Huyền Thoại Dược Thảo

14 - Uy Linh Tiên

Linh Bảo chuyển ngữ

 

Uy Linh Tiên là một huyền thoại bắt đầu từ một làng nhỏ trong dăy núi Phục Ngưu Sơn  thuộc tỉnh Hà Nam .

Trong  làng  dưới chân núi, có một đôi vợ chồng trẻ rất thương yêu quí trọng nhau. Cả hai  đều  mồ côi và không có bà con thân thích, nhưng v́ gắng sức làm lụng  không ngại khó nhọc nên cuộc sống cũng khá sung túc .

Một năm vào khoảng tháng 9, đúng theo thiên nhiên th́  gió thu mát mẽ phải bắt đầu  thổi báo hiệu thay mùa, không ngờ mùa hạ vẫn lưu luyến, suốt mấy ngày trời nắng chang chang rất nóng nực . Thế nhưng khi mặt trời vừa lặn, gió mát từ từ dịu dàng thổi đến bao trùm xuống cả thôn làng.  Năm nay mưa thuận gió ḥa, nên mọi người đều hy vọng lúa chín đầy đồng lúc mùa gặt đến.

Viễn tượng lúa gạo đầy lẫm đầy kho làm đôi vợ chồng trẻ rất sung sướng . Tối hôm ấy  người chồng  ở ngoài đồng trở về, mặt mày chân tay lấm lem bùn đất . Vợ  thấy chồng có vẻ mệt nhọc, vội vàng dục chồng tắm rửa.  Chồng tắm mát xong th́ cơm nước đă dọn sẵn, ngoài mấy món rau thường c̣n có món nhắm và một b́nh rượu .

Chồng sung sướng thấy  được vợ  săn sóc chu đáo, cùng nhau ăn uống chuyện tṛ, vui mừng một năm được mùa .

Cơm nước xong, chồng bảo vợ đi ngủ trước, c̣n chàng đă lâu không uống rượu,cảm thấy nóng nực, nên ra trước thềm nhà, dựa vách đá ngồi hóng mát.

Trời mới vào thu, làm việc ngoài đồng vất vả, đổ mồ hôi rất nhiều . Nhưng mặc dầu suốt ngày làm việc nặng nhọc, được bữa cơm đặc biệt ngon lành vừa rồi, lại có rượu ngon nhắm tốt  nên bao nhiêu nhọc mệt đều tiêu tan .

Chàng ngồi trước thềm nhà, mặt mày tươi tỉnh đầy thỏa măn sung sướng,  thả hồn phiêu diêu, lơ mơ ngủ quên luôn, trong khi  ấy mặt trời tắt nắng rồi bóng tối buông trùm .

Người vợ đi ngủ trước, thức giấc lúc nửa đêm , không thấy có chồng với tiếng ngáy quen thuộc nằm bên cạnh.  Nàng cảm thấy lo sợ  vội cất tiếng gọi chồng và vùng dậy chạy đi t́m .

Khi người chồng nghe tiếng vợ gọi thức tỉnh dậy, th́ bỗng thầy tứ chi rũ liệt  đau dớn như búa bổ vào người. Chàng cố gượng  đứng  lên, hai đùi nhức nhối không nhích đi được, chàng kêu thét lên và ngả phịch xuống đất .

Vợ nghe tiếng thét của chồng vội chạy đến gần, muốn d́u chồng vào nhà nhưng không đủ sức. Thành ra nàng phải vừa lôi vừa kéo, vừa đẩy vừa đùn, mồ hôi toát ra như tắm mới đem được chồng vào nhà .

Thế là suốt đêm hôm ấy, vợ phải xoa bóp hai đùi bị tê dại của chồng và luôn miệng hỏi:

-Tại sao thế? Anh làm sao thế? Anh làm sao mà bỗng dưng thành bệnh thế này ?

Chồng không trả lời được v́ chính ḿnh cũng không biết tại sao .

Sáng hôm sau, vợ vội vàng đi mời thầy Lang .

Ngày lại ngày, hết thầy Lang này đến thầy Lang khác, uống đủ thứ thuốc  nhưng bệnh vẫn không thuyên giảm, trái lại, càng ngày càng nặng hơn lên . Các thầy Lang đều nhận ra là chứng “ thấp tà” , một trong các chứng thuộc  “Ngũ lao, Thất thương”.

Vợ mỗi ngày không ngại khổ sở săn sóc chồng, nhưng thấp tà là một chứng rất khó trị.Các Thấy Lang đều từ từ “chạy” hết . . . . . . .

Từ ngày chàng bị ma bệnh xâm nhập, thấm thoát đă 10 năm vẫn không hề thuyên giảm. Ban đầu chỉ có hai đùi và lưng, nhưng sau 10 năm, cả đến tay chân cũng tê bại luôn. Chứng thấp tà làm chàng mất hết sức lực, cả đến muốn trở ḿnh cũng vất vả vô cùng .

Một hôm người chồng thấy vợ v́ săn sóc ḿnh mà ốm o gầy ṃn, nên rất thương tâm vừa nói vừa khóc:

-Bệnh anh không thề nào khỏi được. Suốt 10 năm nay, em vừa tảo tần  buôn bán kiếm ăn vừa lo săn sóc thuốc thang cho anh. Anh c̣n được nh́n thấy em, c̣n được nắm tay em, anh biết em thương yêu anh vô cùng. Nhưng bây giờ anh muốn em phải lo cho tương lai của em. Em không thề để đời tàn như thế này được.

Vợ nh́n người  chồng đă tuyệt vọng, gục đầu bên thành giường nói:

-Không, không, em nhất định phải t́m cách trị bệnh cho anh.  Không kể năm, tháng hay trọn đời, nếu không trị được bệnh cho anh th́ em cũng không muốn sống một ḿnh.

Cả hai cùng nh́n nhau đầm đ́a nước mắt.   Vợ bỗng nhiên nói:

Bắt đầu từ ngày mai, anh phải làm theo lời em dặn.  Chúng ta phải hợp lực cầu nguyện cho đến khi trị được bệnh mới thôi .

Chồng không hiểu vợ nói ǵ và định làm ǵ, nhưng thấy vẻ cương quyết  đầy tự tin của nàng  làm chàng thêm cảm động .

Sáng sớm hôm sau. Vợ nhờ hàng xóm giúp đặt chồng lên một cái chơng tre, khiêng đến con đường có người qua lại tấp nập. Nàng ngồi  bên cạnh chồng, kể cho người qua đường nghe bệnh trạng của chồng,  hy vọng trời xui đất khiến sẽ gặp được một vị Lương y có thể cứu trị .

Sau đời nhà Tùy Đường, ở Trung Quốc, các vị Lang Trung đi hành y qua các làng mạc, đều đem theo một vài đệ tử gánh thuốc, và cũng để thực tập chữa bệnh. Những vị Lang Trung vân du hành y này, có người v́ không thích làm quan mất tự do. Và cũng có nhiều Lang Trung có tiệm bán thuốc, bốc thuốc ở tỉnh thành, nhưng mỗi năm đến mùa thu hoạch dược thảo cũng đem đệ tử vào rừng, lên núi, để thu hoạch t́m kiếm những cây thuốc hiếm quí.  Số Lang Trung vân du thường qua lại các làng để  hái thuốc chữa  bệnh này, cũng có nhiều vị nổi tiếng mát tay .

Người vợ đau khổ đă rước các Thầy Lang quanh vùng chữa trị cho chồng nhưng đều vô hiệu, nên nay đặt hết hy vọng vào một vị nào đó, t́nh cờ đi qua và có duyên may của Phước Chủ mà được gặp chăng.

Một, hai rồi ba ngày ... . . . Người qua đường đều thương xót tội nghiệp người đàn bà , họ vui ḷng dừng chân nghe kể câu chuyện thương tâm, nhưng không ai quen biết một danh y nào để giới thiệu .

Rồi  bốn, năm, sáu ngày  . . . . . giọng người đàn bà đă khàn dặc, nhưng vị Lương y cứu tinh hai vợ chồng cầu mong vẫn chưa thấy đến .

Bảy , tám, chín ngày vô t́nh trôi qua . . . . Miệng người đàn bà kể lể nhiều quá đă sưng vếu lên, rách khóe môi tươm máu.  Đă thế lại c̣n v́ ngày ngày qú  bên đường sỏi đá, hai đầu gối cũng bị trầy da  sưng mọng.

Thiếu phụ không c̣n  nói năng được nhiều , nhưng vẫn kiên nhẫn qú bên đường  chờ vị Lang Trung cưú tinh.

Thấy vợ h́nh dung tiều tụy đến thảm, chồng không nỡ  bèn năn nỉ :

-Bao nhiêu ngày rồi vẫn không có hy vọng t́m được Thầy . Anh nghĩ chắc không có ai chữa được bệnh này đâu. Nếu chúng ta cứ tiếp tục , anh sợ em cũng ngả bệnh luôn. Thôi chúng ta về nhà, chấp nhận số phận an bài, lo hậu sự đi em !

Miền núi hoàng hôn đến rất sớm, rồi đi cũng rất nhanh.  Chỉ trong chớp mắt là trời tối . Mặc dầu hai bên hàng phố nhiều nhà đă lên đèn, vợ vẫn ngồi lỳ bên cạnh chồng.  Trên đường, trừ những kẻ đi làm về, không c̣n khách bộ hành qua lại . Nàng đợi chỉ trong chốc lát  nữa, mấy người láng giềng từ tâm sẽ đến giúp nàng khiêng chồng về nhà .

Đúng lúc ấy, có người quen chạy đến gọi nàng rối rít:

-Có Thầy Lang đến . Có Thầy Lang đến !

Nhưng lúc ấy cả hai vợ chồng đều đă tuyệt vọng, v́ suốt ngày, bao nhiêu vị Lang Trung đi qua, chỉ dừng chân hỏi thăm, nh́n ngắm, rồi lắc đầu bỏ đi .

Một lúc sau, một vị Lang Trung vân du, không thấy đem theo đệ tử đến gần . Cụ Lang tay chống gậy, vai mang một bọc vải to tướng, cằm có ba cḥm râu bạc dài, tỏ ra  đă già lắm rồi . Cụ Lang đến nh́n , nghe người đàn bà nói không ra tiếng, kể lể không thành lời, chỉ có nước mắt chảy dài đầm đ́a trên má .

Cụ Lang bỏ cái bọc trên vai xuống, lấy ra một mớ dược thảo nói :

-Chồng của bà bị chứng Phong Thấp Tà . Bà đừng lo, có thuốc đây !

Người vợ nghe thế lập tức sụp lạy, dập đầu lia lịa tạ ơn .

Mười năm săn sóc người chồng bệnh hoạn, nàng đă v́ chồng chịu trăm cay ngh́n đắng, cuối cùng lại c̣n phải phải chường mặt ra đường cái , cầu khần người qua lại, xin t́m giúp lương y .  Hôm nay cuối cùng cô gặp được Y Sư . 

Người chồng thầm nghĩ :

 “Ai bảo trên đời không có Thần Phật?  Chính vợ chàng và vị Lương y , Hai người này không phải Thần Phật cứu mạng chàng th́ là ǵ ?”

Cụ Lang theo vợ chồng về nhà, mở  khăn gói, lấy dược thảo ra dạy cho người vợ cách sắc thuốc, cách cho chồng uống thuốc .

Sáng hôm sau, Cụ Lang lấy ra một nhánh dược thảo hỏi người vợ :

-Cây thuốc này nhất định quanh vùng này phải có . Cháu có biết nó không ? Chúng ta sẽ lên núi hái ngay.

Nh́n thấy cây thuốc cô vui mừng nhưng nghi ngờ hỏi :

-Thưa cụ, giống  cỏ này là  . . .  thuốc sao ? Con thấy tràn đồng .

Trên núi quả thực dược thảo mọc đầy khắp nơi.Thuốc hái được về. Nàng rửa sạch đất cát, vứt bỏ những cành khô chết, ngâm nước một lúc,xong cắt khúc nhỏ ngắn .  Sau khi phơi trong mát, lại ngâm với rượu gạo, rồi vớt  ra rang khô .  Sau khi thuốc đă khô nhưng không cháy, lấy ra cất nơi mát. Thuốc coi như chế xong, sẵn sàng để dùng .

Cụ Lang dạy sắc thuốc cho bệnh nhân uống mỗi ngày ba lần.  Ngoài ra lại c̣n lấy thuốc tán thành bột, dùng dấm nhào thành hồ nhăo , đắp vào những nơi khớp xương móc nối, lấy vải bao bọc kín lại .

Thuốc trong uống ngoài thoa vài ngày, chân tay bệnh nhân bắt đầu cựa quậy được .

Một tháng sau, cử động dễ dàng hơn. Mấy tháng sau, bệnh nhân chống gậy đi chập chững, rồi chẳng bao lâu bỏ gậy đi một ḿnh .

Người bệnh 10 năm đă xác xơ gầy c̣m da bọc xương, thực không ngờ lại có ngày mạnh khỏe như trở lại thời tráng niên. Mối t́nh nồng thắm của đôi vợ chồng trẻ trở lại hạnh phúc đầm ấm như xưa .

Cụ Lang thấy bệnh nhân lành hẳn rồi, sức khỏe cũng hoàn toàn hồi phục nên một hôm  sau bữa cơm sáng, cụ tỏ ư muốn từ giả ra đi .

Người vợ rất tri ân Cụ Lang đă cứu mạng chồng ḿnh nên cầu khẩn :

-Xin Cụ ở lại với chúng con. Chúng con không có cách ǵ đền ơn cho xứng.  Chúng con không có bà con thân thích, nếu Cụ không chê,  xin cụ ở lại cho phép chúng con được phụng dưỡng suốt quăng đời c̣n lại.

Cụ Lang nghe xong cười ha hả :

-Cảm ơn hai cháu có ḷng ưu ái , nhưng tôi là một Y Sư.  C̣n có người khác, nơi khác cũng đang cần tôi .

Cụ ngừng một lúc, nói tiếp :

-Cách chế vị thuốc này, các cháu đă biết thông thạo. Từ nay trong làng có ai bị bệnh  giống như thế, cứ theo cách ấy mà trị cho họ. Chữa lành càng nhiều người là lễ vật quí nhất tặng cho tôi đó .

Nói xong, cụ đeo khăn gói bước đi .

Người vợ bỗng chạy theo cụ gọi với :

-Thưa cụ, Cụ chưa cho chúng con biết tên vị thuốc này .

Cụ Lang dừng chân suy nghĩ một lúc trả lời:

-Gọi nó là Uy Linh Tiên nhé. Ừ, Uy Linh Tiên đúng rồi. Uy là sức mạnh . Linh  là linh nghiệm, Tiên  là thần tiên. Nói tóm lại là linh nghiệm như thần .

Nói xong Cụ Lang cười gật gù chống gậy lên đường

Kể từ đó, người ở Phục Ngưu Sơn đều gọi giống cỏ ấy là Uy Linh Tiên .

Những chứng bệnh Phong Thấp Tà, Thống Phong,  Cước khí làm Tứ chi tê bại, lưng hay đầu gối bị cảm lạnh  mà sinh bệnh đau nhức . Uy Linh Tiên là vị thuốc chủ trị .

 

Dược Thảo Uy Linh Tiên  (Clementis Chinensis Osback)

Khí ấm , vị hơi đắng, không độc. vào Phế kinh và Can kinh. Thông được 12 kinh lạc.

Công dụng của Uy Linh Tiên chữa được mọi chứng phong độc, miệng méo lệnh, ngứa gải, trầy da đau xót, phong chạy khắp ḿnh,  đau các đốt xương, chân tay tê bại, không đi lại được .

Nhưng thuốc rất mạnh, không nên dùng nhiều  và dùng lâu, sợ nó tiết chân khí. Người có chứng hư chớ dùng, kỵ trà và bột miến .

Rượu Uy Linh Tiên

Uy Linh Tiên 2 lượng,  (cắt nhỏ)
Đường 4 lượng
Rượu  trắng 35 độ, 1 cân

Cho tất cả vào b́nh chai, không dùng đồ nhựa .

Đậy kín, độ 1 tháng, lọc bỏ xác để dành, để bao lâu cũng được, không có màu sắc .

Cách dùng :

Chất thuốc chạy rất nhanh nên bắt đầu chỉ dùng thử 2 th́a canh. Nếu  không thấy có ǵ làm khó chịu, có thể thêm  2 th́a nữa,  cho đến nửa cốc  một ngày là tối đa .

Đầu tiên dùng một tuần, nghỉ 5 ngày, tiếp tục dùng 1 tuần , lại nghỉ 5 ngày  . . .  .  Nếu thấy bệnh có vẻ  hiệu nghiệm .. bớt một nửa phần rượu thuốc ( ¼ cốc). Về sau tiếp tục  dùng 7 ngày nghỉ 5 ngày . . . . .

Sau khi dùng hết hủ rượu đầu tiên, ngưng dùng  2  tháng , đổi dùng Rượu Thược Dược hay thứ khác .  Sau hai tháng dùng lại  Uy Linh Tiên sẽ hiệu nghiệm hơn .

Công dụng: 

Trị các chứng phong thấp,  thần kinh ,  gân,  bắp thịt  đau nhức .. . . .

Linh Bảo .

xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx

Thêm:

“ Mua không thêm , Nằm đêm không ngủ “  (ca dao)