Cà Phê Cuối Tuần
Hôm qua Mai ghé nhà chị Diệu để cùng
ăn trưa nhưng rồi Mai được chứng kiến
một trận động đất khá lớn khi đang
kêu cửa. Căn nhà bỗng dưng như món đồ
chơi, bị trẻ nghịch ngợm xách lên lắc
chơi cho vui !.
Phản ứng tự nhiên của Mai là chạy lùi ra ngoài
sân, đứng bên cạnh chiếc xe và gọi điện
thoại lần nữa. Nhưng điện thoại không
c̣n xài được nữa nên Mai đành dùng hết sức
b́nh sinh để gọi từ hai bên hông rào. Giọng Mai yếu
quá, phải chi có được phổi lớn, giọng mạnh
mới mong chị Diệu ở tận sau vườn nghe
thấy. Đàng này ...
Mai nhớ đến bạn Thám Tử và định gọi
nhưng không biết số nên đành chịu. Mai đứng
bên ngoài chờ một hồi, sợ đá tan, cà phê loăng nên
cố gọi chị Diệu và bấm chuông loạn xạ.
Mai không biết chị Diệu đang ở đâu, nếu
bà ở trong nhà, th́ nhà một tầng, mái nhẹ nên Mai
đỡ lo. Nghĩ đến nhà lầu và lợp ngói nặng
nề, th́ chỉ cần một miếng ngói rơi từ
cao xuống là cũng đủ nguy đến tính mạng
như chơi, huống hồ ǵ là cả một tấn gạch
từ trên cao.
Mai t́m cách mở cổng rào ngang hông, khi vào được
sân sau th́ chị Diệu đă vào nhà. Chị cười nói
chị ngồi chồm hổm nhổ một cọng cỏ
rồi sau đó thành ra nhổ hoài không dứt.
Mai nói dạo này Mai đă bớt làm vườn v́ cũng sợ
trả giá cho sự vận động quá sức chịu
đựng của cơ thể. Thời nào có thời của
nó. Mai cũng không c̣n đi chợ cây để mua những
bao đất về nữa. Không phải v́ quư chiếc xe mới
mà v́ quư cái lưng hơn.
Cho nên mặc kệ bọn cỏ dại, cứ coi như
là cây kiểng ḿnh không phải trồng mà vẫn xanh
tươi là được.
-----------
Chị Diệu nói đă lên cân được v́ chịu khó
ăn. Mai nói bánh bột lọc không có đường v́ làm
bằng bột năng, vài miếng chả lụa với
bánh cuốn, một tô bún b́ nem thịt nướng cho chị
buổi chiều hoặc ngày mai.
Mai nói với chị về những lúc hạnh phúc nhất
trong cuộc đời của ḿnh là lúc sanh đứa con
trai đầu ḷng và lúc được bước chân lên
đại học. Đứa con trai là món quà của Thượng
Đế cho Mai được làm mẹ. C̣n được
vào Cal State Fullerton là điều chị không dám mơ ước
tới. Cho nên ngày đầu tiên được bước
chân vào trường là những ngày chị vô cùng sung sướng.
Mai hỏi chị Diệu, chị nói có lẽ là lúc chị
được mướn để dạy tiếng Việt
cho người lính trước khi họ sang Việt Nam. Chị
làm được mười sáu năm th́ chiến tranh chấm
dứt, chị nghỉ làm và đi học đủ môn chị
thích.
Mai nói như vậy là chị sướng quá. Được
nghỉ hưu khi vừa ở tuổi ngũ tuần.
Đâu mấy ai được may mắn như vậy.
Chị cười nói v́ cuộc sống chị luôn
đơn giản, nên chị mới có thể không cần
t́m việc tiếp mà vẫn có thể sống thoải mái
với tiền để dành đến khi được
lănh lương hưu nên càng về sau chị càng khỏe
hơn. Bây giờ, chị cũng đă lo xong giấy tờ
cho con cháu để chị được an tâm về một
ngày nào đó rong chơi trong giấc ngủ bỏ quên cuộc
đời.
Mai mừng cho chị đă chu đáo và được thảnh
thơi đầu óc. Có được người mẹ
như chị không phải dễ. Những người mẹ
biết tiết kiệm để gia tài lại cho con. Một
gia tài tinh thần lẫn vật chất.
Chị Diệu luôn nói Mai là người bạn duy nhất
của chị. Lúc đầu Mai rất sợ là người
bạn duy nhất v́ cái trách nhiệm tinh thần nào đó.
Nhưng bây giờ, Mai rất vui mừng v́ được
chị Diệu coi ḿnh như bạn thật sự.
Mai nhớ lại phút giây được nắm tay phụ
thân và đưa tiễn ông về một thế giới mới,
một cuộc đời mới với đầy vui
tươi và hy vọng. Đó cũng là giây phút đáng quư
và đáng nhớ nhất của Mai.
Mai nh́n chị Diệu, một người bạn thật
đặc biệt với tinh thần vui tươi, trẻ
trung và đầy ước muốn học hỏi tiếp.
Nào đàn, nào vẽ, nào viết, nào làm vườn.... Chị
thiếu bạn để cùng đàn, cùng vẽ thành ra chị
c̣n nhiều bức tranh chưa hoàn thành, nhiều bản nhạc
c̣n muốn tự tay chị dạo lên những cung nhạc
réo rắt ...
Mai mong được sở đề nghị cho nghỉ
hưu sớm, để có thể cùng chị tập
đàn và học vẽ với chị. Mai cũng đă sống
cần kiệm để được hưởng cái cảm
giác thật sung sướng này. Mai nói chị Diệu có một
đời sống mà Mai rất ngưỡng phục.
Được tự do học những điều ḿnh
thích, làm những điều ḿnh muốn và được
con cháu và bạn bè quư trọng.
Những tác phẩm văn chương, nhưng bài viết
hoặc bài dịch ích lợi chị đăng trên Net,
đă làm vui thích cho bao người đọc chị từ
trước đến giờ và mai sau. C̣n Mai, Mai ước
ao một ngày nào đó, sẽ được bên cạnh chị
và nắm tay đưa tiễn và hẹn gặp chị ở
một đời sống tươi vui, ích lợi và tuyệt
vời khác. Đó cũng có thể được xem là một
trong những ngày hạnh phúc của Mai.
Mai nh́n hai đai đen, một giải nhất văn
chương toàn quốc, bao nhiêu bức tranh đoạt giải
nhất và ba bốn loại đàn trong pḥng khách nhà chị.
Chị Diệu lại rành ba bốn ngôn ngữ ... T́m
được một người bạn như vậy
không phải là dễ, được người tài hoa
như vậy xem như là bạn là một điều hân hạnh.
Chị Diệu ơi, chưa bao giờ Mai dám nói về những
điều ḿnh nghĩ như trên với chị. Nhưng
trước sau ǵ th́ Mai thấy ḿnh cần nói để
ḿnh được vui hơn. Nó như một lời thú nhận
để chị cười và nói thầm: À, cô bạn nhỏ
cuối cùng cũng bị khuất phục và bị chinh phục
rồi đây.
Hẹn chị lần cafe cuối tuần này ....