Con
Chồn Tinh Quái 16
Linh Bảo kể
Đấu Vơ
Lúc bấy giờ Sói đứng dậy hậm hực bảo:
- Chồn là một tên lưu manh suốt đời không bao
giờ biết hối cải. Trước mặt Đại
vương th́ nói toàn những lời nhân nghĩa sau
lưng Đại vương th́ không có chuyện ác nào là
không làm. Tôi xin kiện Chồn vụ Chồn lừa tôi xuống
hang Đười Ươi mà Chồn nhận là bác. Hôm ấy
tôi bị một trận đánh suưt chết.
Chồn cười nhạt:
- Sao anh không nói rơ hơn chút nữa, cứ ấp a ấp
úng như thế c̣n ai hiểu ra làm sao. Tâu Đại
vương và thưa các Đại thần, tôi xin kể
đầu đuôi câu chuyện để quí vị xét
đoán xem hôm ấy Sói bị đ̣n v́ lỗi tại ai.
Sáu tháng trước Sói và tôi cùng đi săn chung trong rừng.
Tôi xin nói trước tôi chỉ có họ xa với anh chị
Khỉ làm luật sư tại triều. Anh Khỉ hiện
đi công cán vắng, chỉ có chị Khỉ là một quư
phụ vẫn chầu chực bên cạnh Vương phi.
Ngoài ra cái hang Đười uơi tôi gặp hôm ấy
không có bà con gịng họ ǵ hết. Tôi bắt buộc phải
gọi bằng bác v́ phép lịch sự đấy thôi.
Hôm ấy chúng tôi đi đă đói bụng nhưng vẫn
chưa săn được một tí ǵ. Trong lúc thất vọng
bỗng trông thấy một cái hang gần đấy. tôi
bèn bảo Sói:
- Trong hang này chắc có người ở. Chúng ta vào xem may
ra chủ nhân có ǵ thết đăi chúng ḿnh chăng.
Sói lắc đầu:
- Cậu ngồi ngoài này đợi cháu. Cháu vào trước
v́ cháu có tài ngoại giao hơn. Nếu chủ nhân tử tế
có cho ǵ ăn, cháu gọi cậu sẽ vào sau, như thế
tiện hơn.
Tôi hiểu ư Sói muốn tôi vào trước, nếu có chuyện
nguy hiểm tôi sẽ gánh lấy hết, có ăn anh ấy
mới vào sau, nhưng đói quá tôi phải liều. Tôi nhất
định vào xem ra sao.
Đường trong hang vừa dài vừa tối vừa ẩm
thấp. Tôi cố lấy hết can đảm nhưng vẫn
thấy run sợ lo lắng. Vào măi đến tận cuối
hang mới gặp bọn Đười ươi đang
quây quần nhảy múa chung quanh một con Đườ
Ươi Chúa.
Trời, bây giờ giá ai cho tôi bạc triệu tôi cũng
không dám vào lại. Con Đười Ươi Chúa ấy rất
cao lớn, mồm to đến tận mang tai, nanh dài, tay
chân đều có vuốt, đuôi cũng thực dài, thật
giống hệt một con Quỷ dạ xoa. Con cháu mụ
ta rất đông, vừa lớn vừa bé nhung nhúc đầy
hang và cũng xấu xí vô cùng, giống hệt một bầy
quỉ con.
Thú thật trong đời tôi chưa từng trông thấy
giống vật ǵ xấu xí đến như vậy. Bọn
chúng đùa nghịch trên một đống rơm mùi hôi
xông lên tận óc, buồn nôn đến chết người.
Bọn chúng thấy tôi cùng nhe răng trợn mắt xông
đến như muốn xé xác ăn thịt tôi vậy.
Trong lúc tôi sợ gần chết khiếp bỗng tôi chợt
nghĩ ra bọn chúng đông tôi chỉ có một ḿnh, chạy
cũng không kịp, chỉ c̣n cách nên xử mềm là
hơn. Tôi bèn làm bộ b́nh tĩnh đến cúi chào
Đười Ươi Chúa và nói:
- Thưa bác, nhân dịp hôm nay trời đẹp cháu xin
đến thăm bác. Cháu cầu trời phù hộ cho bác sống
lâu trăm tuổi. Các anh chị đây phải không ? Cháu rất
sung sướng được trông thấy các anh các chị
đông đúc mạnh khỏe như thế này. Các anh chị
đă xinh đẹp, tinh thần lại hoạt bát, thân thể
tráng kiện giống hệt các Vương tôn công tử.
Cháu được hân hạnh bà con với bác thực phúc lớn
vô cùng.
Đười Ươi Chúa nghe tôi chào hỏi lễ phép rất
bằng ḷng, mỉm cười bảo:
- Ḱa cháu đấy à? Ta cũng rất vui mừng được
gặp cháu. Cháu c̣n nhớ đến ta có ḷng đến
thăm thật quư hóa quá. Cháu có tài văn hay vơ giỏi ǵ dạy
cho các em vài miếng, để nay mai ta cũng cho chúng ra khỏi
hang kiếm đôi chút vinh quang phú quí ở đời.
Tôi sợ quá chỉ muốn chuồn nhanh, t́m cách xin về
nhưng Đười Ươi Chúa không chịu. Mụ
ta bắt con cháu đem ra thật nhiều sơn hào hải
vị mời tôi ăn. Sau cùng c̣n tặng tôi một đùi
thịt Nai bảo tôi đem về cho con.
Ra khỏi hang tôi thấy Sói đang nằm rên rỉ đói
quá, tôi bèn lấy đùi thịt cho ăn. Lúc ấy anh ta cảm
tạ rối rít bây giờ quên bén đi mất c̣n trở lại
kiện tôi.
Sói ăn xong tinh thần hồi phục đôi chút hỏi
tôi t́nh h́nh trong hang, tôi trả lời:
- Trong ấy có rất nhiều lương thực tuy không
khí chẳng được tinh khiết lắm. Cậu muốn
vào cũng được, nhưng trông thấy ǵ không nên
nói thực điều ḿnh nghĩ. Phát biểu ư kiến nên
liệu sao cho người ta dễ nghe lọt tai ḿnh mới
khỏi bị thiệt.
Sói ừ hử cẩn thận nhưng lúc vào hang không theo lời
tôi dặn, trông thấy bọn chúng, Sói gào lên ngay:
- Mụ là giống ǵ mà xấu xí gớm ghiếc đến
như thế? Con cháu mụ đấy à? Trông thực giống
hệt một bầy quỉ sứ, cảnh địa ngục
cũng ghê tởm đến thế này là cùng. Sao không vứt
chúng cho cọp tha phứt đi ! Có ǵ ăn không? Không mang ra
th́ tao tự t́m lấy!
Sói nói xong sục sạo đi t́m đồ ăn.
Đười Ươi Chúa nổi giận thét lên một
tiếng, cả bọn con cháu xông lại đánh Sói, chúng vặt
lông, véo tai, cào mặt, đánh một trận tơi bời.
Lúc Sói chạy ra được mắng tôi:
- Sao cháu đă biết đấy là địa ngục c̣n lừa
cậu vào trong ấy?
Tôi trả lời:
- Tôi chắc cậu đă nói thực ư nghĩ của ḿnh chứ
ǵ? Tôi đă dặn cậu gặp Đười Ươi
Chúa th́ nói:” Chào bác, bác vẫn mạnh giỏi chứ? Cháu rất
sung sướng được gặp bác và các anh các chị
đông đủ mạnh khỏe”.
Sói gắt:
- Bọn yêu tinh ấy đừng ḥng tôi nhận làm bà con!
Như một bầy quỷ sứ!
Đầu đuôi câu chuyện như thế, tại Sói
không nghe tôi đấy chứ có phải tôi không bảo
trước đâu!
Sói căi:
- Hôm ấy anh cho một khúc xương chứ thịt
đă vào bụng anh hết rồi, bây giờ c̣n kể nghe
hay lắm. Chúng ta không nên dùng lời nói với nhau nữa.
Xin đại vương cho phép đấu vơ trước
mặt mọi người. Ai thắng sẽ được
kiện.
Chồn nghĩ thầm Sói to lớn như thế nếu lỡ
thua hắn th́ thực bao nhiêu quỷ kế cũng đi
đời. Hắn định từ chối nhưng chợt
nhớ lại hai móng trước của Sói không có, vả
lại tánh Sói nóng nảy hùng hổ nhưng lại không có
đầu óc sắp đặt mưu kế. Nếu khéo
tránh né chưa chắc hắn đă thắng đuợc.
Vả lại Chồn biết ḿnh đang ở vào cái thế
không thể từ chối , nếu từ chối nghĩa
là chịu thua. Đành cứ liều mạng đánh nhau một
trận có khi may ra được cũng nên. Quyết định
xong Chồn bằng ḷng nhận lời. Sư vương
cũng bằng ḷng cho phép hai Đại thần ngày mai
đấu vơ để giải quyết vụ kiện. Hai
bên bèn chọn bạn làm chứng. Sói chọn Gấu và Mèo,
Chồn chọn Khỉ và Lợn Ḷi.
Sáng hôm sau Lợn ḷi mang đến cho Chồn một con Vịt
nước. Điểm tâm xong cả bọn kéo nhau ra đấu
trường. Bọn Sói đă đến từ lâu rất
nóng ruột chỉ muốn đánh ngay. Nhưng dù sao có
Sư vương đến dự nên cũng phải giữ
đúng luật. Hai bên tuyên thệ xong cùng dự bị và bắt
đầu cuộc đấu.
Sói hùng hổ nhe răng há mồm xông vào Chồn, làm như
muốn nuốt sống ngay thằng cháu mất dạy. Chồn
thân thể bé nhỏ nên né tránh nhẹ nhàng. Chồn cố
tránh Sói, và giữ sức đợi Sói thực mệt rồi
mới phản công. Sói đuổi, Chồn chạy một
cách sợ hăi. Hắn giả vờ khéo đến nỗi
ai cũng tưởng là hắn sợ và sắp chịu
thua. Hắn văi cả tiểu tiện ra nhưng lấy
đuôi thấm hết nước xong kéo lê đuôi dưới
đất cho dính đầy cát bụi.
Sói thấy bộ dạng hắn cúp đuôi chạy thật
thê thảm càng đắc ư đuổi theo gấp. Chồn
đang chạy bỗng dừng ngay lại và đánh mạnh
đuôi vào mặt Sói làm hắn không né tránh kịp. Mắt
Sói bị cái đuôi đầy nước tiểu và cát quất
vào rát không thể tưởng tượng. Hắn không
trông thấy ǵ nữa đành đứng lại chùi mắt.
Chồn chạy quanh ḿnh Sói cào đất cát bắn vào mắt
hắn thêm. Sói càng chùi mắt càng thấy ngứa càng thấy
xót, càng đau đớn thêm. Chồn thừa thế xông
vào cắn và dùng đuôi quất măi vào mặt không thôi.
Chồn gào to:
- Cậu Sói ơi, đầu hàng đi thôi, may ra cháu tha cho
cái thân già đuợc toàn tính mệnh về với vợ
con. Bọn Dê Cừu vô tội bị cậu xơi đă
khá nhiều, linh hồn chúng đang chờ cậu đấy.
Trong lúc Chồn đắc ư ham nói, Sói bỗng vùng dậy cắn
chặt đùi Chồn. Lúc bấy giờ Chồn hoảng
sợ không c̣n dám cựa ḿnh chỉ sợ Sói nghiến
đứt mất gị.
Sói bảo:
- Nam tước Chồn, bây giờ đến lượt
tôi. Tôi mù một mặt. Nam tước què một gị. Thế
là công b́nh không c̣n ân hận ǵ nữa đấy chứ? Chà,
Nam tước chỉ sống bằng thịt gà non, chắc
đùi này cũng ngon lành chả kém ǵ gà!
Chồn thấy ḿnh thất thế đổi giọng ngọt
ngào:
- Cậu Sói thân yêu của cháu ơi! Cháu rất vui ḷng và hân
hạnh được đầu hàng cậu. Cháu xin làm một
kẻ bộ hạ của cậu đời đời.
Tài sản của cháu sẽ giao cho cậu quản lư. Cháu sẽ
đi chầu Thánh địa xin Thượng đế
giáng phúc cho cậu mợ và các em. Cháu sẽ kính trọng cậu
như cha mẹ như Thần thánh.
Cháu xin thề từ nay trở đi, cả gia tộc cháu
sẽ thuộc cậu xử trí, việc lớn việc nhỏ
ǵ cũng do cậu chỉ huy. Cháu t́m được
lương thực miếng ngon vật lạ ǵ cũng
dâng cậu chứ không dám ăn trước. Cháu xin bảo
hộ cho cậu và toàn gia ngọc thể b́nh an. Chúng ta sẽ
hợp tác chặt chẽ. Cậu có sức mạnh, cháu có
trí khôn, chúng ta làm ǵ mà không xong.
Cháu vốn là kẻ biết thủ phận có dám đánh cậu
đâu! Chỉ v́ cậu nhất định bắt buộc
phải đánh nên bất đắc dĩ cháu v́ danh dự
phải nhận lời. Cháu trót lỡ làm mù mắt cậu,
cháu xin t́m thuốc chữa ngay tức khắc. Cháu có một
bài thuốc gia truyền bí mật, chỉ một tuần lễ
là khỏi hẳn.
Cậu tha cho cháu, cháu sẽ quỳ xuống trước mặt
Đại vương nhận tất cả tội lỗi
về phần cháu. Cháu xin làm chứng cậu là người
đức hạnh, cao quư quân tử nhất trên đời.
Cậu giết cháu bây giờ cũng chẳng ích ǵ. Gia tộc
cháu rất đông và toàn thông ḿnh cả. Chúng sẽ t́m cách
trả thù cho cháu, lúc bấy giờ cậu sẽ ăn
không yên ngủ không ngon, như thế có được ích
ǵ?
Ở đời phải biết tha thứ mới là
người quân tử, rộng lượng và đáng ca tụng
muôn đời. Riêng phần cháu sống chết có nghĩa
lư ǵ!
Sói cười nhạt:
- Thôi, chú mày đừng nói mất công. Ta không nghe đâu! Ai
c̣n lạ ǵ, chú mày mở miệng ra không c̣n chết
được nữa! Chú mày nói Rắn trong hang, Kiến
trong lỗ cũng phải ḅ ra! Nhưng ta th́ không, lần
này chú em sẽ được gặp tất cả tổ
tiên ông bà!
Trong khi Sói cao hứng nhiếc móc, Chồn thừa thế
co chân tống mạnh vào bụng dưới Sói , quăng giữa
hai đùi. Chồn đạp mạnh đến nỗi Sói
đau quá thả ngay chân Chồn. Chồn thừa thế
quay lại dùng đầu húc mạnh vào chỗ vừa mới
bị thương. Sói kêu lên một tiếng ngất
đi.
Thế là trận đấu kết liễu. Sư
vương tuyên bố Chồn hoàn toàn thắng trận. Chồn
được khôi phục chức Nam tước, trả
lại hết tất cả quyền hành danh dự tài sản.
Vợ con Sói vực Sói về nhà thuốc thang. Tất cả
Bách thú c̣n lại đều vây quanh Chồn ca tụng tài
năng mưu trí của Chồn. Cả những kẻ vừa
kiện xin xử tử Chồn, bây giờ cũng xông
đến nhận bà con, xin làm tôi tớ v. v. . rối rít cả
lên.
Chồn Nhạc Sĩ
Chồn đă thắng trận cũng muốn giữ thể
diện với Sư vương và tất cả mọi
người bèn tuyên bố nhất định đi ngoại
quốc công cán và vượt bể chầu Thánh địa!
Sư vương bèn đặt tiệc tiễn hành bắt
tất cả Bá quan và Bách thú phải đến dự
để tiễn Chồn lên đường!
Ai cũng tưởng chuyến này hắn ta đi ngoại
quốc , kỳ thực Chồn chỉ đi về phía ấy
mà thôi! Chồn thăm mấy người bà con xa ở cạnh
các rừng gần đấy xong đi ngao du sơn thủy
một độ để tĩnh dưỡng sau những
phút sống thần kinh căng thẳng đến cùng cực!
Đi lang thang măi cũng chán, một hôm Chồn thấy nhớ
nhà bèn nhất định trở về! Dọc đường,
Chồn đă vứt mất gậy nhưng lại nhặt
được một cây Đại huyền cầm. Cuộc
lữ hành khá lâu làm cát bụi dính đầy người Chồn
trông rất bẩn thỉu không c̣n vẻ ǵ là Nam tước
Chồn rất đẹp trai đă chiến thắng Sói
tướng quân ngày nào nữa!
Chồn đi gần đến nhà bỗng gặp Lợn
Ḷi nhưng Lợn ḷi không nhận ra được Chồn,
tưởng là một nghệ sĩ giang hồ nào đang
đi hát dạo, bèn đến chào hỏi và tỏ ư muốn
mời Chồn đến đàn hát giúp vui trong tiệc
cưới tái giá của vợ Chồn với một anh
Chồn Hương trẻ tuổi trong vùng.
Th́ ra vợ Chồn trong lúc chờ đợi chồng
được một đoàn lữ hành đi ngoại quốc
về báo tin Chồn đă chết giữa đường,
người ta c̣n kể lại rằng chính tay một lăo
Chồn già động ḷng từ tâm săn sóc Chồn, Chồn
đă chết trong tay lăo, và đă được chôn cất
rồi.
Ban đầu vợ Chồn rất đau khổ nhưng
thời gian qua, nỗi buồn cũng phai dần, và về
sau, một phần v́ sinh hoạt khó khắn, một phần
v́ các con không ai dạy bảo đến nỗi càng ngày càng
hư, vợ Chồn mới phải bằng ḷng tái giá.
Lúc nghe Lợn ḷi mời, Chồn rất kinh ngạc,
nhưng hắn nghĩ lại có lẽ đấy là một
mưu kế ǵ của kẻ địch nên không nỡ vội
trách vợ.
Chồn thấy không ai nhận ra được ḿnh bèn vui
vẻ nhận lời biểu diễn ca nhạc giúp vui
trong tiệc cưới. Hắn ta vừa đàn vừa hát
như một ca sĩ giang hồ thực thụ và đóng
kịch khéo đến nỗi cả vợ con hắn
cũng không nhận ra.
Lúc tiệc tan mọi người đều đă ra về,
chú rể định vào pḥng cô dâu, bỗng trông thấy Chồn
, bèn đến gần bắt tay cảm ơn rối rít,
hân hạnh v́ Chồn đă đến giúp vui cho hôn lễ
được thêm phần long trọng.
Chồn hỏi:
- Bây giờ chắc anh sắp đi làm lễ Tế Trời
Đất đấy phải không? Có cần tôi giúp ǵ không?
Chàng rể lắc đầu:
- Không, tôi không định đi đâu cả. Nhưng tại
sao lại phải làm lễ Tế Trời Đất?
Chồn làm bộ kinh ngạc:
- Chết chửa? Chuyện quan trọng thế mà không ai bảo
cho anh biết sao? Chúng nó tệ thực, chỉ biết chè
chén say sưa, việc quan trọng nhất lại không làm
th́ kết hôn thế nào đuợc !
Chàng rể hoảng hốt:
- Anh làm ơn dạy bảo tôi với. Bây giờ chúng ta
đi Tế có kịp không? Có hại ǵ cho hôn nhân không?
- May vừa kịp. Anh không biết những người
nào làm lễ kết hôn mà không Tế Trời Đất th́
gia đ́nh thế nào cũng tan nát. May anh gặp tôi nếu
không th́ . .
Hai chàng vừa đi vừa nói chuyện.
- Chuyến này nếu không v́ thằng bé con khó dạy th́ cô ấy
chả chịu tái giá đâu. Trẻ con dù sao trong nhà cũng
phải có đàn ông trông nom, nếu không sẽ mất dạy
vô cùng. Về phần cô ấy th́ tôi không lo, tôi tin chắc
chỉ một thời gian rất ngắn tôi có thể làm
cho cô ta quên lăo Chồn già kia.
Chồn không nói ǵ nhưng chỉ một câu ấy cũng
như một tấm giấy thông hành cùng vé tầu suốt
một chiều , đưa chàng rể xuống âm ty và sẽ
lưu trú vĩnh viễn ở đấy, không c̣n mong ǵ trở
lại nữa.
Đến gần một nghĩa địa cạnh rừng,
Chồn dừng lại bảo:
- Bây giờ anh làm lễ Tế ở đây. Phải tâm niệm
cầu nguyện trong ḷng thực thành tâm, xin Trời Đất
phù hộ cho gia đ́nh hạnh phúc, hôn nhân mỹ măn.
- Nhưng tôi phải đứng như thế nào?
- Anh quỳ xuống, hai tay tréo chữ thập lên đầu.
Nhưng làm thế suốt đêm mỏi lắm. Hay anh
để tôi cột tay anh lại treo lên cành cây kia, như
thế anh khỏi mất sức nâng hai tay lên đầu suốt
đêm.
- Thế ngày mai tôi làm thế nào để về.
- Tôi ở lại đây với anh suốt đêm cho có bạn.
Tôi ngồi canh chừng đằng kia bảo hộ cho anh,
trời vừa sáng sẽ đến mở trói ngay chúng ta
cùng về.
Chàng rể bằng ḷng và cảm tạ luôn mồm, ca tụng
măi Chồn có ḷng tốt tận tâm giúp đỡ bạn bè
trong lúc hữu sự.
Chồn trói xong ra về, v́ chàng rể không cần Chồn
đợi đến sáng mai mở trói. Công việc ấy
đă có mấy bác thợ săn sáng nào cũng đi qua
đây rất sớm.
Chồn rời nghĩa địa ra suối tắm gội
sạch sẽ, trút bỏ cái bộ dạng phong
sương, chải chuốt rất bảnh xong mới về
nhà.
Vợ Chồn lúc ấy đă đi ngủ nghe tiếng gơ
cửa bèn hỏi:
- Ai đấy?
- Một kẻ bộ hành từ ngoại quốc đem tin
Nam tước Chồn.
Vợ Chồn vội vàng mở cửa và nhận ngay là chồng
bèn ôm chầm lấy khóc nức nở, định kể lể
nhưng Chồn gạt đi không cần nghe.
- Anh hiểu hết tất cả rồi. Bỏ qua chuyện
ấy đi, thằng bé ấy cũng đă yên thân rồi,
c̣n những đứa nào ức hiếp em trong lúc anh đi
vắng, anh sẽ lần lượt “ bảo cho”.
Chồn đánh thức các con định mắng cho thằng
con út mất dạy một trận, v́ nó mà mẹ nó phải
tái giá, và xuưt nữa cha nó mất vợ, nhưng thấy con
hoạt bát thông minh rất đáng yêu nên không nỡ mắng,
chỉ định bụng từ nay sẽ không đi
đâu xa nữa. Cả nhà cùng xúm quanh Chồn bắt kể
chuyện ngoại quốc. Chồn tuy không biết ǵ,
nhưng hắn cũng kể được đại
khái tất cả những điều ǵ mà thiên hạ đều
biết hay không cần xem cũng đoán ra được,
ví dụ như nhà tranh vách đất th́ không lộng lẫy
huy hoàng như cung điện lầu đài v. v. . . và
như thế là vợ con Chồn cũng lấy làm măn nguyện
lắm rồi. Có đi thực đến La Mă cũng
đến trông thấy như thế là cùng
Chồn báo thù Gấu
Ở nhà được vài hôm Chồn thấy lương
thực gần cạn bèn nghĩ cách bắt đầu
đi săn. Hắn chợt nhớ đến cách đấy
không xa có một gia đ́nh nông phu, chồng cày cấy không
có ǵ đáng kể, nhưng vợ chăn nuôi được
một đàn gia súc rất đáng yêu.
Hôm ấy bác nông phu đang cầy ruộng bỗng dưng
con trâu khỏe mạnh siêng năng nhất của bác không
chịu đi, dục thế nào nó cũng đứng lỳ
ra đấy, không xem ngọn roi của bác ra ǵ cả.
Bác nông phu không biết làm thế nào bèn bảo trâu:
- Sao hôm nay mày dở chứng ra thế. Hôm nọ có người
muốn mua mày, tao dại nói thách cao quá, giá biết mày
đâm hư thế này có ai xin tao cho không cũng chả tiếc!
Chốc nữa ông Gấu đi qua đây tao nhờ ông ấy
đem mày vào rừng cho khuất mắt tao .
Gấu vô t́nh đi ngang qua đấy và đă nghe rơ những
lời bác nông phu nói với trâu bèn dừng lại bảo:
- Chào bác, tôi vừa nghe bác gọi tôi đấy phải
không? Bác đă hứa điều ǵ với tôi th́ phải giữ
lời nhé. Bác xưa nay vẫn có tiếng thật thà đứng
đắn chắc không nói dối bao giờ.
Bác nông phu hốt hoảng:
- Không, không, đấy là tôi nói đùa thế để dục
trâu làm việc đấy thôi, tôi chỉ muốn dọa cho
nó sợ.
Gấu giân dữ:
- Bác lật lọng đấy phải không? Nếu bác
đùa với tôi th́ đừng trách, tôi sẽ bắt tất
cả trâu trong trại chứ không phải chỉ một
con trâu toi này mà thôi
Bác nông phu sợ mất cả đàn trâu vội vàng năn
nỉ:
- Không, tôi không dám đùa với ông bao giờ cả. Tôi chỉ
xin ông gia hạn cho tôi đến ngày mai, tôi xin nộp sớm,
hôm nay tôi cày chưa xong.
- Được, tôi cho đến ngày mai, nhưng nếu
muốn dở tṛ ǵ th́ liệu hồn đấy!
- Tôi xin thề.
Gấu hí hửng v́ gặp được món bở vừa
đi vừa tủm tỉm cười thầm. Chồn vừa
rảo bước đến gần đấy, trông thấy
vẻ mặt vui tươi của Gấu, biết ngay là hắn
vừa mới thành công một công tác khá lớn. Chồn nhất
định điều tra cho biết
một tên trong những “cậu” họ nhà Gấu vừa
làm điều ǵ bất lương, bèn men theo bờ ruộng
đi về hướng trại bác nông phu.
Chỉ mấy bước hắn trông thấy ngay bác nông
phu đang vuốt ve con trâu than thở:
- Khổ quá, tao có định đem mày cho Gấu thực
đâu? Chẳng qua tao bực ḿnh nên dọa cho mày sợ làm
việc nhanh lên đấy thôi. Bây giờ biết làm thế
nào! Có tài thánh cũng không cứu được mày!
Chồn nghe qua hiểu ngay, hắn muốn nhân dịp bác
nông phu gặp cơn hoạn nạn, giúp cho bác mang ơn
để c̣n nhiều lai văng về sau, và nhất là bây giờ
hắn cũng sẽ không thiệt. Chồn quyết định
ngay tức khắc, mon men đến gần bác nông phu hỏi
bác có cần Chồn giúp đỡ điều ǵ không. Bác
nông phu nh́n Chồn bằng đôi mắt thương hại
lắc đầu:
- Nhà anh? Một con Chồn bé tí hon thế kia th́ làm
được tṛ ǵ ra hồn! Gấu nó to lớn bằng
cả con trâu mộng kia ḱa.
Chồn đáp rất ḥa nhă:
- Bác nhầm rồi, tôi đă từng giúp rất nhiều
người và toàn những việc khó khăn hơn thế
này gấp bội. Nhưng thôi bác đă không tin tài của”
Con Chồn tinh quái ” th́ đành vậy. Tôi muốn giúp bác chỉ
v́ nghe bác than thở nên tội nghiệp, bác muốn mất
trâu là việc của bác! Thôi chào bác.
Chồn giả vờ quay lưng đi, và lúc bấy giờ
bác nông phu vội vàng giữ lại:
- Th́ ra bác chính là con Chồn tinh quái? Tôi nghe danh bác đă lâu.
Nếu bác giúp tôi được, muốn ǵ tôi cũng xin hậu
tạ. Trại nhà tôi chẳng thiếu giống ǵ, bao nhiêu
cũng được.
Chồn trả lời:
- Tôi chỉ thích con gà trống xinh đẹp kia.
- Xin vâng, xin vâng, gà trống, gà mái, gà con tùy ư bác.
Chồn ghé tai bác nông phu th́ thầm nói rơ kế hoạch cứu
trâu xong, bèn ra đi.
Bác nông phu vừa cày vừa suy nghĩ và nhận thấy
mưu chước của Chồn thật đúng là thần
sầu . Bác vừa tưởng tượng đến sự
thành công trước mắt, đâm ra tiếc con gà Trống,
tự cho là nếu ḿnh chịu khó suy nghĩ một lúc th́
cũng chẳng khó khăn ǵ mà không t́m ra được kế
ấy. Nhưng thôi, bây giỡ hăy cứ nhận là sáng kiến
của ḿnh. Cứ khoe khoang phóng đại thêm lên một
chút cho vợ phục, c̣n vụ tạ ơn con gà Trống
sau sẽ hay, miễn bây giờ cứu được con
Trâu quí trước.
Theo lời Chồn dặn, bác mài sẵn một dao thật
bén dấu kỹ và sáng hôm sau trời chưa sáng rơ bác đă
thức dậy vác cày dắt trâu ra đồng.
Phần Gấu cũng định bụng dậy sớm
ra đồng nhận trâu, nhưng khi vừa đến
nơi đă thấy bác nông phu đang cầy, Gấu giận
dữ bảo:
- Hôm qua bác hứa sáng nay nộp trâu không cày cơ mà! Bác
đinh trở mặt đấy hẳn?
Bác nông phu vội vàng:
- Không, không, tôi có dám lật lọng bao giờ đâu! Hôm qua
tôi cho trâu ăn no quá nên chương bụng, sáng nay định
cho cày một lúc để nó vận động cho tiêu hóa bớt
và thịt cũng mềm ra. Cày xong luống này tôi xin nộp
ngay.
Gấu nghe thấy cũng cho là phải bèn ngồi đợi
dưới gốc cây cạnh bờ ruộng.
Lúc ấy bỗng Gấu giật ḿnh lắng tai nghe, có tiếng
chân người, ngựa rộn rịp, tiếng chó sủa,
tiếng Tù-Và vang dội và có vẻ từ xa đang tiến
đến gần.
Gấu lo lắng hỏi:
- Bác có nghe thấy ǵ không?
Bác nông phu thản nhiên:
- À, đấy là đoàn săn của ông chủ điền
sáng nay đi săn sớm, bây giờ trở về qua
đây.
Gấu hoảng hốt năn nỉ:
- Nếu thế th́ tôi nguy mất. Bác làm ơn cứu tôi với.
Tôi xin trả Trâu lại cho bác và từ này sẽ không động
đến một vật ǵ của bác nữa .
- Thật không?
- Tôi xin thề.
Bác nông phu giả vờ nghẫm nghĩ một lúc bảo:
- Chỉ c̣n một cách là tôi tạm dấu bác xuống
dưới cái rạch này, lấp đất lại không ai
trông thấy được, đợi bọn họ
đi qua xong bác sẽ chui lên.
Gấu thấy không c̣n cách ǵ hơn bèn vội vàng nhảy
xuống rạch, bác nông phu phủ đất kín cả ḿnh
Gấu xong bảo:
- Cứ nhắm mắt nằm yên, không được lên
tiếng.
Gấu ngoan ngoăn nhắm mắt, và bác nông phu lấy con dao
mài bén từ hôm qua bổ mạnh mấy phát vào đầu
Gấu. Bác chùi hết máu ở dao, lấp đầu Gấu
lại v́ chính bác cũng sợ nếu chủ điền
đi đến trông thấy được th́ con Gấu
kia sẽ thuộc về chủ nhân. Luật lệ ở
đây trên mảnh đất của chủ đất th́
cái ǵ cũng là của chủ.
Tối đến bác và vợ ra đồng khiêng Gấu về
nhà lột da, lóc thịt ướp được một
ṿ thịt lớn. Bác sung sướng thấy vừa khỏi
mất trâu vừa được lăi một ṿ thịt
ăn suốt mùa đông không hết, c̣n thêm một cái ao da
Gấu, mặc mười năm chẳng sờn. Chỉ
có một điều làm bác bớt vui là phải nộp con
gà Trống đầu đàn cho Chồn. Nhưng chuyện
đó ngày mai sẽ tính. Tối nay hăy nhắm rượu
món thuốc bắc chưng tay Gấu với vợ, món
ăn đại bổ rất quí hóa mà suốt đời
bác không bao giờ dám mơ tưởng đến.
Linh Bảo