Con Chồn Tinh Quái
Linh Bảo kể

Đấu Trí Với Người


Trâu đă cứu được xong, bác Nông phu nghĩ nên giữ lời hứa tặng gàT trống cho Chồn. Bác bàn với vợ nhưng bị vợ gạt đi:
-Ối chào, điên chửa? Công anh đánh chết Gấu chứ Chồn có làm ǵ mà ơn với nghĩa! Nó dám vác mặt đến đ̣i gà tôi sẽ cho một bài học. Ba con Chó săn của chúng ta để đấy làm ǵ mà phải đem con gà Trống béo của tôi cho nó?

Bác Nông phu xưa nay vẫn sợ vợ và vâng lời vợ nhưng bây giờ cũng cố căi:
- Thôi đừng sinh sự gây thù oán với con Chồn tinh ấy em ạ. Chúng ta đă lăi thịt Gấu và da Gấu,có mất một con gà cũng c̣n lời chán !
Vợ bác nghiến răng:
- Nó là con Chồn tinh mà dám trêu vào tay tôi th́ cũng chết! Tôi có chịu thiệt với ai bao giờ!

Kết quả bác Nông phu phải nghe lời vợ, sáng hôm sau ra đồng cày cấy như thường lệ.
Mặt trời vừa lên th́ Chồn cũng đến nơi, Chồn vui vẻ hỏi:
- Chào bác. Bác đă đem Gấu về nhà rồi đấy chứ? Đủ ăn suốt mùa đông nhé! Bác xem tôi có giỏi không? Hôm qua chỉ có một ḿnh tôi làm mà giống hệt tiếng cả một đoàn thợ săn. À, nhưng con gà Trống bác hứa cho tôi đâu? Hay bác quên mang đến?

Bác Nông phu ngượng ngập trả lời:
- Bác ạ, con gà ấy già rồi thịt dai lắm. Tôi định đổi con gà Thiến béo ngon hơn.
Chồn cười nhạt:
- À, tôi hiểu rồi, bác tiếc chứ ǵ? Tôi đă giúp bác cứu một con trâu, bác tiếc với tôi một con gà th́ bác đợi xem đấy!
- Bác mắng tôi th́ được ích ǵ cơ chứ! Tôi đổi con gà Thiến béo ngon lắm, nó chỉ ở trong chuồng nên thịt rất mềm . . .

Bác ta vừa nói chuyện cầm chừng với Chồn vừa đi dần về nhà. Vợ bác đă đợi sẵn vừa thấy bóng Chồn bèn thả xích. Và Chồn đáng lẽ chỉ nhận được một con gà Trống th́ vợ chồng bác Nông phu “ hậu tạ” những ba con Chó săn.

Tuy Chồn thoát nạn chạy về được đến nhà nhưng ḿnh đầy cả thương tích, hắn hậm hực bảo vợ:
- Em xem đấy, em cứ trách anh không làm chuyện phúc đức. Lần đầu tiên anh giúp đỡ một người th́ hậu quả như thế này đây!

Sự thực Chồn không định tâm làm việc phúc đức, chỉ muốn mượn tay bác Nông phu báo thù Gấu nhưng cũng nói thế cho có vẻ lương thiện.

Mấy hôm sau vết thương lành xong Chồn bắt đầu trêu ghẹo bác Nông phu để báo thù. Nhà bác có ba con Chó dữ lại thêm đă pḥng bị rào kỹ nên không vào được, Chồn chỉ ŕnh lúc bác nông phu mệt mỏi ngủ trưa ngoài đồng, dấu bớt một vài đồ vật, lúc th́ lưỡi cày, lúc th́ dây buộc, lúc th́ cắn vào người, vào chân tay.

Bác Nông phu ban đầu chỉ bực ḿnh nhưng dần dần thấy không có một lúc nào được yên ổn, h́nh như Chồn ở khắp mọi nơi chỉ đợi bác hở miếng là xông vào, bác đâm hối hận đă gây thù oán với Chồn. Con gà Trống thực sự không đáng là bao, so sánh với con Trâu hay ṿ thịt ướp.

Đêm nào bác cũng nằm mơ thấy Chồn khuấy phá,bác sợ hăi quá, tâm thần suy nhược, dần dần gầy rạc người đi.
Vợ bác Nông phu lo ngại cho sức khỏe của chồng bèn đi t́m Lừa thương lượng cả hai cùng đồng ư cho bác yếu hèn không dám đối đầu với Chồn, và cùng định kế bắt Chồn nhưng dấu không cho bác biết.

Sáng hôm sau Lừa đến trước cửa nhà Chồn và ngă lăn đùng ra đấy như chết thực. Vợ Chồn trông thấy vội vàng gọi Chồn:
- Anh ơi! Lừa trúng gió chết trước cửa nhà ta kia ḱa. Chúng ta có thịt Lừa ăn rồi. Em có cách nướng thịt Lừa gia truyền của mẹ dạy, ngon vô cùng anh ạ!
- Em coi chừng, nó dở tṛ đấy, anh c̣n lạ ǵ!
- Không. Chết thực rồi cơ mà! Anh không kéo vào nhà th́ em kéo một ḿnh vậy.

Vợ Chồn biết Chồn không bằng ḷng nhưng tính mụ cố chấp nhất định cho ḿnh là đúng, hơn nữa cả một con Lừa, thịt nằm một đống to như núi thế kia, ướp đi đủ ăn suốt một mùa đông. Đàn bà ai chả thích thấy kho lương thực của ḿnh sung túc, ai chả thích trổ tài nấu nướng làm vui ḷng chồng con.

Vợ Chồn lấy dây buộc vào đuôi Lừa, một đầu dây tṛng vào cổ ḿnh h́ hục kéo. Lừa nằm nhắm mắt tưởng là Chồn đă mắc bẫy bèn vùng dậy phóng một mạch về nhà bác Nông phu.

Chồn thấy vợ mắc mưu hoảng hốt bứt đầu bứt tai khóc ầm lên. Hắn định chạy theo nhưng như thế chỉ liều mạng, chết một thành hai vô ích, con c̣n dại ai nuôi? Ba con chó săn nhà Nông phu nhất định đă chuẩn bị sẵn sàng.

Lừa kéo vợ Chồn về nhà, vợ bác Nông phu tưởng bắt đuợc kẻ thù vội lấy dao bổ mạnh vào đầu Chồn. Mụ cảm động quá nên tay run rẩy bổ nhầm vào mông Lừa chặt đứt đuôi Lừa và đứt cả dây buộc cổ vợ Chồn. Vợ Chồn sổng ra phóng một mạch về nhà, tuy thoát nạn nhưng c̣n ba con Chó săn phục kích, nên mụ phải xuất hết tàn lực chạy như điên mới trở về được trong cánh tay chồng.

Chồn vừa xoa bóp vết thương vừa dỗ:
- Thế nào chúng ta cũng có thịt Lừa ăn. Em cứ yên trí, lúc ấy thế nào em cũng phải nhớ nướng ướp sả cái món đặc biệt gia truyền của mẹ em dạy nhé!
Trong lúc ấy vợ bác Nông phu chửi mắng chồng thậm tệ, mụ đổ lỗi cho chồng làm Lừa bị thương và sổng mất Chồn.

Sáng hôm sau bác Nông phu dậy ra đồng như thường lệ nhưng rất mệt mỏi v́ phần phải săn sóc Lừa bị thương, phần bị vợ nhiếc móc hành hạ nên suốt đêm không ngủ, bác chưa làm việc đă thấy mệt bèn lăn ra ngủ.
Chồn vẫn theo ŕnh từ lâu thấy vậy bèn tháo Trâu dấu đi nơi khác xong ngồi chờ. Lúc bác thức dậy chẳng thấy trâu chỉ có Chồn ngồi đấy mỉm cười một cách mỉa mai th́ hiểu ngay.

- Con Chồn tinh kia, mày đánh cắp trâu của tao đấy à?
Chồn thản nhiên:
- Phải, nếu tôi đánh cắp th́ đă làm sao chưa? Từ khi bác lật lọng chúng ta không cần quân tử và khách khí nữa cơ mà!

Bác Nông phu đổi giọng ngọt ngào:
- Trả trâu và dây buộc lại, tôi tặng cho bác con gà Trống và cả đàn chín con gà Mái tơ.
- Ai tin bác! Nghe bác th́ bán lúa giống mà ăn!
- Tôi thề có mặt trời làm chứng. Bác cứ đến nhà tôi bắt chúng nó, tôi đă hứa mà!

- Đến nhà bác để vợ bác thả chó ra ấy à! Tôi chả dại. Bác mang đến đây th́ tôi nhận trả Trâu lại không th́ thôi.

Bác Nông phu nhận lời Chồn bèn giao lại Trâu và dây, hẹn sáng hôm sau sẽ đến nhận Gà. Bác vừa tiếp tục làm việc vừa suy nghĩ. Bác biết vụ này nếu nói ra thế nào vợ bác cũng không bằng ḷng, đă thế th́ phải dấu vậy. Gây sự với Chồn đàng nào cũng thiệt, và càng lâu thiệt hại càng nặng nề thêm. Thế mà vợ bác có chịu hiểu cho đâu! Bà ấy xưa nay chỉ thấy cái lợi và hại trước mắt!

Bác về nhà mặt đầy vẻ ưu tư, suốt đêm nằm trở ḿnh không ngủ. Sáng bác dậy sớm lén vợ vào chuồng gà bắt con gà Trống và chín con gà Mái tơ cho vào bao để sẵn đấy xong đi ăn điểm tâm. Vợ bác cũng đă để ư ŕnh, thừa lúc bác đang ăn, mụ tháo bao thả gà ra thay vào đấy con Chó dữ nhất.
Bác Nông phu không biết ǵ cứ yên trí vác bao ra đồng.

Thấy Chồn đă chờ sẵn bác cất tiếng chào rất vui vẻ:
- Chào bác. Bác xem tôi có đúng hẹn không? Cả gà Trống gà Mái đều ở trong này, tha hồ bác xơi.

Chồn nghi ngờ nh́n cái bao có vẻ hơi nặng dù là bên trong đựng cả một đàn Gà Trống, Gà Mái, Gà Con đi nữa! Hắn vốn quỷ quyệt nên không dám tin ai thật thà hơn ḿnh. Chồn đến gần xem xét quanh bao một lúc và bỗng thấy cái đuôi chó tḥ ra ngoài. Chồn cười nhạt bảo:
- Gà bác nuôi khéo quá nhỉ? GàTrống Gà Mái mọc toàn lông chó cả!

Bác Nông phu tái mặt:
- Bác nói sao? Làm ǵ có Chó nào vào đấy? Chính tay tôi bắt gà bỏ vào cơ mà!
- Tôi không biết. Nhưng tôi nói cho bác hay tôi sẽ tố cáo với điền chủ bác săn được Gấu trên ruộng của chủ mà dấu làm của ḿnh. Như thế là ăn cắp. Bác sẽ bị treo cổ, vợ con bác vào tù.......

- Tôi lạy bác!
- Nếu bác không muốn tôi mách th́ phải đánh chết con vật trong bao, bất luận nó là giống ǵ!

Tội nghiệp con Chó đen bỗng dưng thành vật hy sinh trong cuộc đấu trí của Chồn và vợ chồng Nông phu.
Kết quả bác Nông phu vẫn phải nộp đủ số Gà Trống Gà Mái lại c̣n phải bồi thường tổn thất danh dự một đàn Gà Con.


Chồn Cứu Sư Tử

Vụ Gấu chết do Chồn chủ mưu chẳng bao lâu phong phanh đến tai Sư vương. Bach thú cũng bắt đầu bàn chuyện xử tội Chồn. Chồn chưa biết tính sao v́ trí năo hắn ta chỉ lúc nào sắp sửa nguy cấp đến nơi mới bày được mưu thần chước quỷ.

Hôm ấy Chồn đang thẩn thơ trong rừng bỗng thấy Sư tử đang ngủ gật dưới một gốc cây bên cạnh có cuộn giây thừng của bác Tiều phu đi ăn cơm bỏ lại. Chồn nhè nhẹ nhặt giây trèo lên cây thả tḥng lọng vào đầu Sư tử, buộc dây vào gốc cây xong nấp một nơi gần đấy đợi.

Lúc bác Tiều phu ăn cơm xong trở về thấy mất dây và cạnh đấy có một con Sư tử to lớn đang ngồi chễm chệ th́ hốt hoảng kêu rú lên, chạy cuống cuồng ra khỏi rừng.
Sư vương đang ngủ gật bị tiếng thét cũng giật ḿnh tỉnh dậy định chạy, nhưng vừa đứng dậy th́ giây tḥng lọng rút chặt vào cổ giừ lại, càng vùng vẫy dây càng rút chặt thêm. Lúc ấy Chồn đi qua nhưng giả vờ không nh́n Sư Tử.

Sư Tử gọi:
- Nam tước Chồn! Cứu ta với!
Chồn giả vờ sợ hăi trả lời:
- Tâu đại vương, thần muốn cứu Đại vương lắm, tính mệnh Đại vương quí thực, nhưng thần xin mạn phép cứu tính mệnh thần trước. Thần nghe tiếng bọn chó săn đang sục sạo gần đây. Xin Đại vương cho phép thần chạy trước. Vả lại cứu Đại vương rồi mai đây Đại vương lại nghe lời bọn gian nịnh nay đ̣i xử tử, mai đ̣i treo cổ thần, th́ cứu Đại vương hay không cứu cũng chẳng khác ǵ.

- Ta thề với khanh sẽ không nghe lời ai cả. Ta phong cho khanh chức Đại nguyên sư, chỉ dưới quyền ta một bực. Khanh tháo dây nhanh lên chúng sắp đến nơi rồi!

Chồn vội cắn dây và hai vua tôi cùng cắp đuôi chạy thẳng vào rừng sâu.


Chồn Học Cách Chia Phần


Vào tận rừng sâu cả hai cùng dừng chân thong thả bước, Sư vương bảo:
- Khanh đă cứu ta, ta không quên ơn đâu.
Chồn nhũn nhặn trả lời :
- Bao giờ thần cũng là tôi trung thành của Đại vương.

Đến ngă tư thấy Sói đang đuổi theo một con lợn tuy bé nhưng rất nhanh nhẹn chạy tuột ra khỏi móng Sói. Chồn nhanh như cắt chạy đón đầu và chỉ trong chớp mắt đă cắn chết lợn.

Sư vương gật đầu bảo:
- Hôm nay mọi việc xảy ra đều rất hợp lư và cũng vừa đúng lúc ta đang đói.
Sói vừa đến chào Sư vương xong, nghe thế bỗng nổi giận đùng đùng. Lợn của hắn bắt được sổng ra, Chồn chỉ việc cắn một miếng rồi cũng đ̣i chia phần, lại c̣n Sư vương cũng xem như của ḿnh, thế th́ vợ con hắn c̣n ǵ nữa!

Sư vương ra lệnh:
- Ta cho Sói quyền chia phần nhưng khanh đừng quên Vương phi nhé, Vương phi vẫn thích mọn lợn sữa xưa nay.

Sói lại nổi xung lên. Cả đến Vương phi vắng mặt cũng đ̣i chia phần th́ c̣n ǵ là con lợn của hắn nữa! Sói hậm hực chia ra làm bốn phần. Sư vương một phần, Vương phi một phần, hắn hai phần, c̣n Chồn chỉ được một ít ḷng ruột vụn vặt.

Sư vương rất không bằng ḷng lối chia phần này hầm hầm giận ra mặt nhưng không nói ǵ, v́ chính ḿnh đă trao quyền chia phần cho Sói rồi, lợn của Sói săn trước, không lẽ bây giờ lại tranh phần ăn nhiều ăn ít với thủ hạ th́ c̣n ǵ uy tín nữa. Sư vương hậm hực ăn phần ḿnh, nhưng cảm thấy dạ dày vẫn chưa có cảm giác ǵ cả bèn ăn nốt phần của Vương phi.

Chồn nhấm nháp chút gan và ḷng không phàn nàn tí ǵ. Thái độ bất măn của Sư vương không lọt qua mắt hắn, và hắn cười thầm sự ngu dốt của Sói. Trong lúc ấy Sói thô lỗ tham ăn chỉ biết tức giận mồi của ḿnh bị cướp tay trên mất một nửa.

Ba vua tôi ăn xong lại tiếp tục đi chẳng bao lâu bỗng gặp một con Nghé tơ lạc mẹ đang thơ thẩn một ḿnh, Chồn không cần suy nghĩ vội chận đường Nghé, gọi Sói giúp sức cắn chết tha đến gần Sư vương.

Sư vương vui vẻ:
- Hôm nay xuất hành đi săn thực may mắn. Nào là lợn sữa nào là Nghé tơ, Vương phi thế nào cũng có diễm phúc nếm thịt Nghé tơ. Bây giờ đến lượt Nam tước Chồn chia phần, nào, chia cho thực công b́nh không chê vào đâu được Nam tước nhé!

Chồn sung sướng lănh mạng bảo:
- Muốn chia phần công b́nh thật dễ vô cùng! Thế này nhé: một nửa nghé phần Đại vương, một nửa kia phần Vương phi, ḷng ruột phần Sói, c̣n thần, nếu đại vương cho là không tham lam th́ thần xin lănh cái đuôi.

Sư vương cười híp cả mắt. Trong đời Sư vương thực chưa từng thấy ai chia phần một cách công bằng vô tư đến như thế! Sói tức giận đỏ bừng cả mặt nhưng không dám nói ǵ.
Chồn nh́n thấy chỉ cười thầm. Hắn cho thế là nhất cử lưỡng tiện. Vừa được ḷng Sư Tử, vừa trêu tức được Sói. Vả lại trong thủ đoạn ngoại giao, có lúc phải chịu thiệt tḥi trước mắt đôi chút cũng không sao. tương lai c̣n dài cơ mà!

Linh Bảo