CON CHỒN TINH QUÁI
tiếp theo
Linh Bảo kể 1967
Ghi Chú:
Thánh kinh Cựu ước chép rằng trong Lạc viên có một
cây Táo, nếu ai ăn quả sẽ thông minh và biết phân
biệt thiện ác. Thượng đế dặn A Đam
và E Và có thể ăn tất cả các thứ trái khác, chỉ
trừ Táo là không được động đến,
ăn vào sẽ chết. Vì thế nên trái ấy được
gọi là Trái Cấm. E Và rất thèm Táo nhưng không dám
ăn vụng nên rất khổ tâm. Về sau có một con rắn
nói cho E Và biết rõ sự bí mật của Trái Cấm và
xúi dục nàng làm theo ý muốn, E Và không dằn được
sự cám dỗ của rắn bèn hái quả ăn và cho chồng
ăn. Thượng đế thấy hai người phạm
tội bèn tức giận đuổi ra khỏi Lạc
viên.
1-Tại Sao Loài Chồn Ra Đời
Ban đầu A Đam và
Đã thế
Một hôm hai người đang ngồi bên cạnh bờ
bể rầu rĩ vì suốt ngày chưa có gì ăn, bụng
đói gần muốn đi không nổi. Thượng đế
bỗng hiện ra trước mặt A Đam mà ngài cho là tội
nhẹ hơn
- “ A Đam, ta sợ con chưa đủ trí khôn để
đối phó với mọi sự bất ngờ trên đời
và nhất là kiếm ăn vất vả nên ta cho con gậy
phép này. Lúc con cầm gậy đánh xuống nước sẽ
có một giống động vật có ích cho con nổi lên
mặt nước. Nhưng con phải cẩn thận cấm
không cho
Nói xong Thượng đế trao Gậy phép cho A Đam rồi
biến mất.
E Và nghe câu nói cuối cùng rất khó chịu, nhưng vốn
tính tò mò, nàng tạm gác cục giận lại không làm tình
làm tội A Đam vội, để bảo chàng đập
gậy xuống nước xem có giống gì ăn
được hiện ra không.
Nàng dục rối rít:
- A Đam mau đập gậy xuống nước đi,
em đói gần chết đến nơi rồi đây!
A Đam nghe lời vợ lấy gậy phép đập xuống
nước. Một con dê mẹ dắt theo đàn dê con nổi
lên mặt nước, từ từ bơi vào bờ. Nhờ
thế vấn đề y phục và lương thực
đồng thời giải quyết. Da dê có thể làm áo, sữa
dê làm bơ và phó mát hay uống tươi, lại còn có thịt
dê non thơm ngon béo bổ nữa.
A Đam trách vợ:
- Em xem, tại em bướng bỉnh làm chúng ta bị mất
con dê mẹ rồi, bây giờ biết làm thế nào?
A Đam vừa nói vừa giật lấy gậy, bực tức
đánh xuống đất. Chàng đứng cạnh bờ
nên đầu gậy bị chạm vào mặt nước
và dưới nước bỗng nổi lên một con vật
cũng giống như con chó sói vừa rồi.
- Còn gắt nữa thôi! Anh đánh cũng chả hơn gì,
cho nó ăn nốt cả đàn dê con đi!
Nhưng
A Đam cất dấu gậy rất cẩn thận và lúc
dùng cũng không để cho
Một hôm, nàng chờ lúc A Đam bận vào rừng hái quả
bèn đánh cắp gậy phép đi ra bờ biển một
mình. Nàng chỉ nghịch nước một lát đã
đem lên bờ tất cả các giống vật khác
như sài lang, hổ, báo, sư tử v. v. . Cố nhiên là
nàng giấu không cho chồng biết “công trình vĩ đại
“ của mình.
Một hôm
Mèo bèn hiện ra. Đó là “ tác phẩm” chung của hai
người nên mèo vừa rất dễ thương hiền
lành và đồng thời cũng có thể rất dễ
ghét, tai ác tùy theo thái độ của người ta đối
với nó mà thay đổi.
A Đam nhắc lại lời Thượng đế dặn,
khuyên
Gậy phép đã gảy chìm xuống bể mất rồi
nhưng con chồn thủy tổ ra đời. Ngay lúc vừa
đặt chân lên bờ nó bắt đầu trêu ghẹo
Sau khi vào rừng chồn sinh con đẻ cái đầy
đàn, và con cháu nó bao giờ cũng giữ được
đức tính đặc biệt của loài chồn là tinh
quái vô cùng.
Sau đây là lịch sử của một con chồn tinh
quái, con chồn này bên ngoài có một dáng điệu rất
thanh nhã, quý phái, có học thức, đạo đức,
nhưng sự thực trái hẳn, nó xảo quyệt và
độc ác vô cùng. Nghệ thuật lừa dối của
nó rất cao siêu lại thêm miệng luỡi hoạt bát nên
đã đánh lừa tất cả các giống động
vật trong rừng, đồng thời trốn tránh
được sự trừng phạt. Hơn nữa, lại
còn lừa được cả vua Sư Tử,
Vương Phi và tất cả “ quý tộc “ trong Triều
đình mãnh thú.
Cuốn truyện này chép lại những mưu kế xảo
quyệt nghịch ngợm, gian trá của con chồn tinh
quái. Tuy cũng có lúc thất bại nhưng sau đó nó có
cách làm cho kẻ thù thiệt hại gấp bội. Những
tài liệu này rút trong bộ truyện “ Lịch sử rừng
xanh” đời vua Sư Tử đệ nhất, thời
mà người và vật còn trò chuyện được với
nhau.
2 - Bạn Bè Họ Hàng Của Chồn
Chồn và Sói là một đôi bạn thân từ thuở bé,
và tình bạn hai bên đã giữ được rất lâu.
Muốn thêm phần thân thiết Chồn gọi Sói bằng
cậu, làm cho ai không biết cứ tưởng là hai bên có
họ với nhau.
Sói vốn là một vị Nam tước có quyền thế
vào bậc nhất nhì trong Triều đình của vua Sư
Tử. Cậu Sói rất anh hùng can đảm nhưng lại
thật thà đần độn, vì thế Chồn vẫn
hay dùng nhiều mưu kế hiểm độc trêu ghẹo
Sói, làm tình làm tội Sói đủ điều mà Sói vẫn
không hay biết nghi ngờ gì cả.
Mỗi khi Sói bị lừa xong bao giờ cũng đổ
lỗi cho số mệnh rủi ro, hay tại mình vụng về
ngu dốt chứ không bao giờ oán trách ai, nhờ thế
tình thân của Chồn và Sói vẫn không hề sức mẽ
tí nào. Đã thế mợ Sói lại rất chiều quý Chồn.
Mợ có thái độ của người quân tử đối
với kẻ tiểu nhân, bao giờ cũng rộng lượng
tha thứ và muốn lấy lòng nhân đạo cảm hóa
đứa cháu hờ mất dạy kia.
Bà con bạn bè của Chồn chỉ có Lợn Lòi là gần
nhất. Hắn được coi như anh em, ïvì lúc nào
cũng sốt sắng và thành thật. Ngoài ra Chồn còn có
bạn khá như Khỉ, một giống xảo trá, thông
minh vặt không kém gì Chồn. Bạn không thân lắm có Gấu
Chó, Chồn Hương, Lợn Rừng v. v. . . Tất cả
đám bạn hữu ấy đều làm quan trong Triều
đình dưới quyền thống trị của vua
Sư tử và Vương Phi.
Lại còn vợ chồng nhà Mèo cũng khôn ngoan và nhiều
mưu kế xài được nên Chồn vẫn phải
nể một vài phần. Các giống khác như Chó, Gà Trống,
Thỏ, Chim Sẻ v. v. . . vốn là bạn , nhưng vì ghét
tính tham ăn của Chồn nên đều dần dần
xa lánh hắn ta.
Chồn sống với vợ con trong hang riêng mà hắn ta
đã xây như một tòa lâu đài, bên ngoài lại còn đắp
thêm thành lũy rất kiên cố phòng thủ. Mỗi ngày hắn
ra khỏi hang đi kiếm mồi khắp nơi đem về
nuôi vợ con. Tính Chồn rất háu đói , đã thế lại
thích ăn ngon nên suốt đời vì miếng ăn hắn
đã phải đem tất cả trí khôn ra tìm mồi , và hắn
đã dùng tất cả mọi cách dù hại đến bà
con bạn hữu, hay hại cả Hoàng đế Sư Tử
của hắn cũng không từ.
3 - Chồn,
Chó Và Mèo
Sáng nay chàng Chó được chủ hứa hẹn sẽ
cho một bữa chén ngon lành. Chủ đã để dành
cho hắn một khúc dồi rất to, thơm và còn nóng hôi
hổi.
Chị bếp đưa khúc dồi đến trước
mặt, bảo nó tha hồ ngắm thỏa thích, rồi lại
còn cho nó ngửi mùi thơm đầy quyến rũ kia nữa.
Chó vui mừng đợi được nếm thử,
nhưng vì chưa đến giờ ăn nên chị bếp
lại lấy cất lên nóc tủ rất cao. Chó tức giận
run cả người, vẫy đuôi rối rít kêu gâu gâu ầm
nhà lên. Chị bếp bảo:
- Mày kêu cũng vô ích, chưa đến giờ ăn thì phải
đợi đã!
Chó thấy món ăn ngon càng đói bụng thêm, nhưng hắn
bị xích chặt không làm gì được, đành thở
dài nằm xuống đất chờ đợi, cổ họng
gầm gừ một cách uất ức.
Khúc dồi còn nóng nên mùi thơm phưng phức bay tỏa rất
xa, Chồn tình cờ đi ngang qua, hắn hít hơi mấy
cái gật gù:
- Chà thơm quá! không biết ở đâu phát ra mùi thơm
sang trọng thế kia nhỉ?
Xưa nay Chồn vẫn chuyên môn “ nghiên cứu” những
mùi vị ấy nên hắn nhất định điều
tra cho ra manh mối. Hắn đến gần nhà trông thấy
Mèo đang nằm còng queo ngủ gà ngủ gật dưới
bóng cây.
Chồn hỏi trước:
- Chào anh Mèo chắc nhà anh hôm nay có giỗ thì phải. Tôi nghe
như có mùi thơm rất sang trọng từ trong nhà anh bay
ra. Nếu thực có việc gì nên cho anh em biết để
có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu.
Mèo ngẩng đầu dậy một cách miễn cưỡng,
hắn mở to mắt nhìn quanh, đánh hơi trong gió một
lúc gật gù bảo:
- Ừ, thơm thật, chắc là nhà đang sửa soạn
làm cơm cho tôi.
Mèo nói thêm có vẻ thân thiết:
- Nếu anh muốn biết rõ đó là mùi gì thì theo tôi về
xem sao. Mèo ưỡn mình mấy cái, uốn éo thân hình mềm
dẻo, lấy tay lau mặt mãi mới chịu đứng
dậy đi rất thong thả nghênh ngang. Còn Chồn lủi
thủi theo sau, vì hắn biết đây không phải là giang
sơn của hắn. Đôi bạn vừa đến cửa
thoáng nghe tiếng Chó đang than thở một mình:
- Dồi ơi, dồi, dồi nóng mới thơm ngon làm
sao! Ta ước gì mày có chân chạy xuống đây thì ta
sung sướng biết bao nhiêu! Dồi ơi, hỡi dồi,
ta yêu mi!
Mèo lễ phép hỏi Chó:
- Anh thất tình ai thế hở anh Chó. Nếu anh có cần
gửi thư từ gì cho Mi mi hay Lu lu tiểu thư nào, tôi
sẽ đưa giúp hộ anh?
Chó vội vàng cải chính:
- Không, ta tức giận than thở vì loài người tàn nhẫn
độc ác. Nếu kiếp sau ta được làm
người ta thì ta sẽ báo thù này. Không trả được
thù không phải là anh hùng.
Mèo hỏi:
- Chẳng hay ai dám xúc phạm đến đại ca,
để chúng em giúp một tay trả thù cho đại ca?
- Không ta không cần ai giúp cả. Kiếp sau, nếu
được làm người, ta sẽ làm mấy chục
ký lô dồi, ta sẽ ăn một mình, và ăn luôn lúc còn
nóng hổi thơm phưng phức. . .
Chó kể cho Mèo nghe sự tàn nhẫn của chị bếp,
nào là cho hắn xem, cho hắn ngửi rồi cất ngay lên
tủ . . . Cuối cùng hắn thêm:
- Nhưng dù sao ta cũng sẽ được ăn, vì chủ
nhân đã bảo đó là phần của ta.
Chồn kéo Mèo ra hiên thì thầm xúi giục:
- Thú thực trong đời tôi chưa tùng thấy ai kiêu
hãnh hợm mình hơn anh Chó. Anh ấy làm như trong nhà này
trên là chủ, dưới chỉ có anh ta mà thôi. Khúc dồi
thơm thế mà dám bảo là để dành cho một mình
anh ấy, rõ thật không coi anh vào đâu cả. Tôi có ý kiến
hai chúng ta cùng đồng tâm hợp lực chiếm lấy
khúc dồi kia. Nó phải được ở chỗ xứng
đáng với thân phận nó chứ!
Kết quả của cuộc thảo luận là Mèo xung
phong vào nhà nhảy lên nóc tủ cướp lấy khúc dồi
ném ra. Chồn ở ngoài tiếp ứng, nhặt chạy
ngay, Mèo sẽ theo yểm hộ cho đến nơi căn
cứ bí mật, xong xuôi chiến lợi phẩm sẽ chia
đều làm hai phần.
Vì kế hoạch được trù liệu chu đáo nên cuộc
tấn công đổ bộ của Mèo và Chồn thành công
theo ý muốn. Chó thấy có biến kêu gào ầm ỹ, nhẩy
tung lên làm giây xích ở cổ cứ xiết chặt thêm
mãi. Mèo thấy Chồn chạy nhanh như chớp, nghi hắn
có thể phản bội được nên bảo Chó:
- Anh đừng buồn, để tôi đuổi theo quân
cướp, lấy lại khúc dồi cho anh.
Chồn tuy tinh quái nhưng Mèo cũng chẳng dại. Mèo chạy
đường tắt nên đuổi theo kịp Chồn.
Lúc ấy trong bụng Chồn đã hí hửng, mừng thầm
tưởng cướp được khúc dồi có thể
đem về hang ăn với vợ con. Hắn mà đã tha
được về hang rồi thì dù có cả một
đại đội Mèo cũng đừng hòng đòi lại
được.
Bỗng nhiên Chồn giật mình vì thấy bóng Mèo chạy
cùng với bóng mình song song trên đường. Thì ra Mèo
đã bắt gặp và chạy tay đôi từ lúc nào không
biết. Chồn cố trấn tĩnh để nghĩ
cách thoát khỏi tay Mèo. Đồng thời Mèo cũng
nghĩ mưu kế giật lại đồ vật trong
tay kẻ cướp.
Mèo hỏi:
- Chúng ta đi đâu cho kín đáo bây giờ nhỉ? Trông
khúc dồi khá nặng. Kìa, nhưng mà cách anh tha như thế
sẽ không ăn được đâu! Đầu dồi
bị kéo lê dưới đất dính đầy những
bụi cát, chỗ anh cắn thấm đầy nước
bọt làm tôi thấy mà đau lòng. Anh đứng lại
để tôi chỉ anh mang thế nào cho đúng
phương pháp.
Chồn tuy không thích nhưng cũng buộc lòng đứng
lại, hắn “suy bụng ta ra bụng người” nhất
là về phương diện lừa đảo, chỉ sợ
Mèo cướp của chạy mất.
Mèo đỡ lấy khúc dồi để lên vai cuốn
quanh lưng rất khéo, cả hai đầu đều
không rơi kéo lê thê dưới đất, Mèo bảo:
- Đấy, anh xem, phải vác như thế này mới
được. Đợi tôi đi mỏi rồi đến
lượt anh. Cắn ở mồm mất cả vệ
sinh. Bây giờ chúng ta đến cái gò ở cửa rừng
rồi yên tâm chén. Ở trên cao nhìn rõ chung quanh, lỡ có
cướp cũng dễ trông thấy trước để
chuẩn bị đối phó.
Mèo nói xong không đợi Chồn trả lời, chạy
nhanh như chớp. Chồn cũng vội vàng cắm đầu
cắm cổ đuổi t heo. Chồn chạy được
đến gò đất chỗ Mèo hẹn, hắn chỉ
theo sau Mèo có một cái đuôi, thế mà chớp nhoáng một
cái đã thấy Mèo ngồi chễm chệ trên một nhánh
cây rất cao rồi. Chồn hoảng hốt gọi:
-Mèo, anh trèo lên trên ấy làm gì thế? Xuống đây cùng
chia phần cho công bình.
Mèo trả lời ỡm ờ;
- Việc gì lại phải xuống kia chứ! Tại sao
anh không lên đây có hơn không? Ở trên này dễ giữ
gìn an ninh trật tự!
- Anh đã biết thừa tôi không trèo cao được còn
chế diễu! Cha đứa nào nói xong nuốt lời!
Khúc dồi này đã được Cha bề trên chúc phúc rồi,
phải chia đều để khỏi làm nhục nó!
Mèo vẫn rất dịu dàng nhỏ nhẹ:
- Nếu khúc dồi này quả thực đã được
làm phép chúc phúc, lại càng nên ăn trên cao để tỏ
lòng tôn kính, ăn ở dưới đất bẩn thỉu
mang tội chết!
Chồn tức giận quát:
- Tôi cũng có công cướp về, phải chia cho tôi, ném
phần của tôi xuống.
Mèo khinh khỉnh:
- Anh thực kém thông minh! Bảo người ta ném một
khúc dồi như thế này xuống bùn thì còn trời đất
nào nữa! Tôi đâu có thể nhẫn tâm được
đến như thế! Hơn nữa món ăn ngon
thơm quý báu như thế này có ai điên mới đem
chia cho giống Chồn một nửa. Thôi chúng mình hãy thỏa
thuận với nhau đi. Lần sau nếu còn kiếm
được dồi anh sẽ được ăn một
mình chẳng cần phải chia cho tôi một chút xíu “ tượng
trưng” nào cả.
- Mèo, Mèo, anh là đồ vô lương tâm, phản bạn!
Trời tru đất diệt anh đi !
Mèo cũng bắt chước giọng Chồn gào lên:
- Chồn, Chồn, tôi sinh sau đẻ muộn, nhỏ tuổi
thua anh, lỡ mai tôi chết, đời tôi chưa từng
được nếm miếng dồi ngon như thế
này thì làm sao tôi chết cho nhắm mắt được.
Anh đã tùng trải, đã ăn nhiều rồi còn thèm
khát nỗi gì?
- Chính tôi mới cần phải ăn miếng ngon vật lạ.
Tôi già rồi, chết nay chết mai chưa biết, phải
để cho tôi ăn chứ! Anh còn trẻ, tương lai
còn nhiều hứa hẹn, còn thiếu gì cơ hội để
ăn?
Mèo an ủi:
- Thôi để lần sau vậy. Khúc dồi tương
lai sẽ rất ngon lành, không dính đất cát, cũng
không vấy nước bọt, và tôi sẽ nhường
cho anh ăn một mình. Khúc này bẩn nên không ngon mấy,
tôi không muốn để anh ăn sợ giảm mất
lòng tôn kính bậc tuổi tác đối với anh.
Mèo nói xong không để ý đến Chồn nữa, chỉ
tóp tép nhai một cách rất ngon lành, thỉnh thoảng lại
gầm gừ mấy tiếng như khiêu khích làm Chồn tủi
thân khóc òa lên.
Mèo giả vờ hỏi rất ngây thơ:
- Anh đang hối hận những “ công tác từ thiện”
anh đã làm trong đời đấy phải không? Anh cứ
thành tâm sám hối, Thượng đế sẽ tha thứ
cho anh, kiếp sau nếu anh có được làm người,
anh cứ báo thù ăn luôn mấy ký dồi vừa nóng vừa
thơm một lúc.
Chồn cười lạt:
- Được, cho anh cứ nói cho sướng mồm.
Lúc khát nước thế nào anh cũng phải mò xuống
đất!
Mèo kinh ngạc hỏi:
- Xuống uống nước phải không? Trên cây đã có
sẵn một lỗ chứa đầy nước mưa
rồi còn việc gì phải xuống nữa. Uống
nước mưa vừa tinh sạch vừa mát ruột anh
không biết hay sao?
- Nhưng cũng có ngày anh phải xuống và tôi đủ
kiên nhẫn để đợi anh cho đến già, đến
chết!
Mèo cười sằng sặc:
- Trời ơi! Nếu câu ấy do miệng một tiểu
thư mèo nào nói ra thì sung sướng biết bao nhiêu? Bảo
tôi nhảy vào nước vào lửa, bảo tôi xông pha vào
sinh ra tử gì tôi cũng xin tuân lệnh. Tiếc rằng kẻ
nói lại là anh! Nhưng thôi, anh có lòng đợi, tôi vẫn
phải cảm ơn và cảm động như thường.
Anh muốn đợi tôi đến bao giờ?
- Tôi sẽ đợi anh hết năm này qua năm khác, ít
nhất là bảy năm, tôi thề như thế!
Mèo làm bộ suy nghĩ:
- Bảy năm . . . Nghĩ đến cảnh anh chịu
đói chịu rét nằm co duới gốc cây đợi
tôi bảy năm, tôi đau lòng quá. Nhưng dù sao anh đã thề
phải giữ lời, rừng này thiêng lắm!
Mèo nói xong lại tiếp tục ăn dồi một cách an
nhàn, Chồn cũng không nói gì chỉ nhìn Mèo và mơ tưởng
đến một ngày nào đó, Mèo sẽ phải xuống
đất.
Bỗng nhiên Chồn chỏng tai nghe và lo lắng hỏi
Mèo:
- Hình như tôi nghe có tiếng gì lạ lắm!
- Đó là một thứ âm nhạc nổi tiếng của
dân vùng này. Họ có cả một đội nhạc công thỉnh
thoảng lại hợp tấu như thế. Hay quá nhỉ?
Hỏi để mà hỏi, Chồn đã thừa biết
cái bản hợp tấu của đội nhạc công ấy
là tiếng Tù Và, tiếng Loa và tiếng chân ngựa, chân chó
. . . một bản nhạc hắn đã thuộc lòng từ
lâu. Và hắn sửa soạn cất cẳng chạy.
- Kìa anh đi đâu vội vàng thế?
- Tôi không muốn gặp bọn nhạc công, nhạc sĩ
của anh. Bản nhạc họ đang hòa tấu không hợp
với tôi.
- Thế lời thề anh để đâu? Không lẽ vừa
thề xong lại nuốt ngay, con người chóng quên bạc
bẽo đến như thế là cùng. Anh nhất định
đi rồi bảy năm nữa “ em” biết tìm anh ở
đâu bây giờ?
Chồn không thèm nghe lời chế nhạo của Mèo. Hắn
nghĩ thầm “Tránh voi chẳng xấu mặt nào! ” Ở
đời có khi phải bỏ chạy và biết bỏ chạy
đúng lúc mới là bậc thức thời!
Còn tiếp
LinhBảo