Những Đêm Mưa ( Chương 12/15)
Linh Bảo


C̣n Nước C̣n Tát


C̣n lại một ḿnh, ông châm một điếu thuốc vừa hút vừa nghĩ ngợi lan man. Hồi năy Trang vừa nói một câu, ông thấy đúng nhưng phải mắng chận nàng đi, bởi v́ để Trang nói trắng ra th́ có vẻ bất kính lắm. Mới cách đây không lâu bao giờ ông cũng chuyện tṛ bàn bạc với con như bạn, nhưng từ ngày có cô Tư, ông muốn xa cách bớt, để giữ cái uy nghiệm của một người cha, nhất là khi người cha ấy đă có nhiều hành vi, chính tự ḿnh cũng thấy là hơi qua đáng.

Trang nói rằng: Muốn ăn trái phải trồng cây. Đúng, và đă trồng th́ phải lo vun xới, chăm bón cẩn thận. Các con ngày nay không cung đốn ông được cũng là lỗi tại ông, ông đă thiếu bổn phận làm cha bây giờ c̣n phàn nàn ǵ nữa !

Xưa nay, măi nghĩ đến khoái lạc riêng của ḿnh, chạy theo công danh, và nữ sắc, ông không bao giờ nghĩ đến tương lai các con. Ông bà định lúc đám con gái lớn lên sẽ gả cho mỗi đứa một thằng chồng theo kiểu làm quan tắt là đủ sung sướng chán, nghĩa là yên phận theo chồng, ḅ lên bậc thang quan-lại, rồi th́ Cơm Vua Ngày Trời, một ngày kia cũng “Ngựa anh Vơng nàng” như ai vậy !

Các con trai được quí trọng hơn, nhưng ông không để tâm đến sức học như thế nào. Nếu thế giới cứ b́nh yên măi chắc mọi sự cũng không ra ngoài dự đoán của ông: đường hoạn lộ dài mấy đi lâu rồi cũng tới.

Nhưng khốn nỗi, ba, bốn thứ đảo chính liên tiếp. Mỗi lần đảo chính là một lần khủng bố, bắt vào thả ra... chết đi sống lại ......... Rồi cách mệnh bỗng bùng nổ, ông không ngờ. Mọi sự đều bị lật ngược. Phải có Ông Bà Cố Tổ trên ba đời bần cố nông mới mong được ăn nên làm ra, Ông đành chịu thua trước làn sóng ồ ạt dữ dội lan tràn khắp nơi. Tất cả dự tính của ông đều đổ xuống sông xuống biển hết.

Nhớ đến cái thời kỳ phong trào mới nổi lên, ông buồn đến lặng cả người! Của cải ruộng vườn nhà cửa ǵ cũng phải nộp hết, cả đến con trai con gái ǵ cũng phải quyên ra làm việc để đổi lấy sự b́nh yên của hai thân già. Ông bà đóng chặt cửa nhà trước tạ khách. Bà nhặt củi khô trong vườn để nấu cơm, ông ngồi ở góc vườn sau chăn ḅ, v́ thằng bé chăn ḅ cũng phải đi B́nh dân học vụ và Nhi đồng cứu quốc nhóm họp, học hành suốt ngày. Ông ngồi chăn đám ḅ ăn cỏ đă tức cảnh tập Kiều mấy câu:

Hỏi ông, ông mắc ra đ́nh,
Hỏi bà, bà mắc biểu t́nh đến mai
Hỏi cô, cô mắc Một, Hai
Hỏi cậu, cậu mắc hát bài Thanh niên
Cả nhà sung sướng như tiên . . .

Nghĩ đến thời kỳ ấy ông thấy ḷng nao nao. Mọi người đứng trước một tai nạn chung, đều hợp tác chặt chẽ để bảo vệ sự an toàn của gia đ́nh. Nhưng đến lúc sóng yên gió lặn rồi, tai qua nạn khỏi rồi , th́ mỗi người lại dàn ra một mặt trận và cố sức phát triển mạnh mẽ. Ông lại cô này, cô nọ, bà lại cúng bái chùa chiền.. ..........

Có tiếng kẹt cửa ông quay lại, Bà rón rén đi vào tay bưng một chén trà nóng.
- Ḿnh, đây là chén trà cúng Phật, tôi đă xin "phép" trong đó rồi. Ḿnh uống đi cho khỏe.
Muốn từ chối nhưng không nỡ, và cũng không có mặt cô Tư, ông có thể uống cho bà vui ḷng. Ông định uống vài ngụm rồi thôi nhưng chén trà thơm ngon quá, làm ông theo thói quen cứ uống dần cho đến hết.

Bà nhỏ nhẹ nói:
- Ḿnh này, Đền thờ Mẫu ở gần cửa Tứ linh lắm. Hôm qua tôi có lại đằng ấy khấn xin Ngài về trị cho ḿnh. Cô Ngọc là lính của Mẫu đă hơn mười năm nay, Mẫu ban phúc ban lộc cho nhiều lắm. Đền to hết sức ḿnh à. Chỉ một cái măo Cửu châu của Mẫu đội chín cái hột xoàn cũng đến bạc vạn rồi.

- Thế nếu cúng th́ hết bao nhiêu tiền?
- Chưa biết, nhưng chắc là không ít. Hôm nọ bà tham Bê sốt, khấn Mẫu lành rồi dâng một lễ tạ ngót vạn bạc.

Ông giật nẩy ḿnh:
- Vạn bạc! Vạn bạc th́ giết ai ra? Mẫu ǵ mà ăn cắt cổ thất nhân ác đức đến như thế?

- Ḿnh đừng nói bậy không nên! Mẫu linh lắm, Mẫu cho lành rồi ban phúc ban lộc th́ lại khá, lại ăn nên làm ra được, c̣n hơn nằm ôm bệnh biết đến bao giờ?

Ông thấy rất khó chịu, giả vờ nhắm mắt rên khe khẽ và chỉ vào chân có ư muốn nói ông đang đau đừng làm bận ông. Ông thấy giận lạ lùng. Ông đường đường là một người quân tử chính đại quang minh, nếu trong đời ông có lầm lỗi th́ chỉ độc có một lỗi không trung thành với bà, lỗi này bà không bắt th́ thôi chứ can thiệp ǵ đến Mẫu?

Nay ông đau ốm là bệnh của vật chất chứ Mẫu nào lại làm ra bệnh tật , Mẫu nào lại vô duyên vô cớ hại ông để đ̣i ăn lễ được! Ông rên to lên để khỏi nghe tiếng bà nói thêm, để cho hả cái giận dữ trong ḷng.

Bà thấy ông đau, hoảng hốt vội đi t́m chai dầu bóp. Trong trí năo chất phác và cố chấp của bà, bà không tin ǵ hơn là Trời Phật Thánh Thần. Ngày xưa con trai út bà bị đau sốt rét rất nặng nhưng bà chỉ cho chữa thuốc ta.

Và các ông lang ta xưa nay vẫn liệu "chạy" trước, khi thấy con bệnh gần chết. C̣n thói quen của các ông lang tây là khi thấy bệnh nhân hấp hối hay chết rồi cũng c̣n tiêm thêm một mũi thuốc hồi dương để tỏ ra ta đây tận tâm với chức vụ, đă cố hết sức cứu tính mệnh bệnh nhân cho đến phút cuối cùng.

Và v́ thế bà cứ nhớ măi cái phút giây khi bác sĩ rút mũi tiêm ra th́ thằng bé tắt thở! Như thế nghĩa là chính họ đă giết chết con bà. Từ đấy bà đâm ra ghét thuốc tây và định nghĩa các ông lang tây là những kẻ giết người công khai mà vô tội.

Thời gian trôi, khoa học tiến bộ không ngừng, xă hội cũng không phải là cái xă hội lúc bà c̣n xuân sắc, nhưng bà không chịu hiểu điều đó. Những cuốn Kinh Lăng Nghiêm, Pháp Hoa, Quan Âm ngày ngày bà vẫn tụng không có một chữ nào thay đổi, cũng như tư tưởng, quan niệm về việc đời của bà cũng vẫn không hề khác xưa.

Trong khi ấy th́ ông đọc báo xem sách, theo dơi mọi biến chuyển của thời thế, ông khỏe mạnh cường tráng đúng là một con người của thời đại. Tư tưởng của ông cũng thay đổi , nhất là về địa hạt thẩm mỹ đối với đàn bà: cái ǵ lúc xưa ông cho là lơa lồ chướng mắt, trái với đạo đức th́ bây giờ hóa ra mỹ thuật và đẹp đẽ văn minh vô cùng.

Vú cao, hông nở, răng trắng, môi son, nói cười hoạt bát, nếu có nũng nịu khêu gợi lại càng tốt! Tất cả những thứ ấy trước kia ông đă từng khinh bỉ, cho rằng người đàn bà như thế là đồ hư đồ bỏ, đồ lẳng lơ trắc nết, sẽ ế chồng, hay có lấy chồng cũng "vô mùng ba, ra mùng bảy", hay nếu không, cũng làm lụn bại nhà chồng.

Trong khi bà vẫn trung thành với khuôn phép Chồng Chúa Vợ Tôi cổ truyền th́ ông đă cách mạng nó từ lúc nào mà không bảo cho bà biết.

Ông thất vọng biết bao nhiêu khi thấy bà vẫn bo bo giữ những tư tưởng lạc hậu ấy, nếu là món đồ cổ th́ càng xưa càng quí, nhưng trong cuộc sống, bà không theo kịp th́ dại quá, đi ngược với thời đại như thế, hay nói cho đúng hơn, đi ngược với sự yêu cầu của ông như thế th́ c̣n trách ai?

Ông ngao ngán khi thấy bà cạo đầu trọc như các bà sư, ăn mặc cũng toàn một mầu nâu, lại c̣n ăn chay trường nữa! Nhưng tất cả những thứ ấy cũng không làm cho ông chán nản bằng một câu bà hay nhắc mỗi khi hờn ông
:
- Tôi chỉ biết có Trời Phật! Chỉ có Trời Phật hiểu tôi mà thôi! Trời Phật thương tôi và tôi cũng không thương ai ngoài thương Trời Phật cả!

Ông thấy bà khiêu khích ông, và nhất là chạm đến ḷng tự ái của người chồng đại trượng phu quá lắm! Ông nghĩ thầm như để trả thù: À, bà đă không thương tôi th́ tôi t́m người khác thương tôi vậy!

Cưới được cô Tư, ông rất măn nguyện. Những cô trước kia thực không thể gọi là vợ lẽ được. Bà chỉ cưới về cho ông một chị bếp hay một cô quản gia mà thôi! Cô Tư mới thực là con người lư tưởng, con người ông có thể giới thiệu với bạn bè mà không xấu hổ, con người ông thích ngồi chung một xe xích lô đi dạo phố một cách hănh diện.

Cô Tư trẻ hơn ông nhiều, lại khéo cho vay đặt nợ lại vừa biết làm cho ông vui. Cô lẳng lơ, khêu gợi, sắc sảo và ngoài ra c̣n biết cống hiến và hưởng thụ nhiều thú vị du dương khác nữa!

C̣n tiếp
Linh Bảo