Con Chồn Tinh Quái 11
Linh Bảo kể

Sứ Giả Mèo


Quốc Vương Sư Tử phái Gấu làm sứ giả đi triệu Chồn nhưng măi không thấy về trong ḷng rất lo ngại. Cách mấy hôm sau, một hôm Sư vương đang họp các quan bàn tán không biết có nên phái thêm ai đi đón Gấu không , bỗng nghe tiếng huyên náo ngoài sân. Sư vương chắc Gấu về, bèn lấy dáng điệu rất uy nghi bước đến ngồi bên cạnh Vương phi để Gấu và Chồn triều kiến.
Quả nhiên Gấu đă về thực, nhưng về một ḿnh với thân h́nh đầy thương tích, bùn đất lấm lem làm ai trông thấy cũng động ḷng thương hại.

Quốc vương ái ngại hỏi:
- Khanh là Gấu đấy phải không? Tại sao khanh bị thương nặng như vậy? Thiếu chút nữa ta không nhận ra khanh.
Gấu quỳ xuống chân Sư vương khóc đáp:
- Thần đă tưởng chết không c̣n được gặp Đại vương! Chồn hại thần suưt chết. Thần phải trải qua rất nhiều gian khổ mới về được đến đây.
Sư vương giận dữ:
- Gấu là quí tộc, là Đại thần, lại là Sứ giả của ta, Chồn dám hại Gấu như thế c̣n xem ta ra ǵ nữa! Ta sẽ báo thù cho khanh. Tội Chồn chồng chất đă đầy nay lại c̣n thêm một tội mới này nữa! Thôi khanh đi t́m bà lang Chuột Rừng may ra có thuốc lá cho khanh, chỉ trong vài hôm sẽ lành. Trong những hôm khanh dưỡng bệnh, lương thực sẽ do ban tiếp tế của Hoàng gia cung cấp.
Lúc Gấu đi t́m bà Lang, Sư vương triệu tập một hội nghị tối khẩn để giải quyết vụ Chồn kháng chiếu, hại Sứ.
- Chư khanh hăy nghĩ kỹ xem có thể phái ai đi bắt Chồn. Lần này ta phải t́m một kẻ vừa khỏe mạnh vừa anh hùng mới có thể bắt Chồn tuân lệnh được.
Sơn Dương lên tiếng:
- Tâu Quốc vương, theo thiển ư của thần, thông minh lanh lợi là điều cần nhất. Nếu chỉ muốn đấu vơ nghệ với Chồn là một điều quá dễ, nhưng t́m một kẻ mưu trí, xảo quyệt hơn hắn thực trên thế gian này không biết t́m đâu!
Có tiếng nói to:
- Thần xin tiến cử Mèo.
Mèo nhận ra ngay đấy là tiếng Chó.
Sư vương đồng ư với Chó bảo:
- Mèo đi việc này rất thích hợp. Mèo mới thực là một kẻ xứng tay trong cuộc đấu trí khôn và tài xảo quyệt với Chồn. Ta chấp nhận lời đề nghị.

Mèo thong thả bước ra sân, đi qua đi lại mấy ṿng biểu diễn cái thân thể bé nhỏ một cách đáng thương của ḿnh và nói:
- Không phải thần sợ chết hay tránh việc, chuyện thành bại, lợi hại xưa nay thần không kể đến bao giờ. Nhưng hôm nay phụng mạng đi sứ việc này, thần sợ kết quả không như ư muốn. Biết trước sẽ thất bại mà vẫn làm, không phải là anh hùng mà chỉ là liều mạng một cách ngu ngốc. Sứ giả Gấu anh hùng vô địch c̣n bị Chồn hại, thần thân thể bé nhỏ ốm yếu như thế này, có đi cũng chỉ phụ ḷng tin cậy của Đại vương mà thôi.

Mèo nói xong co đầu rụt cổ làm ra dáng bộ thiểu năo vô cùng.
Sư vương bảo:
- Khanh đừng sợ, nhân tài không thể cân thân thể mà đánh giá được. Người bé nhỏ nhưng thông minh c̣n hơn to xác mà ngu đần.
Thân thể khanh tuy gầy ốm nhưng khôn ngoan nhanh nhẹn ít ai sánh được. Ta tin khanh đấu trí với Chồn thế nào cũng thành công. V́ ngoài trí thông minh ra, khanh lại c̣n tài xảo quyệt, thế nào khanh cũng đối phó được với Chồn. Khanh bảo hắn nếu để ta triệu đến ba lần th́ toàn gia tộc gịng giống của hắn sẽ bị tàn sát.

Mèo thấy không thể từ chối được bèn miễn cưỡng nhận lời lên đường.
Mèo ra khỏi kinh thành bỗng trông thấy một con chim đang bay đến, Mèo vốn mê tín bèn cất tiếng gọi:
- Chào em Chim, hân hạnh được gặp em. Nhờ em bay sang bên phải tôi và bay thấp một chút.
Chim rất ngoan biết ngay là người ta muốn nhờ ḿnh đem điềm may, liền bay thấp xuống, nhưng hắn luống cuống thế nào lạc mất hướng, bay về bên trái.

Mèo vừa lo vừa tức nhưng có sứ mệnh phải gắng gượng lên đường.
Lúc Mèo đến trước cổng nhà Chồn, Chồn đang hóng mát chơi đùa với hai con trước sân, giống như những gia đ́nh lương thiện sau những giờ làm việc mệt nhọc, nghỉ ngơi chơi đùa với các con để đợi giờ cơm tối. Vợ Chồn đang nấu bếp, hai con chạy ra, chạy vào xin nếm xin thử rối rít cả lên. Mèo trông thấy cảnh gia đ́nh hạnh phúc rất cảm động. Chồn không có vẻ ǵ là một kẻ phạm tội chọc trời khuấy nước cả. Hắn cũng có một cuộc sống gia đ́nh hạnh phúc đầy t́nh cảm như ai. Mèo đứng chiêm ngưỡng cảnh hạnh phúc suưt nữa quên cả sứ mệnh.

Chồn chợt thấy Mèo đă vồn vă:
- Chào anh Mèo. Anh vẫn mạnh giỏi đấy chứ? Lâu không thấy anh đến chơi, vợ chồng tôi nhớ quá đi mất! Ấy, các cháu vẫn thường hỏi thăm măi sao không thấy chú Mèo lại thăm.
Mèo nghiêm trang nói:
- Anh Chồn, tôi vâng lệnh Quốc Vương đến triệu anh. Anh phải về biện hộ kẻo người ta đang kiện anh nhiều lắm, hôm qua anh Gấu cũng về đến rồi.
Chồn ngọt ngào trả lời:
- Ối chào, anh Gấu ấy à! Anh ấy là một người thật thà nhất trên đời! Nếu không nhờ tôi can thiệp th́ đă chết v́ cái tính tham ăn rồi! Anh ta đến đây và bỗng dưng nổi cơn thèm mật, tôi khuyên bảo thế nào cũng không nghe, nhất định mạo hiểm đi t́m mật cho bằng được.

Anh Mèo ạ! Nói thực với anh, tôi không muốn đi với anh Gấu tí nào cả. Đi chung với người ngụ bực cả ḿnh! Mà anh ấy cũng chẳng thèm đợi tôi, cứ lẳng lặng trốn đi ăn mảnh một ḿnh, anh ấy có thế nào là cũng v́ không nghe tôi. Nhưng với anh th́ khác, anh là người thông minh hiếm có trong triều, được đi chung với anh c̣n ǵ vinh hạnh cho bằng.

Mèo bảo:
- Thế chúng ta đi ngay nhé. Đêm nay nhân tiện có trăng, đường lại khô ráo dễ đi.
Chồn vờ ngạc nhiên:
- Đi ngay bây giờ? Anh không biết là đi đêm nguy hiểm lắm hay sao? Ở trong vùng này lưu manh rất nhiều. Ban ngày chào hỏi ân cần, đêm đến trái lại, chúng trở mặt không nhận bà con quen biết ǵ nữa! Theo ư tôi không nên đi vội anh ạ. Chúng ta hăy ăn cơm tối, nghỉ ngơi xong sáng mai lên đường cũng không muộn cơ mà!

À, nhưng tôi phải làm ǵ để thết anh nhỉ? Hôm nay được hân hạnh làm chủ nhân phải hết sức làm vui ḷng khách mới được. Trong tất cả các bạn bè xa gần, anh là người tôi kính phục nhất. Anh không nhận xơi bữa cơm xoàng tôi sẽ buồn vô cùng. Và lại anh đi đường xa cũng đă mệt mỏi, nghỉ lại một đêm lấy sức mai đi anh nhé!

Mèo thấy Chồn nói câu nào cũng có lư cả nên nhận lời ở lại.
- Thế tôi ở lại tối nay anh có ǵ thết khách?
Chồn ngọt ngào:
- Tôi ăn chay lâu nay thấy trong người nhẹ nhàng khoan khoái lắm. Lúc nào trong nhà cũng có sẵn hoa quả rau cỏ. Toàn là những thứ rất nhiều sinh tố, lại dễ tiêu.
Mèo gạt đi:
- Thôi, tôi ghét hoa quả lắm. Không lẽ anh không có một con gà lớn gà bé nào hay sao!
- Không có ǵ cả anh ạ. Tôi có sát sinh nữa đâu!
- Vài con chuột cũng không có à? Thết khách ǵ mà keo kiệt đến thế?
Chồn giả vờ reo lên:
- À, tôi nhớ ra rồi. Cách đây không xa có một vựa lúa của bác nông phụ Trong ấy nhiều chuột lắm, tôi vẫn nghe họ phàn nàn với nhau măi không biết làm thế nào để bắt bớt. Bây giờ chúng ta đến đấy may ra có cái hang nào thông vào được th́ anh tha hồ chén.

Thực ra Chồn biết rơ vanh vách đường lối vào kho . Hắn đă đào sẵn một cái hang chờ dịp cần dùng. C̣n hai cha con nông phu giận hắn giết con gà trống đầu đàn nên đă đặt sẵn một cái bẫy trong cửa hang để đợi hắn.
Chồn dắt Mèo đến kho, giả vờ t́m ṭi một lúc gặp cửa hang vờ sung sướng bảo:
- Chà, anh may mắn quá! Đă có lối vào rồi. Anh cứ yên tâm xơi cho no, xong về nhà tôi ngủ.
- Hay là để tôi ở lại trong kho đêm nay vậy, khỏi phải phiền chị sửa soạn thêm giường chiếu chăn đệm.
- Không sao, nếu anh không ở lại mai chúng ta lên đường không tiện.
Mèo thấy có lư, vội vàng chui vào hang, và hắn thấy ḿnh chui vào một sợi giây tḥng lọng, càng vùng vẫy càng bị thắt chặt thêm.

Mèo bị ngạt kêu ầm ỹ. Cha con bác nông phu tưởng Chồn mắc bẩy vội vàng vác dao chạy đến. Hắn thấy ngọn dao từ trên cao bổ xuống, mắt hắn hoa lên. Nhưng dao chỉ trúng sợi giây tḥng lọng. Giây đứt, Mèo kinh hăi xông đến cào vào tay bác nông phụu . Mèo tuy trốn thoát nhưng cũng bị rất nhiều thương tích và chột một mắt.

Lúc Mèo lần ṃ về được đến kinh, Sư vương tức giận thét ầm lên:
- Tội Chồn đáng chết, không cần phải thẩm xét ǵ nữa! Có ai lấy được đầu Chồn về đây ta sẽ trọng thưởng!
Lợn Ḷi năn nỉ:
- Xin đại vương gia ơn cho đ̣i đủ ba lần, nếu ba lần Chồn vẫn không đến, thần không dám kêu nài ǵ nữa!
- Ta chỉ sợ không có ai dám lănh mạng ra đi. Và có đi cũng chỉ thân tàn ma dại trở về.
- Thần xin đi. Sanh tử thành bại là chuyện nhỏ, thần không nề hà.
- Thế ta giao cho khanh việc này. Nhưng khanh cũng phải giữ ḿnh cẩn thận.


Chồn Về Kinh


Chồn lâu ngày không gặp Lợn Ḷi nên không rơ ḷng dạ người bạn tâm giao của ḿnh ra sao. Lúc Chồn thấy Lợn Ḷi từ xa đến, trước hết hắn đóng cửa lại v́ sợ Lợn Ḷi dùng sức mạnh áp đảo hắn trước khi hắn có th́ giờ dùng quỷ kế.
Lợn Ḷi hiểu ư nói rất ngọt ngào:
- Tôi đây chứ có phải ai xa lạ đâu! Có nhiều chuyện quan hệ lắm nên tôi phải thân hành đến đây thương lượng.
Chồn yên tâm mở cửa và hai người bắt tay rất vồn vă thân mật.
Chồn bảo:
- Chúng ta vào ăn cơm đă. Hôm nay có thịt gà hầm theo lối cổ truyền của tổ tiên để lại. Chúng ta chén đă rồi chuyện tṛ cũng không muộn.
Lợn Ḷi định rủ đi ngay nhưng nghĩ lại, dù sao cũng phải ăn trước đă. Hơn nữa món gà hầm theo lối cổ truyền của gịng họ nhà Chồn không phải lúc nào cũng có dịp được thử.

Ăn xong đôi bạn tri kỷ ngồi dựa lưng vào ghế bành hút thuốc lá rừng và bắt đầu câu chuyện.
Lợn Ḷi nói trước:
- Anh là người thông minh lịch duyệt đă nổi tiếng, thế mà bỗng dưng kháng chiếu hại Sứ làm ai cũng ngạc nhiên. Mọi thú đang kiện anh tung cả lên. Anh nên về Kinh ngay lập tức. Lần này là lần tuyên triệu thứ ba, nếu anh không tuân lệnh , Đại vương sẽ tuyên bố tử tội, hạ lệnh khắp nơi chư hầu đem binh về vây trại, lúc ấy tài sản gia đ́nh anh sẽ ra trọ Anh không thể thoát khỏi tay Đại vương, cũng không thể dùng vơ lực kháng cự, th́ nên về triều dùng mưu kế chống án. Anh là con người mưu trí đầy đầu, kế thoát thân biến hóa thiên h́nh vạn trạng, lo ǵ chẳng qua khỏi vụ này.

Chồn suy nghĩ một lúc trả lời:
- Anh nói cũng có lư. Tôi biết cả Triều đ́nh văn vơ đều ghét tôi vô cùng, nhưng lấy công tâm mà nói, biết bao nhiêu lần quốc gia hữu sự nếu không có tôi th́ cũng khó qua khỏi được. Đại vương chắc cũng phải hiểu như thế. Các quan tả hữu tuy đông nhưng chỉ toàn một bọn giá áo túi cơm. Trong lúc tai nạn có hiến được kế nào th́ cũng chỉ là kế ngu kế ngốc, chỉ tổ làm hỏng đại sự thêm thôi.
Những lúc ấy việc ǵ cũng giao trách nhiệm cho tôi, mà không có việc ǵ là tôi làm không thành công. Cũng chỉ v́ thế nên bọn chúng ganh ghét nhất định hại tôi cho kỳ được. Trước kia tôi nhất định không về, nhưng bây giờ thấy anh khuyên cũng có lư. Uy quyền của Đại vương rất lớn, không địch nổi th́ đành phải tuân, chỉ c̣n nước t́m cách giảng ḥa với bọn chúng vậy.

- Việc đi của Chồn được quyết định xong. Lơn Ḷi yên trí cũng không nói ǵ thêm về chuyện kinh đô nữa. Tối hôm ấy cả nhà chuyện tṛ rất vui vẻ. Chồn khoe với Lợn Ḷi tài nghệ của các con, đứa nào cũng hy vọng tương lai sẽ rực rỡ vô cùng. Thằng lớn đă biết bắt gà mẹ, thằng bé đă biết lùa gà con, biết nhẩy xuống nước đuổi vịt, thằng út tuy c̣n sà trong ḷng mẹ cả ngày nhưng đôi mắt tinh ranh, bộ mặt láu lỉnh tỏ ra chẳng bao lâu sẽ theo kịp hai anh.
Lợn Ḷi khen:
- Gia đ́nh anh thực có phúc! Các cháu thông minh như thế chỉ ít lâu là có thể giúp anh, đem danh dự lại cho giống Chồn không phải là ít.
Măi đến khuya cả nhà cùng đi ngủ để mai Lợn Ḷi và Chồn c̣n phải lên đường sớm.
Trước khi ngủ Chồn bảo vợ:
- Ngày mai anh về kinh, em ở nhà đừng lo ǵ cả. Có lẽ phải mất nhiều th́ giờ mới xong vụ này, nhưng kho lương thực chúng ta c̣n đủ dùng trong ba tháng, và các con cũng đă biết săn bắt. Em bảo chúng nó gắng kiếm thêm để dành pḥng lúc anh về không chừng phải đóng cửa ẩn cư một thời gian.
- Anh cứ lo đối phó với kẻ thù, việc nhà đă có em lo liệu. Anh cố chóng trở về kẻo em và các con nhớ. Em sẽ ngày đêm cầu nguyện cho anh b́nh yên.
Sáng hôm sau điểm tâm xong, đôi bạn lên đường. Đi được một lúc Chồn thở dài nói:
- Thú thực với anh, bây giờ tôi thấy lo quá. Ngày mai không biết sẽ ra sao, may ít rủi nhiều sợ trốn không khỏi móng vuốt kẻ thù. Nếu tôi có mệnh hệ nào tôi sẽ không được lên Thiên đàng, tôi muốn xưng tội với anh để lương tâm bớt cắn rứt.
- Anh biết ăn năn hối hận th́ c̣n ǵ bằng, nhưng sau khi xưng tội phải thành tâm chừa bỏ nết hư tật xấu, chứ nếu lại cứ tái phạm như cũ th́ cũng vô ích.
- Vâng, tôi sẽ cố giữ ǵn khỏi tái phạm, nếu c̣n hy vọng sống sót.
Chồn bắt đầu kể lể:
- Anh ạ. Trong đời tôi xưa nay chưa từng có lúc nào thấy ḿnh bị lương tâm cắn rứt như hôm naỵ Tôi đă phạm rất nhiều tội. Tất cả bách thú không có giống nào trêu ghẹo được mà tôi tha không trêu. Cả đến Gấu và Sói cũng bị tôi cho nhiều trận thất điên bát đảo. Nhưng nghĩ cho kỹ lại, mỗi khi tôi ghẹo ai một phần cũng là để tự vệ trước. Chúng ta ai chẳng phải tranh đấu để ǵn giữ tính mạng . Nếu chúng ta rủi sinh ra không có sức mạnh th́ phải có trí khôn lanh đối phó để tồn tại với đời., mà đời là một chuỗi ngày đấu tranh mănh liệt không ngừng.

- Đối với bạn bè thân thiết như Sói tôi cũng trêu, tử tế lắm tôi mới nương tay một chút, nhưng thú thực lắm khi cơ hội cám dỗ mạnh quá tôi không đè nén được. Anh cũng biết chúng ta đều không phải là Thánh, nhưng bắt đầu từ hôm nay tôi hy vọng sẽ tập làm Thánh nhân hay ít nhất cũng thành Đạo nhân. Tôi sẽ dùng đức độ đối xử lại tất cả kẻ thù của tôi. Tôi sẽ tha thứ cả những hành động tranh đấu bỉ ổi nhất của bọn chúng. Nếu Quốc Vương tha tội, tôi sẽ t́m một nơi xa vắng ẩn cư, ăn rễ cây, cành lá, hoa quả mà thôi, không sát sinh hại vật nữa.

Lợn Ḷi cảm động bảo:
- Nếu anh có ḷng thành thật ăn năn chắc Quốc Vương sẽ tha thứ cho anh.
Đến một ngă tư, Lợn Ḷi đang ngần ngại không biết nên đi về phía nào, Chồn chỉ tay bảo:
- Chúng ta đi bên phải, phong cảnh vùng này rất đẹp, lại có một cái trại chăn nuôi.
Chồn không nói rơ tại sao hắn biết rơ vùng này, và cái trại ấy có liên lạc quan hệ với hắn đến tŕnh độ nào. Lợn Ḷi vẫn ngây thơ đi theo, Chồn vẫn thành thực kể lể những lời ăn năn hối hận.
Bỗng có mấy con gà thơ thẩn đi chơi gần đấy, chúng vừa cười đùa vừa tung tăng chạy nhảy một cách vô tự . Một con gà trống rất đẹp mă theo sau các cô gà choi choi, hắn hănh diện v́ có cái mào đỏ chói trên đầu, hắn nh́n chung quanh một cách ngạo nghễ tưởng như trên đời chỉ có một ḿnh và bọn gà mái tơ kia thôi.

Cái cảnh tượng trêu ngươi này làm Chồn cảm thấy xúc phạm, hắn coi như đă bị con gà Trống kia khiêu chiến, làm nhục đến danh giá của gịng họ nhà Chồn. Hắn tức giận nhẩy đến vồ ngay con gà Trống hỗn láo và nhai ngấu nghiến. Bọn gà con chạy cuống cả lên gọi nhau chui vào rào không c̣n dám nh́n Chồn đang làm ǵ nữa.

Lợn Ḷi bất măn nói:
- Anh vừa mới nói bao nhiêu là lời ăn năn hối hận thế mà bây giờ lại hành động như thế đấy? Anh không chừa được tính xấu ấy tôi buồn lắm. Không lẽ anh vừa trông thấy gà là bao nhiêu lời thề thốt hứa hẹn đều trôi ra sông ra biển hết!
- Anh không biết có một chúng bệnh gọi là “ kiện vong” hay sao? Đó là bệnh quên. Tôi mắc bệnh này rất nặng. Thực tôi không hề có ư định giết hại ai cả. Đó chỉ là cơn bịnh đang lên đấy thôi!

Đôi bạn đi qua khỏi trại, nhưng đầu Chồn vẫn quay về phía sau, mắt t́m ṭi qua các khe rào.
Lợn Ḷi mỉa mai:
- Anh nh́n ǵ thế? Đường đi trước mặt chớ có phải sau lưng đâu.
Chồn căi:
- Anh lầm rồi. Tôi có nh́n gà đâu. Đáng lẽ anh phải để yên đừng làm rộn tôi mới phải. Tôi đang tưởng niệm và cầu siêu cho linh hồn con gà vừa mới chết được tiêu diêu miền cực lạc. V́ dù sao cũng là lỗi tại tôi.

Lợn Ḷi nghe thế đành phải im lặng cho Chồn đi giật lùi cho đến khi khuất hẳn bóng dáng đàn gà mái tơ.
Quăng đường c̣n lại không có việc ǵ đáng tiếc xảy ra, cũng không có trại nuôi gia súc nào, nên Chồn giữ được thái độ b́nh tĩnh đạo đức của kẻ đang ăn năn hối lỗi.
(C̣n tiếp)
LInh Bảo