Con Chồn Tinh Quái 14
Linh Bảo kể
Sư Tử
Nhận Lễ Vật
Vương phi đợi châu báu của Chồn hứa cho
măi vẫn không thấy nên rất sốt ruột. Sư
vương trấn tĩnh hơn, mặc dầu trong đầu
lúc nào cũng chỉ nghĩ đến kho tàng. V́ là đàn
ông nên trong lúc chờ đợi dù sao vẫn kềm chế
được vẻ nóng nảy băn khoăn không cho lộ
ra ngoài mặt.
Ốc già đi tản bộ ngoài vườn trông thấy
Sơn Dương từ đằng xa, vội vàng chạy
về báo tin. Sư vương và Vương phi mừng quá
vội vàng đứng dậy định chạy ra
đón, nhưng Sư vương bỗng chợt nghĩ lại,
như thế có vẻ long trọng quá, bất tiện
trước mặt Bách thú bèn lại ngồi xuống, và
Vương phi cũng ngồi bên cạnh như cũ.
Môt lúc sau Sơn Dương vào, Sư vương vội
vàng hỏi:
- Khanh về một ḿnh vậy Thỏ đâu?
- Tâu đại vương, đáng lẽ Thỏ cũng
theo kịp thần về đến nơi không hiểu sao
bây giờ vẫn chưa thấy tới.
Vương phi hỏi:
- Thế c̣n Chồn đâu? Sao khanh lại đeo bao da của
Chồn,
Sơn Dương trịnh trọng đáp:
- Tâu đại vương, bên trong bao có công văn của
thần và
Nói xong Sơn Dương đưa bao da lên. Sư
vương nhận bao tháo niêm phong mở ra xem và kêu lên một
tiếng kinh ngạc. Vương phi ngồi bên cạnh
cũng hoảng hốt tái mặt, không biết nói ǵ.
Sư vương cầm đầu Thỏ nâng cao lên cho mọi
người cùng thấy.
Sư vương hỏi giọng nghiêm khắc:
- Chính tay Chồn giao bao da cho khanh phải không?
Sơn Dương run sợ đáp:
- Tâu đại vương phải.
- Nhưng khanh nói đó là do chủ ư của khanh, Chồn chỉ
tuân lệnh thi hành mà thôi!
Sơn Dương run sợ nói không ra lời:
- Tâu . . tâu Đại vương . . .
Tội nghiệp Sơn Dương ngây thơ thấy ḿnh bị
vào tṛng mà không c̣n biết minh oan vào đâu được nữa.
Chồn lại phạm tội giết Sứ giả của
Triều đ́nh: đă thế lại c̣n lừa Sứ giả
khác đem đầu về dâng Quốc vương. Kho tàng
cố nhiên là không có tin tức ǵ cả.
Điều này làm Sư vương ngần ngại, không biết
chuyện kho tàng có thực hay không. Sư vương rất
chú ư đến châu báu nên sẵn ḷng tin là có, nhưng v́ Chồn
tiếc của nên không muốn giao ra đấy thôi.
Vương phi buồn rầu, Sơn Dương lo sợ.
Sư vương cầm đầu Thỏ suy nghĩ không
biết nên tính ra sao. Nếu hỏi ư kiến Bách thú th́ thế
nào họ cũng xin giết Chồn. Nếu Chồn không có
kho tàng th́ chẳng ngần ngại ǵ mà không giết hắn,
v́ đấy là cách xử công b́nh nhất. Nhưng lỡ có
thật, hắn sẽ đem sự bí mật của kho
tàng vào phần mộ th́ c̣n mong ǵ t́m ra nữa!
Sư vương suy nghĩ một lúc thấy mệt mỏi
bèn đứng dậy bảo:
- Chồn dùng kế lừa ta, ta đă lầm hạ ngục
hai đại thần, từ nay c̣n ǵ uy tín nữa!
Mèo lên tiếng:
- Đại vương đừng nghĩ thế, tuy công
việc có lầm lẫn đôi chút nhưng cũng c̣n có thể
cứu văn. Vừa rồi Sơn Dương nói là do ư kiến
anh ấy, bây giờ Đại vương đem Sơn
Dương thưởng cho Sói xem như bồi thường
tổn thất, gọi là có thưởng có phạt mới
công b́nh. Nay mai nếu ta phát binh đi vây Hang Chồn, bắt
được hắn là giết ngay cấm không cho mở
miệng, v́ sợ Chồn thốt ra được một
lời là không c̣n có thể chết được nữa.
Sư vương gật đầu bằng ḷng. Mèo bèn vào
ngục tự tay mở trói cho Sói và Gấu bảo:
- Tôi phụng mệnh Đại vương đến thả
hai anh. Đại vương nghe lầm kẻ nịnh làm
khổ hai anh nên rất áy náy. Hôm nay ban thưởng Sơn
Dương và cả gịng họ nhà nó cho hai anh . Từ nay
anh gặp chúng nó ở đâu, bất cứ Dê đồng
hay Dê núi, cứ việc ra tay. Về sau con cháu Đại
vương cũng sẽ tuân theo luật này. Các anh đừng
nghĩ đến chuyện trước, cứ giữ ḷng
trung thành với Đại vương như xưa, thế
nào cũng có ngày phát đạt.
Nhân dịp mừng Sói và Gấu phục chức Sư
vương c̣n ra lệnh Triều đ́nh đại yến
mười hai ngày.
Vua quan suốt ngày chè chén vui vẻ đến ngày thứ
tám bỗng có một con Thỏ rừng đến báo tin con
đường đi qua thành lũy của Chồn bị
bế tắc, bất kỳ ai đi ngang qua cũng bị
Chồn chận đánh. Thỏ bị thương rất
nặng nhưng cố chạy thoát được. Một
con Quạ cũng đến kiện Chồn giết chết
vợ ḿnh.
Sau một hồi suy nghĩ, Sư vương quyết
định kéo đại binh công phá thành Chồn.
Vương phi can:
- Xin Đại vương bớt giận đừng nói nặng
lời, và cũng đừng thề thốt làm ǵ lỡ
không giữ được sẽ giảm mất uy phong.
Trong khi ta chưa biết rơ t́nh h́nh sự thực ra sao cần
phải hỏi lại bị cáo mới được. Nếu
Chồn đến đối chất, thiếp biết rằng
sẽ không có ai dám mở miệng. Ở đời lắm
kẻ chính ḿnh cũng chất đầy một kho tội
ác, nhưng ưa bới vạch chuyện người khác
một cách nghiêm khắc, làm như chính ḿnh không biết phạm
tội là ǵ bao giờ.
- Chồn vừa thông minh vừa chu đáo. Hắn ta hay làm
mất ḷng thiên hạ, điều ấy có thực ,
nhưng hắn cũng là một nhân tài có một không hai, kế
hoạch của hắn bao giờ cũng rất hay. Biết
đâu không có lúc chúng ta cần dùng đến hắn. Xin
Đại vương đừng nóng nảy, quyền sinh
sát trong tay Đại vương, Không cần ǵ phải quá
vội vàng.
Lợn Ḷi cũng khuyên:
- Tâu đại vương, xin truyền chỉ triệu
Nam tước về kinh rồi sẽ định tội.
Sói cũng lên tiếng:
- Nếu Chồn dám về kinh tôi chắc hắn sẽ
không thoát tội chết. Hiện giờ tôi chưa nói vội,
đợi hắn đến sẽ hay. Xin các Đại thần
nhớ là Chồn đă đem kim ngân châu báu tưởng
tượng ra lừa Đại vương rồi, chuyến
này nhất định không c̣n ǵ đem ra ḥng thoát chết.
Sư vương lắc đầu:
- Chúng ta cần ǵ phải ngồi đây đợi Chồn
đến. Vài hôm nữa chư khanh theo ta kéo đại
binh đi phá thành. Tuy Chồn thông minh mưu trí chẳng ai bằng,
nhưng v́ hắn quá thông minh, ta e nếu dung túng măi có ngày hắn
sẽ cầm bán cả ta lẫn Vương phi mà chẳng
cần hỏi qua ư kiến ta nữa!
Chư khanh hăy chuẩn bị khôi giáp cung đao, theo ta
đi bắt Chồn để bảo vệ danh dự, trả
thù cho tất cả những kẻ đă bị Chồn hại.
Nếu ai lập công đầu ở chiến trường
ta sẽ phát huy chương thưởng ngay tại trận
để khuyến khích. Chúng ta vây thành, thử xem tài Chồn
c̣n có bao nhiêu.
Bách thú ai nấy ra về lo chuẩn bị dụng cụ
phá thành, Lợn Ḷi vội vàng đi t́m Chồn để
báo tin. Hắn đi suốt ngày đêm không ngừng nên
đến nơi rất sớm. Từ đằng xa Lợn
Ḷi đă trông thấy Chồn đang ngồi trước cửa
nghịch với hai con chim Bồ Câu sữa.
Chồn trông thấy chào trước:
- Chào anh Lợn Ḷi. Anh có việc ǵ mà hoảng hốt vội
vàng thế. Nhà cháy hay chị ấy trở dạ.
- Không phải, không phải. Tôi v́ anh mà chạy mệt thở
không ra hơi. Nguy lắm rồi. Đại vương
đang giận anh thề chuyến này giết chết anh
đấy. Chỉ bốn ngày nữa sẽ phát đại
binh công phá trại anh, khí giới cung tên đều sẵn
sàng cả. Sói và Gấu lại được tin cậy
như xưa. Đại vương bây giờ tin họ
c̣n hơn tin anh tin tôi nữa. Bọn họ nói ǵ Đại
vương cũng nghe. Sói thù anh nhất, bảo anh là lănh tụ
của quân cường đạo sát nhân, khích Đại
vương tức giận. Đại vương hiện
đă phái Sói làm Lục quân Thượng tướng. Gấu
tiên phong cầm binh nhất định lập công đầu.
Thỏ và Quạ cũng vừa đến kiện anh. Anh
liệu làm sao bây giờ?
Chồn ung dung:
- C̣n ǵ nữa không? Nếu chỉ có thế thôi th́ chẳng
có nghĩa lư ǵ. Dù Đại vương và bọn Đại
thần Bách thú ấy thề cả đến trăm ngh́n
lần tôi cũng bất chấp. Tôi chỉ cần về
triều một hôm là đâu vào đấy cả. Bọn họ
xưa nay chỉ biết tán mép là giỏi chứ thành công rất
ít, không bao giờ chúng nghĩ ra được một kế
ǵ hoàn toàn. Nếu có trúng được món nào chẳng qua
là Chó ngáp phải Ruồi đấy thôi! Anh đừng lo,
tôi đă có cách sau này anh sẽ biết.
Chồn ngừng một lúc và nói lảng sang chuyện khác:
- Tôi vừa bắt được hai con Bồ câu non béo mềm
đây. Tôi thích nhất món này, vừa ngon vừa bổ lại
dễ tiêu, chẳng cần nhai mạnh đă nuốt xuống
cổ rồi, cả đến xương cũng mềm
và thơm, vừa đến miệng đă như muốn
tan. Bồ câu non một nửa là sữa một nửa là
huyết, mùi vị nhẹ nhàng đậm đà có thể gọi
là ngon nhất trên đời. Nhà tôi cũng thích lắm.
Chúng ta vào nhà chén đă. Chuyện ấy anh đừng nói với
nhà tôi, tính đàn bà nhát gan nghe thế đâm lo, có món ăn
ngon nuốt cũng không xuống. Mai chúng ta sẽ về
kinh, và anh giúp tôi một tay là tôi sẽ tai quan nạn khỏi
ngay.
Lợn Ḷi bảo:
- Tôi xin hy sinh cả gia đ́nh tính mệnh tôi cho anh.
Chồn cảm động:
- Tôi cũng không quên ơn anh đâu. Chỉ cần tôi c̣n sống
ngày nào, tôi sẽ sống cho anh.
Lợn Ḷi dặn:
- Anh cứ can đảm về kinh đối chất với
bọn họ. Tuy Đại vương đang giận
nhưng Vương phi muốn nghe anh nói trước khi
định tội. Anh nên để toàn lực vào điểm
này.
- Tôi chỉ cần b́nh tĩnh thế nào cũng có lối
thoát. Dù Đại vương giận đến đâu
nghe tôi nói một lúc cũng phải đổi ư, và lại
c̣n tin cậy hơn xưa nữa.
Đôi bạn bàn bạc xong vào nhà. Vợ Chồn vội
vàng dọn tất cả thức ăn ra thết khách. Ba
người chia nhau hai con bồ câu nên có hơi ít, nhưng
như thế càng thấy quí và ngon thêm.
Cơm nước xong, vợ Chồn pha cà phê, Chồn ngồi
cạnh lợn Ḷi khoe con:
- Hai thằng bé con tôi rất thông minh lanh lợi. thằng Cả
đă biết bắt gà lớn, thằng Hai biết bắt
gà con, lại c̣n lội được xuống nước
đuổi vịt và bắt chim nữa. tôi muốn cho chúng
đi săn nhưng c̣n phải dạy thêm cho chúng ít nhiều
kỹ thuật và nghệ thuật. Phải nhanh nhẹn và
mưu trí mới tránh được bọn thợ săn,
chó săn, và các thứ bẩy. Đợi cháu khá hơn là
có thể đi săn thú rừng, cả nhà sẽ không lo ǵ
thiếu ăn. Chúng nó đều giống cha, chỉ cần
nhúng tay vào một tí là cả người lẫn vật
đều điên đảo. Chúng nhảy đúng, cắp
chặt, đó là tài đặc biệt di truyền của
gịng giống.
Lợn Ḷi cũng khen ngợi:
- Anh được hai cháu như thế thực tốt
phúc vô cùng. Bà con bạn bè sinh được lắm nhân tài
ưu tú tôi cũng vẻ vang lây. Tương lai của các
cháu sau này nhất định sẽ rực rỡ không kém
ǵ bố.
Chồn bảo:
- Thôi bây giờ chúng ta đi ngủ lấy sức mai lên
đường sớm.
Chồn đi nằm nhưng trăn trở suy nghĩ kế
thoát thân măi vẫn không ngủ được. Lúc năy hắn
nói cứng với Lợn Ḷi là cốt để giữ uy
tín, chứ thực ra trong thâm tâm hắn cũng chưa biết
số phận ḿnh sẽ ra sao.
Chồn bảo vợ:
- Mai anh về kinh, em ở nhà lo canh giữ đồn trại.
Có ai đến hỏi anh, em tùy cơ ứng biến trả
lời người ta cho khéo.
Vợ Chồn lo lắng:
- Cả Triều đ́nh đều chống anh, nguy hiểm
lắm. Anh không về có được không?
Chồn lắc đầu:
- Nhất định phải đi em ạ. Nếu không
chúng nó kéo binh đến, không bắt được ta
cũng phá hại hang hố dinh trại. Ít nhất cũng
làm cho ta phải bỏ đi nơi khác, em và các con sẽ khổ,
nhất là phải trốn tránh tất cả bọn chúng mệt
lắm. Tuy hiện nay anh thù nhiều hơn bạn, nguy hiểm
thực đấy, nhưng chuyện đời thiên biến
vạn hóa biết thế nào mà ngờ trước.
Ai thành công, được gọi là anh hùng, ai thất bại
là loạn thần nghịch tặc. Nay c̣n cơ hội anh
phải đương đầu với chúng nó, em đừng
lo, chỉ độ sáu bẩy hôm anh sẽ về.
Vợ Chồn nghe nói có lư và vẫn tin phục tài chồng
xưa nay nên không cản trở ǵ nữa, cũng không nói
chuyện để cho Chồn ngủ yên lấy sức
ngày mai ra đi đối diện với kẻ thù
Lại
Về Kinh
Sáng hôm sau Chồn và Lợn Ḷi cùng dậy sớm lên
đường.
Chồn thấy im lặng măi cũng buồn nên gợi chuyện
trước:
-Ngày mai gặp Đai vương, phúc họa chưa biết
trước, nhưng dù sao chuyến đi này cũng rất
cần, Anh ạ, từ ngày tôi xưng t ội sám hối với
anh xong, tôi lại phạm thêm nhiều tội mới nữa.
Bây giờ nhân tiện tôi muốn xưng tất cả với
anh để lương tâm khỏi cắn rứt.
Lợn Ḷi gật đầu bằng ḷng. Chồn bắt
đầu kể:
- Tôi đă bóc được mảnh da tốt nhất trong
người Gấu. Vợ chồng Sói cũng phải lột
cho tôi mỗi người một đôi giày. Tôi báo
được thù như thế cũng là nhờ tôi nó dối
với Đại vương tôi có một kho tàng xin dâng cho
Đại vương. Mới đây tôi lại giết Thỏ
gửi đầu về, Thỏ và Quạ kiện tôi
cũng không oan tí nào.
C̣n một chuyện này tôi cũng kể nốt anh nghe. Một
hôm tôi và Sói đang kiếm ăn, chúng tôi đi lang thang gặp
hai mẹ con mụ Ngựa Đen. Sói bảo tôi:
- Cháu xưa nay vẫn nổi tiếng ngoại giao giỏi.
Bây giờ cậu đói quá cháu hăy đến hỏi xem mụ
Ngựa Đen kia có bán con mụ không. Nếu giá phải
chăng chúng ta ăn tạm vậy.
Tôi liền đến gần mụ Ngựa Đen hỏi
rất lễ phép:
- Chào chị Ngựa. Cô bé kia chắc là con của chị.
Chị có vui ḷng bán không?
Mụ Ngựa vui vẻ đáp:
- Tôi không có ư định bán nhưng nếu bác trả giá cao
th́ tôi cũng để lại cho bác. Giá cả tôi đă viết
sẵn vào móng chân sau của tôi ấy. Bác có muốn xem th́
xem.
Tôi thấy hơi ngại ngại nên trả lời:
- Tôi rất muốn xem chị ạ. chỉ tiếc rằng
tôi không biết chữ số Ả rập. Vả lại
không phải tôi muốn mua Ngựa, cái nhà bác Sói đứng
đằng kia nhờ tôi hỏi hộ đấy thôi.
Ngựa mẹ cười trả lời:
- Nếu thế bác gọi bác ấy đến mà xem.
Tôi trở lại nói với Sói:
- Ngựa mẹ bằng ḷng bán con, giá tiền viết ở
móng chân sau. Tôi sợ mụ ta viết bằng chữ ngoại
quốc đọc không được xấu hổ nên
không xem. Cậu muốn mua th́ đến may ra đọc
được.
Sói kiêu hănh trả lời:
- Nhất định đọc được hẳn
đi. Tiếng Anh, Pháp, Việt, Tàu, La tinh, Hy lạp, có chữ
ǵ là chữ cậu không biết. Hồi xưa lúc cậu
sang du học bên ấy vẫn cùng các nhà bác học đối
đáp làu làu. Cậu đọc Thánh kinh nhanh như đọc
tên ḿnh. Hôm nay chỉ có một cái giá tiền, khó quái ǵ?
Sói nói xong đến gần Ngựa Mẹ hỏi:
- Ngựa con chị bán bao nhiêu tiền đấy? Tính giá phải
chăng đừng nói thách tôi sẽ mua ngay.
Ngựa mẹ trả lời:
- Tính tôi thẳng thắn đă nổi tiếng xưa nay.
Buôn bán không nói thách bao giờ. Nói bao nhiêu bán bấy nhiêu, giá
cả công b́nh phải chăng. Bác thật ḷng muốn mua
th́ xem ở móng chân sau tôi đấy.
Sói đến gần chân Ngựa cúi đầu hỏi:
- Đâu? Cho tôi xem.
- Đây này.
Ngựa mẹ nói xong cất chân lên cao, bên dưới móng
có đóng sáu cái đinh nhọn hoắc. Mụ lấy hết
sức mạnh đá trúng ngay vào đầu Sói không chệch
một ly một tư nào, Sói bị đ̣n bất ngờ ngă xuống
đất ngất đi. Ngựa Mẹ cũng dắt con
bỏ đi nơi khác.
Sói nằm chết giấc măi đến một giờ sau
mới tỉnh lại, đầu hắn bị
thương nặng vừa rên vừa khóc. Tôi đến gần
hỏi:
- Ngựa mẹ đi đâu rồi hỡ cậu? Thịt
ngựa con có ngon không ? Cậu có thịt ngựa con vừa
mềm vừa bổ xơi một ḿnh quên mất cả
cháu như thế thực không phải! Cậu ăn no xong
lại c̣n ngủ kỷ, thực sung sướng nhất
trên đời. À, thế c̣n trên móng ngựa viết bằng
chữ ǵ thế hở cậu? Học vấn uyên thâm
như cậu làm ǵ mà không hiểu nhỉ!
Sói tức giận trả lời:
- Con mẹ ấy thế mà lưu manh! Cháu có thấy cái ǵ
trên trán cậu không? Sáu cái lỗ thủng thịt chảy
máu đây này, giá tiền bán con của nó đấy. Không cần
đọc được chữ, chỉ đếm
cũng biết.
Thật ra Sói bị chết hụt cũng tại tôi biết
mà không bảo. Tôi xin nhận hết tội lỗi. Anh cầu
Thượng đế tha tội cho tôi nhé. Mai đây
chưa biết sống chết ra sao, thú tội rồi
trong người mới nhẹ nhàng không bứt rứt
như trước nữa. Nếu may mắn tôi thoát tội,
anh bảo tôi nên làm thế nào để ăn năn cải
ác tùng thiện.
Lợn Ḷi thở dài bảo:
- Bây giờ tôi mới biết anh là con người bất
trị, tội anh nhiều quá ai nghe cũng ngán. Nhưng
thôi dù sao kẻ chết cũng đă chết rồi, c̣n tôi
thấy anh lâm nguy lẽ nào không cứu. Cố nhiên tôi sẽ
cầu xin Thượng đế tha tội cho anh, nhưng
bọn kẻ thù của anh sẽ chẳng để anh yên
đâu. Rắc rối nhất là vụ đầu Thỏ.
Sao anh lại dùng thủ đoạn như thế để
trêu tức Đại vương? Đó là miếng đ̣n
trí mạng đấy!
Chồn cười lạt:
- Vụ nầy chẳng quan hệ một chút nào cả. Anh
cũng thừa biết rằng ở đời này muốn
sống, muốn tồn tại không phải dễ, nhất
là chúng ta không phải là kẻ ăn chay tu hành, đóng cửa
cầu nguyện trong Giáo đường.
Lúc ấy Thỏ nhí nha nhí nhảnh trước mặt tôi một
cách khêu gợi, hắn ta vừa béo vừa xinh đẹp,
tôi th́ vừa mệt vừa đói anh bảo làm sao mà chẳng
động ḷng. Vợ con tôi đang chào mừng không lẽ
không có quà ǵ cho chúng vui, không có ǵ cho vợ con ăn bất
đắc dĩ tôi phải làm thế.
Về phần Sơn Dương tôi không ghét hắn, mà bắt
hắn gánh nặng thay cho tôi. Nhưng đó là tại Đại
vương làm việc cẩu thả, ai lại “gởi trứng
cho ác” ,và chúng nó tại sao lại dám tin tưởng mà
đi theo tôi?
- Điểm này anh sẽ trả lời với Đại
vương, tôi không cần biết. Tôi chỉ khuyên anh phải
khéo tùy cơ ứng biến lắm mới được
v́ chuyện nguy hiểm vô cùng. Anh có biết trên đời
có ai dám chọc gan Sư Tử mà chơi không?
Chồn mỉa mai:
- Phải, tôi biết gan Sư Tử to lắm, Sư Tử
dữ lắm nhưng Sư Tử là Đại
vương của chúng ta có đạo đức hơn
chúng ta chỗ nào không? Đại vương không chính tay bắt
thú ăn thịt, nhưng sai Sói và Gấu đi bắt, và
cho đó là một điều chính đại quang minh hợp
pháp vô cùng. Trong triều chúng nó vào cánh với nhau kiếm
ăn chung nên đố ai dám hở môi, mà c̣n phải nói ǵ nữa,
v́ ai cũng có chia một phần. Anh bảo như thế
th́ c̣n ai dám kiện!
Sư Tử là Quốc vương của rừng xanh, cái
ǵ cũng của Quốc vương. Chúng ta, đàn thú bé nhỏ
cũng thuộc quyền sở hữu của Quốc
vương. Quốc vương muốn làm t́nh làm tội
ǵ th́ làm, xơi ai th́ xơi . .
Anh xem đấy, tôi hiểu rơ hết mà có dám nói ra đâu!
Ai ở gần, ngày đêm nịnh hót bợ đỡ,
săn thú dâng lễ vật luôn luôn th́ được yêu. Chẳng
hạn như Sói và Gấu, chúng nó vừa cướp vừa
trộm nhưng v́ được Đại vương
tin yêu, nắm quyền lớn trong tay, nên ai cũng biết
mà không dám nói ra, chỉ mong cũng được tin dùng
để thừa cơ hội phát tài, hay vơ vét cho hả
ḷng tham.
Bọn chúng quyền cao chức lớn ăn miếng lớn,
c̣n tôi, con Chồn bé nhỏ, bụng nhỏ không ăn
được nhiều, có lớn gan lớn mật dám bắt
gà con th́ họ lập tức hạ lệnh tróc nă, mọi
người cùng đồng thanh xin xử tử. Tôi chỉ
phá hư đồ đạc đôi chút th́ bị tội
chết, họ đốt nhà giết người th́ không
ai dám nói ǵ, chẳng những thế c̣n được chia
biên giới, phong Vương, phong Tước, xây thành đắp
lũy củng cố gia tài điền sản, địa
vị danh vọng . . .
Chúng nó lúc nào cũng chỉ thích moi móc, bới lông t́m vết
kể tội người ta, c̣n tội chúng đầy
đầu th́ không hề biết đến, ai làm điều
ǵ tốt chúng cũng không khen bao giờ, lầm lẫn một
chút ǵ th́ chúng kể suốt một đời, làm như
ḿnh trong sạch đức hạnh lắm, kỳ thực
bản thân chúng cũng là một cái thùng đựng rác mà
thôi.
Lợn Ḷi có vẻ bực ḿnh:
- Bây giờ anh kể tội người ta th́ có ích lợi
ǵ cho anh? Mỗi người có một trách nhiệm riêng, thử
hỏi trách nhiệm của anh, anh đă làm trọn hay
chưa?
Anh là kẻ thức giả, hiểu nhân t́nh thế thái
đến mức ấy c̣n đợi ǵ mà không đi làm
Giáo sĩ để tôi xưng tội sám hối với anh,
tại sao anh lại xưng tội sám hối với tôi làm
ǵ?
Đôi bạn vừa đi vừa tṛ chuyện bỗng gặp
Khỉ từ đằng xa đi lại Khỉ nói cho biết
là ḿnh lên đường sang Thiên Trúc công tác. Chồn than thở:
- Tôi rủi quá đi mất, bọn chúng nó đang kiện
tôi lung tung cả lên. Nhưng những chuyện vặt ấy
đối với tôi chẳng có nghĩa lư ǵ, điều
tôi ngại nhất là bị hủy Giáo tịch. Anh sang bên ấy
cố vận động cho tôi được yên, suốt
đời tôi không dám quên ơn anh.
Khỉ đáp:
- Tưởng ǵ chứ việc ấy anh đừng lo. Bên
ấy tôi quen biết nhiều lắm, không có đường
lối chạy chọt nào là tôi không thông thuộc. Tôi đă
từng làm luật sư bên ấy, bao nhiêu đại nhân vật
tôi quen biết hết, có việc ǵ là việc không làm
được.
Thần thông quảng đại như tôi, đă nhận
làm là phải thành công. Hôm nay anh về kinh, có nhà tôi ở
đấy cần ǵ anh cứ nói nhà tôi sẽ giúp một
tay.
Chồn cảm tạ và từ giă Khỉ tiếp tục cuộc
hành tŕnh.
Linh Bảo