Con
Chồn Tinh Quái -18-Hết
Linh Bảo kể
Cứu Sư Tử Lần Thứ Hai
Lần này không như lần trước, Chồn lại về
Kinh nhưng với chức Đại nguyên sư nên tất
cả Bá quan và Bách thú đều hoan hô nhiệt liệt.
Vương phi đối với Chồn bao giờ cũng
quí mến nên càng thân mật hẳn lên
.
Sư vương về cung c̣n đang chuyện tṛ kể lể
với Vương phi về cuộc đi săn bỗng
nhiên thấy trong người mệt mỏi và h́nh như muốn
sốt. Dần dần cơn sốt nặng thêm. Bao nhiêu
Lương y được mời đến xem bệnh
đều lắc đầu thở ra xin chịu thua.
Bọn họ xem đi xem lại măi , bàn đi tán lại
hàng giờ vẫn không biết bệnh ǵ. Lục phủ
ngũ tạng của Sư vương có lẽ đang có
cuộc bạo động, biểu t́nh hay làm reo trong bụng,
nên kêu réo ầm ỹ lộn xộn vô cùng. Trật tự
náo loạn cả lên, nên thầy Lang bắt mạch không c̣n
phân biệt được đâu là con Tỳ đâu là con Vỵ,
con Phế th́ c̣n đoán làm sao được bệnh!
Sáng hôm sau Sư vương vẫn c̣n thiêm thiếp mê man,
các quan đă bắt đầu bàn tán vụ Đăng quang
của Quốc vương mới. Chồn một ḿnh lẳng
lặng vào rừng t́m mấy thứ lá cây tiêu thực, hắn
biết rơ chứng bệnh của Sư vương chỉ
v́ bội thực mà ra nên tin là ḿnh chữa được.
Chồn đốt lá ra tro, ḥa cùng mấy thứ lá khác tán
thành bột, rồi cân rồi lượng bận rộn mất
nửa ngày mới xong.
Chồn về đến cung thấy Bách thú đang bao vây
chung quanh giường bệnh của Sư vương
đợi Sư vương tắt thở, và cũng chờ
xem trước khi chết Sư vương có trối
trăng để lại cho ḿnh cái ǵ, hay phong cho chức
tước ǵ không.
Thấy Chồn măi lúc bấy giờ mới đến
Sư vương có vẻ giận nói mát:
- Khanh dạo rừng hôm nay có ǵ lạ không? Trời đẹp
thế này mà dạo rừng hay đi săn th́ tuyệt nhé!
Chồn cung kính đáp:
- Thần đi từ sáng tinh mơ vào tận rừng sâu rất
xa để t́m cây thuốc. Gia phụ lúc xưa có dạy
cho thần mấy thứ thuốc gia truyền hiệu nghiệm
như thần. Thấy bệnh t́nh của Đại
vương quá trầm trọng, bao nhiêu Ngự y đều
chạy hết nên thần chẳng quản khó nhọc nguy
hiểm, một ḿnh lặn lội trong rừng sâu măi đến
bây giờ mới t́m được đủ các thứ lá
chế thành thuốc, may ra Long thể chóng b́nh phục th́ thực
là hồng phúc của toàn thể Bách thú.
Sư vương nghe nói có thuốc gia truyền mừng rỡ
ngồi nhổm dậy hỏi:
- Thật thế à? Th́ ra khanh v́ ta khó nhọc đi hái thuốc?
Thế khanh c̣n cần dùng những thứ ǵ nữa không?
- Xin Đại vương cho phép thần xem mạch mới
biết c̣n cần dùng thêm những thứ ǵ.
Chồn nói xong làm ra dáng một ông Lang chính cống, trang trọng
cầm tay Sư vương bắt mạch. Hắn bảo
Sư vương há mồm thè lưỡi ra cho hắn xem họng,
hắn banh mí mắt, hắn gơ vào ngực vào lưng như
đập trống, hắn bắt Sư vương hết
ngồi xổm lại nằm dài, hết nằm nghiêng lại
nằm sấp. Chồn cố ư quần Sư vương một
lúc làm cho Sư vương mệt nhừ rên ầm ầm
náo động cả rừng.
Chồn khám bệnh xong nghiêm trang bảo:
- Bệnh t́nh Đại vương nếu để chậm
một hôm nữa sợ khó ḷng qua khỏi. May mà thần sớm
đoán được nên bây giờ mới kịp trị
ngay. Đây là chứng nội thương ngoại cảm,
kiêm cả thương hàn nhập lư.
Kỳ thực Chồn chẳng hiểu Thương hàn nhập
lư là cái quái quỷ ǵ, và có thể đi chung với Nội
thương ngoại cảm được không, nhưng
đă trót nhận là thuốc gia truyền th́ phải chữa
bịnh ǵ cho lạ và nghe vừa kêu vừa văn
chương, v́ thế trong đầu có bao nhiêu chữ Chồn
đều cho ra hết, để dọa Sư
vương và tăng thêm giá trị cho thuốc của hắn.
Sư vương rên rỉ;
- Khanh gắng trị ta khỏi bệnh, ta xin chia đôi
Sơn hà với khanh.
Chồn khiêm tốn đáp;
- Thần không cầu được đáp ân, chỉ cốt
bệnh Đại vương chóng khỏi mà thôi. Bây giờ
thần yêu cầu bất luận vật ǵ, miễn dùng
để chữa bệnh chóng lành xin Đại
vương cố t́m cho ra.
- Khanh cứ nói đi. Ta cho khanh toàn quyền đ̣i hỏi.
Mọi người chú ư đợi xem Chồn chữa bệnh
và khoác lác đến bậc nào. Có người tin tài Chồn
chắc chắn làm đuợc, nhưng có bao nhiêu kẻ
mong cho Sư vương b́nh phục th́ không ai dám đoán biết
rơ ràng.
- Trước hết thần cần một tấm da Sói thực
mỏng để đắp. Đại vương cần
ra mồ hôi thật nhiều th́ thuốc mới công hiệu.
Ở đây hiện có một trong mấy cậu Sói của
thần chắc vui ḷng cho mượn cái áo da để cứu
Đại vương.
Sói hoảng hốt nh́n quanh t́m lối ra cửa, định
dùng cái chước thứ ba mươi sáu, nhưng bao nhiêu
cửa lớn cửa nhỏ đều đă đóng chặt
từ hồi nào.
Sư vương dịu dàng bảo Sói:
- Khanh cho ta mượn cái áo của khanh để chữa
bệnh, chỉ độ ba hôm thôi, phải không Nam tước?
Chồn đáp:
- Đúng thế, vả lại bây giờ khí trời ấm
áp không có áo lông cũng chẳng sợ bị lạnh phải
cảm. Hơn nữa chỉ một thời gian rất
chóng cậu sẽ có bộ áo mới khác, như thế lăi
thêm một bộ áo khoác ngoài để mặc lúc đại
hàn.
Sói khóc năn nỉ:
- Xin Đại vương tha cho thần, đừng lấy
áo của thần. Chồn nói dối đấy. Nó muốn
lột áo thần không phải để cứu Đại
vương nhưng chỉ cố ư để hại thần
thôi.
Chồn nghiêm nghị:
- Không có áo, bệnh không lành!
Sư vương giận dữ:
- Khanh xưa nay tự xưng là trung thần của ta, mở
miệng là thề xoen xoét xin hy sinh tánh mệnh v́ ta, thế
mà bây giờ ta bệnh t́nh thập tử nhất sinh,
mượn cái áo của khanh để cứu mệnh,
khanh cũng không cho, thế th́ trung thần vào đâu? Hy sinh
cái ǵ? Khanh không bằng ḷng, ta phải dùng vơ lực vậy!
Sư vương ra hiệu các vệ sĩ Sư tử
xông đến vật Sói ngă lăn quay ra và lột áo của
Sói một cách không khách khí chút nào.
Sói đau đớn quá nằm ngất đi, Mèo vội
vàng lảng nhanh ra nơi khác. Trông thấy một cái lỗ
thông hơi rất cao tận trên nóc hang. Mèo nhẹ nhàng nhún
ḿnh nhẩy mấy cái đă chui ra được đến
bên ngoài không hề có một tiếng động nào. Lấy
áo của Sói đắp cho Sư vương xong Chồn nói
tiếp:
- C̣n hai chân của Đại vương cũng cần phải
giữ rất ấm, bộ áo của Mèo vừa đúng
kích thước.
Mọi người đổ xô đi t́m Mèo nhưng không thấy
bóng dáng Mèo đâu cả. Điểm này ai cũng phục
Mèo có tài tiên tri. T́m không được Mèo, các Đai thần
lo cuống cả lên, không biết bao giờ đến
lượt ḿnh phải hiến áo cho Sư vương. Và
trong tâm họ rủa thầm Chồn không biết c̣n dở
tṛ ǵ ra nữa, và rủa Sư vương sao không chết
sớm đi cho xong.
Không t́m thấy Mèo đâu, Chồn tuy bực ḿnh nhưng
trong ḷng cũng phục Mèo đáng là “ tri kỷ” của
ḿnh. Chồn xin thêm một cái sừng Dê, một cái răng
Nanh của Lợn ḷi và bắt đầu chế thuốc,
nào đốt nào nghiền, nào tán nào cân, lăng xăng một
lúc mới xong.
Sư vương uống hết thuốc, ngủ một
giấc, thức dậy mồ hôi toát ra như tắm
cơn sốt nhẹ hẳn, người cũng khoan khoái
khác thường.
Hôm sau Chồn lại đến chữa bệnh, nhưng
trong cung vắng vẻ hẳn, không c̣n thấy một vị
đại thần nào. không biết họ làm reo hay mắc
chứng bệnh dịch ǵ mà làm sớ cáo ốm cùng một
lúc. Lần này Chồn chỉ cho Sư vương uống
thuốc lá và c̣n bắt nhịn đói chưa cho ăn ǵ. Uống
thuốc của Chồn được ba ngày và cũng nhịn
đói ba ngày Sư vương khỏi hẳn bịnh., và
Chồn thành ân nhân cứu mệnh của Sư vương
lần thứ hai
Chồn Từ Quan Về Quê
Từ ngày Chồn chữa bệnh cứu Sư
vương thoát chết, Sư vương càng tin cậy
hơn lên, ngày nào cũng mời Chồn vào cung bàn việc
Triều chính, chuyện ǵ Sư vương cũng hỏi
ư Chồn nên xử trí ra sao?
Một hôm Sư vương bảo:
- Làm Quốc vương không khó, nhưng muốn làm một
Quốc vương công minh là một việc khó vô cùng. Xử
một vụ kiện dù rất bé nhỏ cũng không thể
nào vừa ḷng cả đôi bên. Việc ǵ cũng phải lắng
tai nghe, mà mỗi tiếng chuông đều không bao giờ giống
nhau, mỗi tiếng mỗi khác, không tinh vi không thể nào
phân biệt được đâu là phải đâu là trái.
Cùng một câu chuyện mà mỗi người báo cáo một
cách, tŕnh bày một lẽ khác nhau, lắm lúc ta thấy chán
nản , muốn bỏ cả chức vị !
Chồn im lặng nghe không nói ǵ. Sư vương tiếp:
- Xưa nay ta rất tin cậy Sơn dương, hắn vốn
hiểu đời và trung trực nổi tiếng. Ta đă
coi Sơn dương là kẻ tâm phúc nhất, chuyện ǵ
quan trọng cũng phải giao cho Sơn dương thi
hành ta mới đủ tín nhiệm. Ta cần sự thật
thà của Sơn dương trên cả tài năng của hắn,
thế mà không ngờ hắn nỡ phản ta gây ra vụ
án đầu Thỏ, làm ta thất vọng biết bao nhiêu.
Chồn đáp mập mờ:
- Tâu đại vương, ở đời đă mấy
ai chống lại được với sự cám dỗ .
. .
- Bây giờ ta cần một người thực giỏi,
một người vừa trung thành, vừa cẩn thận
và thông minh. Người ấy phải biết điều
tra t́m ra kẻ phản ta, giúp ta phá hoại mưu kế của
địch. Nếu có được một người
như thế th́ uy quyền của ta sẽ vững bền
măi măi.
Ta đă phong cho khanh chức Đại nguyên sư, bây giờ
khanh hăy nhận lời giúp ta. Con người ấy chỉ
có thể là khanh, chức vị ấy cũng chỉ có
khanh mới xứng đáng giữ!
Chồn lễ phép đáp:
- Tâu đại vương, thần rất cảm tạ
Đại vương hiểu rơ ḷng trung thành của thần
mà trao trọn ḷng tin cậy. Đáng lẽ thần phải
đem hết tài hèn sức mọn ra giúp Đại
vương để đền đáp ân tri ngộ,
nhưng gần đây thần nhận thấy trong ḿnh già yếu
mệt mỏi quá rồi, chỉ muốn về nhà sống
yên tĩnh với vợ con cho qua ngày tháng thôi.
Vả lại đường công danh vốn đầy
chông gai và xương máu, thần không c̣n tham vọng trèo
cao, sợ không đủ sức chịu đựng lúc té nặng.
Thần tính t́nh công minh chánh trực, nên gây thù oán rất nhiều,
bọn kẻ thù chỉ ŕnh thần hở miếng là xâu
xé, làm cho thần tán gia bại sản, chết nhục nhă
trên đoạn đầu đài mới cam tâm. Bọn chúng
sẽ bịa đặt ra những chuyện huyễn hoặc
tày trời, đồng thời t́m cách che tai bịt mắt
Đại vương để Đại vương
nghi ngờ thần, tưởng thần là quân lừa thầy
phản bạn, lúc ấy tính mệnh của thần sẽ
rẻ hơn bèo . . .
Chồn ngần ngại một lúc nói tiếp:
- Được Đại vương hiểu đến
chút tài mọn thần cảm kích vô cùng nhưng thần
không dám nhận chức. Giá ba năm trước thần
c̣n khỏe mạnh hăng hái chắc sẽ sung sướng
được theo hầu tả hữu Đại
vương, nhưng bây giờ thân thể già yếu, ḷng
ham công danh nguội lạnh mất rồi!
Sư vương thở dài:
- Thực đáng tiếc, đáng lẽ ta và khanh phải hợp
tác từ lâu! Ta tiếc rằng hiểu tài khanh và ḷng trung
thành của khanh chậm quá. Nhưng dù chậm cũng c̣n
hơn không, khanh không thể nào từ chối chức vị
ấy được. Bây giờ ta cho phép khanh về quê
thăm vợ con dưỡng sức ít lâu. Sau thời gian
nghỉ ngơi khanh sẽ trở lại nhận chức
giúp ta trị v́ Bách thú.
Chồn dù là một con vật bất chấp cả thiên hạ,
bán Trời không cần văn tự xưa nay, dám làm tất
cả những việc thực kinh thiên động địa,
nhưng giờ phút này hắn cũng không dám nói thực ư
nghĩ của ḿnh. Hắn sợ Sư vương nổi
giận treo cổ hắn lên ngay tức khắc, hay v́ phép
xă giao nói ra bất lịch sự nên không nói. Chẳng ai hiểu
ư hắn ra sao. Hắn chỉ im lặng nghĩ ngợi rất
lâu.
Hắn nghĩ rằng đuợc một “ đại nhân
vật” có quyền sinh sát trong tay sũng ái, cố nhiên hắn
sẽ được chức trọng quyền cao,
nhưng đồng thời cũng như chơi với lửa,
nguy hiểm vô cùng.
Có uy quyền phải biết dùng đúng lúc, nắm đúng
cơ hội th́ danh lợi đùng đùng kéo đến. Nếu
lạm dụng uy quyền, không biết mức tối
đa th́ có ngày chết không kịp ngáp.
Riêng Chồn vốn biết rơ khả năng tự chế
của ḿnh thấp dưới hạng bét, biết ḷng tham
của ḿnh vô bến bờ. Hắn càng biết rơ hơn về
hàng chục trận đấu chết đi sống lại
của hắn, không phải lúc nào cũng nhờ sức mạnh
anh dũng, trí thông minh hay tài xảo quyệt mà thoát nạn.
Trong tiềm thức hắn cảm thấy h́nh như có một
v́ sao Hộ Mệnh nào đó đă đặc biệt chiếu
cố đến hắn. Nhưng nói dại, nếu lỡ
một ngày kia v́ sao ấy “ đi chơi chỗ khác” mà sao !
Quả Tạ sẽ chiếu cố th́ Nam Tước Chồn
sẽ thân bại danh liệt, vạn sự Ô Hô ! ! ! Trời
ơi là Trời ! ! !
Lịch sử từ đông sang tây, từ cổ chí kim c̣n
để lại sờ sờ ra đấy: Xưa nay những
Trung thần Lương tướng, Anh hùng Hào kiệt, hay
Khai quốc Công thần, lúc hoạn nạn hy sinh tánh mạng
pḥ tá Quốc vương, thế nhưng sau khi thành công rồi
, có mấy ai khỏi bị mất đầu không trước
th́ sau! Bất giác hắn thấy lành lạnh ở gáy.
Nếu hắn c̣n dám chơi vơi với lửa th́ hăy tiếp
nhận sự sủng ái ngay từ bây giờ. Nếu
cơ hội đến như thế này mà không nắm lấy,
tương lai lúc về quê trở lại vị tất
đă được trọng vọng như bây giờ!
Chồn lại nghĩ đến cuộc sống trong hang
hốc của hắn. Tuy phải săn mồi rất chật
vật, v́ sự khôn ngoan quỷ quyệt của loài người
cũng như loài thú càng ngày càng tiến bộ hơn lên, hắn
không kiếm ăn dễ dàng như trước, cái thời
gà nhà c̣n thả đi chơi tự do chứ không bị nhốt
kỹ như bây giờ.
Cuộc sống đầy tự do và mạo hiểm. Có những
ngày no nê đầy đủ cũng có ngày đói rét mang vết
thương chạy về chết rũ trong cánh tay vợ
nhưng tâm hồn thực thảnh thơi! So sánh cuộc sống
ấy đối vói cuộc sống hầu hạ kiếm
mồi và phải biết chia phần khéo cho Quốc
vương, hơn nữa ngày đêm lo ngay ngáy chỉ sợ
thất sủng, hắn thấy cuộc sống mạo hiểm
kia hợp ư hắn hơn.
Ở triều đ́nh cạnh vua hay trong khu rừng già của
hắn chung quanh cũng đều đầy cả kẻ
thù và lúc nào cũng phải chiến đấu, để
tranh lấy sự tồn tại của ḿnh. Kẻ địch
chung quanh ngày đêm ŕnh ṃ t́m dịp hại hắn, nhưng
trong cuộc sống ấy, mặc dầu có đầy những
cạm bẩy mà không có đoạn đầu đài, chỉ
cần tinh anh gan dạ hắn sẽ có nhiều cơ hội
thoát nạn hơn.
Sau khi đắn đo suy tính xong Chồn lấy giọng rất
thành thực cảm động, hứa hẹn thề thốt
với Sư vương và Vương phi rất nhiều
lời “ thề cá trê”. Hắn hứa sẽ trở lại
tận tâm phục vụ Sư vương sau khi nghỉ
ngơi dưỡng sức, hắn sẽ vân vân và vân vân .
Và một lần nữa Chồn lại hú vía thoát khỏi
chông gai, trở về với vợ con thân yêu để lo
thu xếp cái kho lương thực sắp cạn.
Ngựa Quen Đường Cũ
Đi trên con đường ṃn quen thuộc trở về
nhà, Chồn sung sướng cảm thấy ḿnh là kẻ
được Thượng Đế chiều chuộng
nhất đời. Hắn đă nhận rất nhiều
ân huệ mà kẻ khác không có. Nào là bộ áo lông đẹp
đến loài người cũng thèm thuồng ao ước,
nào là bộ móng thật sắc, hàm răng thực bén, thân
thể nhẹ nhàng chạy nhanh như gió, đă thế lại
c̣n được cái khối óc thông minh tinh quái chấp cả
Triều đ́nh Bách thú không ai địch nổi.
Lần này tuy là từ giă Kinh đô áo gấm về làng chứ
không phải từ giă đoạn đầu đài như
lần trước, nhưng hắn vẫn giữ thái
độ nhũn nhặn b́nh thường, v́ ở đời
ai dám đoán trước được tương lai !
Kẻ nào gần mặt trời th́ nóng, và gần Vua
cũng là gần Pháp trường, huống chi hắn
đă đuợc nhiều ân huệ của Thượng
đế, lại c̣n có nhiều kẻ thù ganh ghét muốn
ám hại. Hắn thấy trong sự cáo quan về làng của
ḿnh hôm nay quả thực là một việc thông ḿnh nhất
trong đời. Xưa nay hắn chỉ dùng trí thông minh
để chiếm đọat, cám dỗ, chứ chưa
bao giờ dùng trí thông minh để xa lánh sự cám dỗ
như lần này bao giờ.
Chồn bằng ḷng ḿnh lắm và lúc đi ngang qua nhà Sói hắn
bỗng chợt có ư định vào thăm cậu mợ hắn
xem ra sao. Với kẻ khác th́ sự vào nhà một kẻ
ḿnh đă từng lột da không phải là một việc
làm thông minh, nhưng với Chồn hắn thấy mạo
hiểm là một cái thú hắn trót nghiện mất rồi.
Lúc có cơ hội để mạo hiểm hắn không thể
nào kiềm chế được nữa.
Hắn gơ cửa nhà Sói và bảo:
- Cháu đến thăm cậu mợ và các em, nhân tiện
đem sức khỏe của Đại vương đến
cho cậu hay.
Sói chỉ hứ một tiếng. Hắn đă chán lên tận
cổ cái thằng cháu quỷ quái dịch vật kia. Hắn
không muốn nghe tên thấy mặt, cả đến Đại
vương của hắn sống chết cũng mặc
xác!
Vợ Sói xưa nay vẫn rất tử tế với Chồn
bây giờ cũng đổi hẳn thái độ. Cả
nhà chủ nhân lănh đạm như thế, khách vẫn
trơ trơ không hiểu tí ǵ. Chồn nh́n lên nóc nhà trông thấy
mấy đùi thịt ướp treo lủng lẳng, nuốt
nước giăi khen:
- Chà, mấy đùi thịt ướp thơm ngon quá! Cậu
ướp lấy phải không?
Sói lạnh nhạt:
- Phải. Để dành ăn mùa đông.
- Cậu không sợ kẻ trộm sao? Cậu treo thế lộ
liễu quá, người tử tế thực thà trông thấy
cũng có thể bị cám dỗ mà sinh tà tâm.
- Ai dám lấy của tôi. Cửa ra vào rất chắc, lỗ
thông hơi trên nóc nhà cũng bị bít kín, làm thế nào trộm
c̣n vào được?
- Theo ư cháu th́ cậu nên dấu thịt thực kỹ, xong
rồi hô hoán lên là bị mất trộm, như thế kẻ
nào đă trông thấy thịt của cậu treo cũng
tưởng mất rồi mà không nghĩ đến chuyện
ŕnh ṃ nữa. cẩn thận vẫn hơn, bây giờ
săn khó khăn, được mồi phải lo giữ
cho kỹ.
Chồn vừa tán dóc vừa khơi chuyện cho Sói nói
để cố ư ngồi thực lâu mong được mời
một bữa cơm có thịt ướp, nhưng đợi
măi Sói không mời đành phải ra về.
Sói tiễn Chồn ra cửa, nh́n theo đợi Chồn khuất
hẳn sau đồi mới trở về nhà khóa cửa thật
chặt. C̣n Chồn nh́n trở lại không thấy bóng Sói lại
đi ṿng quanh trở về nhà Sói nấp sau một bụi
cậy. Chồn nằm măi đến tối lắng tai
nghe thấy tiếng Sói ngủ ngáy rất đều, Chồn
trèo lên nóc nhà gỡ hết đất bịt ống thông
hơi, Chồn vào lấy hết tất cả những
đùi thịt ướp ngon lành đem về nhà ḿnh làm quà
cho vợ con.
Sói ngủ đến nửa đêm bỗng nhiên thấy
lành lạnh, từng ngọn gió cuộn lồng lộng
trong nhà một cách tự do. Hắn tưởng có ai mở
cửa bèn gọi lớn:
- Ai vào đấy?
Không có ai trả lời, vợ hắn bên cạnh vẫn
c̣n ngủ say. Sói ngồi dậy nh́n ra cửa thấy vẫn
đóng chặt. Gió vẫn thổi lồng lộng, người
hắn bộ áo da mới mọc c̣n non nên lạnh buốt
làm hắn hắt hơi một lúc sáu cái liền.
Sói bỗng chợt nh́n lên nóc nhà thấy một mảnh trời
rất trong lại có cả mấy v́ sao lấp lánh. Thôi thế
là xong, gió không thổi hắn cũng thấy lạnh toát cả
người. Bao nhiêu thịt ướp mất ráo, cả một
mùa đông no ấm của hắn cũng tiêu ma!
Sói vùng dậy chạy ra khỏi cửa nhưng c̣n biết
tên trộm chạy ngơ nào để đuổi theo! Hắn
rên rỉ đi ṿng quanh nhà mong t́m thấy vết tích ǵ của
quân gian phi để lại đây không, thế là hắn hết
cả ngủ, cứ ngồi than trời trách đất
cho đến sáng.
Gần trưa Sói vẫn c̣n ngồi than thở t́m quanh quẩn
xem có trông thấy vết chân ai lạ không bỗng thấy
Chồn từ xa đi đến. Trông thấy Sói, Chồn
vồn vă hỏi ngay:
- Chào cậu, ḱa sao trông cậu có vẻ buồn thế?
- Mất trộm.
- Chết chửa, có trộm dám vào nhà cậu à? Nó lấy mất
những ǵ?
- Thịt ướp!
Chồn làm ra vẻ tiếc ngẩn ngơ:
- Hoài của, có c̣n lại đùi nào không? Cháu định
đến hỏi cậu có thể bằng ḷng cho cháu đổi
mười hai con cá thu rất lớn vừa mới câu
được sáng nay lấy một đùi thịt ướp
cho các cháu. Chúng ăn cá măi nên chỉ thèm thịt. Cậu
đổi miếng bé tí xíu thôi cũng được.
Mười hai con cá thu lớn đổi một miếng
thịt muối, Sói càng nghĩ càng tiếc điên lên.
Chồn theo Sói vào nhà, hắn nh́n lên nóc nhà và bỗng cười
lên:
- Ha, ha, ha, cậu khéo tay và nhanh nhẹn lắm! Cậu cố
đóng kịch kêu trời trách đất thêm tí nữa là
thành công. Bây giờ xong việc hô hoán thịt bị mất
trộm rồi, thịt giấu kỹ rồi, cậu chỉ
việc phong nóc nhà lại là có thể yên tâm ngủ kỹ.
Sói giận sôi lên không thèm trả lời.
Chồn thở dài nói tiếp:
- Thôi các cháu hôm nay lại đành phải ăn cá vậy! Thủ
đoạn cậu nhanh quá! Nhưng cậu chịu làm theo kế
cháu nghĩ là cho cháu nói đúng chứ ǵ? Nhưng thực là
gậy ông đập lưng ông, cháu bày mưu cho cậu,
bây giờ thịt đă hô lên mất trộm rồi,
đâu c̣n có thể đem ra đổi cá nữa! Chỉ tại
cháu dại mồm dại miệng!
Chồn cười thêm trong bụng từ giă cậu mợ
Sói ra về. C̣n Sói tiếc ngẩn tiếc ngơ, tiếc
thịt ướp, tiếc mười hai con cá thu lớn,
và ức nhất là Chồn cứ tưởng hắn
đă dùng kế của Chồn đă dạy cho
Cái chết của Chồn
Chồn đi được ít lâu Sư vương bắt
đầu thấy nhớ, và nhất là trong công việc cần
phải có người bàn bạc giúp đỡ ư kiến một
cách đắc lực. Sư vương suy nghĩ một
lúc nhận thấy Chồn nghỉ dưỡng sức
như thế cũng đă đủ lắm rồi bèn gọi
Sóc cho lănh sứ mệnh mời Chồn về triều.
Sư vương dặn:
- Khanh phải nói rơ rằng Chồn sẽ được
hoàn toàn tự do xuất nhập ra vào lănh thổ lúc nào
cũng được. Chồn phu nhân sẽ được
phong Quư phụ ra vào bầu bạn với Vương phi,
các công tử Chồn cũng được vào cung học
tập chung với các Hoàng tử theo chương tŕnh của
Hoàng gia.
Ta cho khanh quyền chấp thuận bất cứ điều
kiện ǵ của Chồn. Nếu khanh mời được
về ta sẽ thưởng cho khanh huy chương Đệ
nhất Công thần. Bây giờ khanh đi nhưng nhớ giữ
bí mật đừng cho ai biết tin này.
Sóc vâng lệnh vội vàng ra đi một cách bí mật.
Nhưng cái tin bí mật không hiểu do một Đài phát
thanh bí mật nào phát ra bay vụt đến tai Chồn
trước khi quan Khâm mạng đại thần đến
nơi.
V́ thế lúc Sóc ḷ ḍ gơ được cửa nhà Chồn th́
thấy không khí lạnh lẽo khác thường. Vợ Chồn
và các con mặc áo đại tang ra tiếp khách. Ngay giữa
nhà có một bàn thờ khói hương nghi ngút, ṿng hoa câu
đối treo la liệt khắp nhà.
Sóc đứng trước bàn thờ Chồn, nghĩ đến
cái huy chương Đệ nhất Công thần mà rầu
đứt ruột, hắn không thể nào cầm được
nước mắt nấc lên từng cơn một cách chân
thành.
Vợ Chồn thấy Sóc khóc,mủi ḷng cũng khóc theo. Mụ
khóc thê thảm quá làm Sóc phải ngưng khóc để an ủi:
- Thôi chị cũng nên bớt sầu gượng vui để
chăm nom các cháu. Ở đời sống là cảnh tạm,
chết mới thực đi về quê hương. Anh tuy
chẳng may qua đời nhưng công lao đối với
đồng loại không phải nhỏ. Anh đă đem
vinh dự rất nhiều cho xứ sở giống ṇi . . .
Vợ Chồn không đáp chỉ sụt sịt chùi nước
mắt.
Sóc buồn rầu ra về, đầu óc hắn giản dị
không nghi ngờ ǵ về cái chết cấp tốc khả
nghi của Chồn, hắn chỉ tiếc cái huy
chương. Nhưng thôi, có cũng thế, không cũng thế,
cha sinh mẹ đẻ hắn ra ḿnh trần thân trụi chứ
có đẻ ra cái huy chương cùng một lúc đâu, thế
mà hắn vẫn sống đàng hoàng cho đến bây giờ,
vậy th́ cái huy chương ấy cũng chẳng có
nghĩa lư ǵ cho cuộc sống lắm.
Sóc biết hắn đem tin này về, Quốc vương
sẽ hạ lệnh toàn quốc treo cờ rủ, sẽ
có cuộc chính thức điếu tang rất long trọng,
và như thế, hắn sẽ lại có dịp viết
văn tế. Mà đối với Sóc như thế là quá
đầy đủ rồi.
C̣n ǵ hơn ai chết đâu th́ chết để hắn
viết văn tế, c̣n hắn th́ vẫn sống sờ sờ.
Sóc quay lại nh́n mái nhà Chồn một lần cuối cùng,
lại nặn ra cái vẻ mặt đi điếu tang, thầm
nghĩ đến bài văn tế sẽ viết, không phải
cho Chồn mà cho chính hắn.
Bởi v́ hắn, nói dại, nếu hắn bỗng lăn
đùng ra chết như Chồn c̣n lấy ai viết
văn tế cho hắn nữa! Hắn vừa đi vừa
gọt văn một cách say sưa.
Sóc đang đi bỗng thấy trong bụi rậm có một
cái bóng đen cử động. Tưởng là quân gian phi
Sóc vội xông đến, nhưng vừa nh́n thấy hắn
đă kêu rú lên, chạy cuống cuồng vào tận rừng
sâu.
Từ hôm ấy, măi cho đến bây giờ, không ai trông thấy
nhà Đại văn hào Sóc đâu nữa! Có kẻ bảo “
ma” bắt hắn đi mất rồi, có người bảo
hắn thấy ma nên sợ quá phát điên, không ai biết sự
thực ra sao.
Linh Bảo
Tạm Hết