Hoàng Nhất Phương
-Sử Thái Quân, cô có
thấy ǵ không...?
- Thấy ǵ...?
- Bóng trăng tan
trong đáy nước. Mùa thu thật đă chờ
đợi ảnh h́nh này .
- Mùa thu chờ ánh
trăng...Hay ḷng Đường Phù chờ người quân
tử ....đă lâu...?
Tiếng cười vang thư hiên.
-Cô thật đúng là tri âm tri kỷ..... Sinh ra
Đường Phù là cha mẹ, hiểu Đường Phù
chỉ có ḿnh cô.
- Có cần nói cô là
Bá Nha, Đường Phù là Tử Kỳ không...?
- Cần chứ cô.
Và nếu cô là Bào Thúc Nha, Đường Phù sẽ là
Quản Trọng...
- Được
rồi. Nói đi người quân tử của
Đường Phù ở đâu...?
- Dạ, cô biết
rồi mà. Ở trong câu ca dao : "....Chiều chiều lại nhớ chiều
chiều. Nhớ người quân từ khăn điều
vắt vai..." (1)
- Cô không quên câu ca dao
này....Chỉ không biết Hoàng Tử Hồng Bảo,
nếu có tái sinh, th́ hiện đang mang thân tứ
đại nào đây...?
- Hy vọng không
phải là một trong những anh chàng vẫn ph́ phèo khói
thuốc đi theo Đường Phù khắp phố
phường...
-... Khói thuốc xanh gịng khơi lối
xưa...(2) mà c̣n chê....Khó thế ai dám đến
gần...!
- Đành ế trong
kiêu sa thôi cô ơi...! Thấy các chàng thả khói ṿng to bao quanh
ṿng nhỏ, Đường Phù đă muốn ho cháy cổ
rồi...Với lại cũng tại các Ôn các Mệ quen
biết với bố mẹ, lúc Đường Phù mới
sáu tuổi đă thủ thỉ th́ thầm bên tai : ... Nếu sinh trước đây vài
chục năm, Đường Phù sẽ lấy vua.
Đường Phù sẽ được tiến cung làm
hoàng hậu....
-Thế là phải
đợi nhân trung chi long...
-... Cho xứng
hợp với nhân trung chi phụng chứ ǵ...? ! Thôi cô
ơi, cô cháu ḿnh nói với nhau cho vui cửa vui nhà,
người ta nghe được tưởng ḿnh khùng
điên chi đây...
- Kệ họ...
Đời riêng của ḿnh mà. Có đụng chạm tới
ai đâu...? Sống sao cho vui vẻ, thoải mái là
được rồi...
- H́ h́, biết ngay
cô sẽ nói như vậy.
Tiếng cười lại ngân vang. Ánh trăng thu
đẹp quá. Màu nguyệt bạch sáng ngời soi
tường h́nh Thất Hiền Tiên ngồi đánh cờ
trên ḥn non bộ. Màu nguyệt bạch nhuộm vàng hoàng hoa,
nhuộm vàng thúy cúc. Màu nguyệt bạch khiến mái tóc
trắng như tuyết của Sử Thái Quân lấp lánh
ngàn sao. Màu nguyệt bạch tạo từng nét yểu
điệu, thướt tha trên gịng tóc dài đen óng của
Đường Phù. Hai h́nh ảnh. Hai thế hệ.
Nhưng họ rất thân t́nh.
Họ quen bíết
nhau. Nhân duyên khởi từ văn chương thi tứ.
Sử Thái Quân là người thông tuệ, đă trải đời
qua nhiều thăng trầm dâu bể. Những điều
ấy được bà ghi lại như nhật kư,
rồi viết thành truyện ngắn, câu chữ thật dung
dị nhưng làm cảm động ḷng người, v́
đều là chuyện thật. Huynh trưởng
hướng đạo của Đường Phù là cháu
trai của Sử Thái Quân, có lần dẫn Đường
Phù đến thăm bà. Ngay lập tức hai con
người đặc biệt này trở thành bạn chí
thiết, cùng ôn cố tri tân.
Thực ra, Sử
Thái Quân có tên gọi rất hay. Nhưng khi vừa mới
nói chuyện với bà, Đường Phù đă kêu lên:
- A...Đường
Phù nhận ra cô rồi...Cô chính là Sử Thái Quân của
Hồng Lâu Mộng, vị phu nhân uy nghi nghiêm cẩn hết
ḷng yêu thương các tiểu thư, các thị nữ trong
Vinh Phủ, Ninh Phủ...Đường Phù sẽ gọi
cô là Sử Thái Quân, cô bằng ḷng không...?
Sử Thái Quân là người độ lượng, phóng
khoáng, lịch lăm. Bà ḥa nhập nhanh chóng với thế
hệ trẻ, không chút do dự, vui vẻ nhận ngay danh
xưng Sử Thái Quân. Bà bị lôi cuốn bởi cung cách
nhẹ nhơm, giọng nói thanh tao của Đường Phù.
Riêng tên của cô gái cũng gợi lên một điều ǵ
đó khác biệt. Bà ướm hỏi:
- Đường
Phù có biết ư nghĩa tên của ḿnh không ?
Cô gái cười, mắt sáng ngời, trả lời
rất lễ phép:
- Dạ thưa
Sử Thái Quân, Đường Phù biết ạ.
Đường Phù là cát tinh, một v́ sao nhỏ trong
Tử Vi, nói lên sự khiêm nhường, điềm
đạm, thanh nhàn của người có v́ sao đó
chiếu mệnh. Sao này cũng ích lợi cho việc
cầu công danh, có ư nghĩa may mắn....
Quả nhiên khác
thường. Sử Thái quân lặng thầm suy nghĩ.
Tuổi c̣n trẻ, sống nơi đất khách quê
người, mà xem chừng cô gái này rất chuộng thi
văn nhă nhạc, rất hiểu cổ thi. Sử Thái Quân
đă không lầm, khi ít lâu sau, do ḷng riêng yêu mến,
Đường Phù đưa cho bà xem mấy bài
Đường Thi của cô viết.
- Sử Thái Quân, cô
cho biết ư kiến đi, Đường Phù là hóa thân
của ai trong Di Hồng Viện (3)
Sử Thái Quân xem
xong, cười nói:
- Hay lắm. Không là
ai cả. Đường Phù là Đường Phù.
Từ đó, họ
thường tâm sự với nhau. Cùng uống tách trà. Cùng
nh́n hoa tươi nở. Cùng ngắm cá bơi quanh hồ.
Họ nói với nhau những chuyện của ḷng. Họ
trao cho nhau những lời của tim. Họ thân tặng
nhau tâm t́nh chân thật. Hôm nay cũng vậy. Ngày rằm
trăng tṛn. Ánh trăng chiếu sáng khắp căn nhà. Ánh
trăng được dịp nh́n ngắm sự an nhiên
tự tại rất giống nhau, của hai người
sống cách nhau nhiều thế hệ.
Sử Thái Quân
đàn cho Đường Phù nghe. Tiếng độc
huyền vang trong tĩnh mịch. Âm hưởng mang theo
cả gịng chảy thời gian: "..Từ là từ phu
tướng bảo kiếm sắc phong lên đàng..."
(4). Đường Phù như đang nh́n thấy h́nh
ảnh người chinh phu, dứt bỏ t́nh riêng, lên
đường ra quan ải. Cô khẽ ngâm: " Chàng
từ đi vào nơi gió cát. Đêm trăng này nghỉ mát
phương nao. Xưa nay chiến địa dường
bao. Nội không muôn dặm xiết bao dăi dầu..."
(5)
Tiếng độc
huyền réo rắc theo điệu ngâm sa mạc. Cung khúc
sắt se, sầu nhớ theo lời thơ như bóng
với h́nh. Sử Thái Quân mơ hồ nhận ra gịng
lệ chảy trong ḷng cô gái trẻ. Tiếng đàn nhẹ
lơi, chờ lời tâm sự.
-Sử Thái Quân, cô
sẽ khuyên Đường Phù điều ǵ đây,
nếu như cô biết Đường Phù đang
đứng trên bến bờ sinh tử...?
- Đường Phù thích sao th́ sống như vậy,
chỉ mong không buồn.
- Nhưng buồn khó tránh...
-Đúng vậy.... "Nhân
hữu bi hoan ly hợp. Nguyệt hữu âm tinh viên
khuyết.." mà..." (6) ... Ai sinh ra cũng
đă sẵn mang bản án tử h́nh...Trăm năm
với một ngày nào khác chi nhau...
- Dạ...
Sử Thái Quân
thấy ḷng chùng xuống, bà nói với Đường Phù
mà như nói với chính ḿnh:
- Mỗi
người tự lựa chọn một con
đường riêng cho bản thân. Ḿnh có thể đi chơi,
đi nhảy đầm, đi ca hát, đi du lịch
với một ai đó....
Nhưng ḿnh đă
không đi. Cứ sống âm thầm một ḿnh như
vậy...Rồi năm tháng qua đi...
- Có phải v́ không
có người tri âm tri kỷ...? Có chứ. Chẳng qua con
đường ḿnh chọn, không dẫn ḿnh đến
gặp họ. Hay ḿnh không có nhân duyên gặp họ...Và
điểm quan trọng nhất chính v́ ḿnh đă chọn
sống như vậy....
- Dạ....
- Cũng như bây
giờ, Đường Phù có thể ra ngoài , đi chơi,
quen biết...Nhân duyên kỳ ngộ biết đâu lại
chẳng gặp người quân tử....? Rồi lập
gia đ́nh, sinh con...Đời phải chăng sẽ
tốt hơn...?
Hay là cứ sống
như Đường Phù đang sống, lặng thầm,
an nhiên, vui với chính ḿnh , vui cùng văn chương, âm
nhạc, thi ca, vui cùng lá hoa cây cỏ. Đến khi nào
phải xuôi tay nhắm mắt hẵng hay...
- Dạ...
- Chọn cách nào
cũng được, miễn sao đời ḿnh vui.
- Dạ...
- Hồi xưa ḿnh
cũng buồn lắm. Buồn quá nhiều không biết
để ở đâu, nên viết thành câu chữ cho chính
ḿnh đọc. Vừa là tác giả vừa là độc
giả ....
Sử Thái Quân ngưng ở đó.
Đường Phù
bâng khuâng:
- Vừa là tác
giả vừa là độc giả của chính ḿnh, Sử
Thái Quân có cảm giác ǵ...?
- Đường
Phù nghĩ thế nào...?
Đường Phù
đăm đắm nh́n Sử Thái Quân, lời cô như gió
thoảng:
-Viết ra cho chính
ḿnh đọc nỗi buồn vơi nửa, nỗi cô
đơn nhân đôi.
Sử Thái Quân bàng
hoàng. Cô gái đang ngồi trước mặt bà đây c̣n
rất trẻ. Mà sao cô đă cảm nhận nỗi trăm
năm cô đơn của cuộc đời...? Tiền bất kiến cổ nhân.
Hậu bất kiến lai giả....(7) Phải
chăng câu thơ này Trần
Tử Ngang viết tặng riêng những
người như Đường Phù...
-Sử Thái Quân, cô
không sao chứ ....?
- Không sao.
- Cô nhớ câu
chuyện búp bê của Đường Phù không...?
- C̣n nhớ.
- Hồi bé
Đường Phù có rất nhiều búp bê. Mỗi búp bê có
một tên gọi....
- Sau đó
người ta đă vào nhà lấy hết đi, phải
không...?
- Dạ.
- Cô cũng yêu quí búp
bê , Cô nhỉ.
- Ừ.
- Búp bê của cô
không bị ai lấy mất ... ?
- Không. Ḿnh có sáu con
...
-.... "Con Vũ
Nữ chân dài thẳng băng đang nhón gót lên để
múa. Hai con búp bê kế đó là Vua và Hoàng Hậu Ai Cập
nặn bằng đất sét. Bên cạnh hai con Vua và Hoàng
Hậu này là con Cô Dâu mặc bộ áo cưới bằng
voan trắng tinh, dài chấm gót, voan cài qua đầu, tay ôm
bó hoa trắng, đẹp như cô dâu thực. Con búp bê
thằng Hề may bằng vải, trong độn rơm
lỏng lẻo đôi mắt to đặc biệt, mỗi
con mắt nh́n về một phía, miệng tô son đỏ
chói, toác ra đến tận mang tai, mũi to và mồm
đỏ như trái cà chua. Con búp bê Nhật Bản cầm
cái dù uốn éo thân h́nh như đang biểu diễn
một điệu múa cổ điện Con búp bê Thái Lan...(*)
Sử Thái Quân
cười chảy nước mắt. Bà không ngờ cô gái
thuộc làu những ǵ bà viết. Bà c̣n nhớ khi
đọc "Câu chuyện búp bê", Đường Phù
đă reo lên:
- Sử Thái Quân
cũng yêu quí búp bê....!
Cô viết chuyện
này năm 1966, lúc đó Đường Phù chưa có mặt
trên đời...Hay quá...Đường Phù cũng có
nhiều búp bê, Đường Phù sẽ viết về búp
bê như cô đă viết....
Sử Thái Quân nh́n
Đường Phù. Cô gái cười như khóc:
- Mỗi lần
đọc chuyện búp bê của cô, Đường Phù
nhớ những búp bê của Đường Phù lắm.
Biệt ly lâu rồi, không biết những búp bê xưa bây
giờ ra sao... ?
Năm 1975,
người ta đă vào nhà lấy hết hoành phi, câu
đối, sập gụ, tủ thờ của gia đ́nh
, lấy hết cả búp bê của Đường
Phù...Ngày nào Đường Phù cũng khóc, cũng xin mẹ
đi t́m búp bê cho Đường Phù....
Sử Thái Quân
thấy những giọt nước ứ đầy trong
mắt Đường Phù. Cô gái nghẹn ngào :
- Nhưng... Biết
đâu Hợp Phố mà mong châu về....(9).
Lúc đó mẹ
cũng không có tiền để mua búp bê khác cho
Đường Phù. Đường Phù buồn lắm. Mère
Conception của trường Couvent des Oiseaux biết
chuyện, đă xin người thân của bà ở Pháp
gửi cho bà một con búp bê, để tặng Đường
Phù. Mère đặt tên búp bê là Thiên Phước, với ư
nguyện búp bê mang ơn lành đến cho Đường
Phù. Đường Phù vẫn c̣n giữ búp bê Thiên
Phước ...
Sử Thái Quân đưa tay ngăn cô gái :
- Đừng kể
nữa, hăy viết chuyện búp bê của Đường
Phù đi.
- Viết
truyện...? Cô bảo Đường Phù viết văn....
- Đúng vậy.
Đường Phù
lau nước mắt, rồi cười. Nụ
cười thơ bé dễ thương. Sử Thái Quân yêu nụ
cười của cô gái. Nụ cười hồn nhiên,
đằm thắm, đầy ơn phước.
Bỗng nhiên
Sử Thái Quân cảm nhận : Búp bê Thiên Phước chính
là tặng phẩm vô giá mà Thượng Đế, qua bàn tay
của vị nữ tu bác ái, đă ban tặng cho Đường
Phù. Bà tin rằng cô gái cũng sẽ làm cảm động
ḷng người, khi dùng câu chữ diễn tả tâm t́nh dành
cho những con búp bê thân yêu .
- Sử Thái Quân.....
Tiếng gọi
của Đường Phù đưa Sử Thái Quân về
thực tại. Bà hoan hỉ nói:
- Cô đang nghĩ
phải giao việc cho Đường Phù. Việc thứ
nhất là copy và save những bài thơ Đường Phù
đă viết. Việc thứ hai bắt đầu
viết văn bằng cách kể lại chuyện búp bê
Thiên Phước.
Đôi mắt
Đường Phù ngời sáng như sao. Cô nói:
- Cô thật đúng
là Sử Thái Quân, đến gặp cô mọi đ́ều
đều tốt đẹp. Đường Phù biết
ḿnh cần làm ǵ rồi. Cảm ơn cô đă giúp
Đường Phù, cho dù chỉ sống thêm một ngày
nữa thôi, cũng phải biết sống và vui sống.
Đường Phù sẽ viết, nhưng chuyện
đầu tiên phải viết là chuyện của Sử
Thái Quân .
Chao ôi, cô bé này
thật lém lỉnh. Sử Thái Quân khoác tay :
- Viết chuyện
về cô...? Kể nghe thử coi Đường Phù sẽ
viết những ǵ...?
- Nhiều lắm.
Này nhé: Chuyện cô học độc huyền cầm.
Chuyện cô ghét nhất những người thay ḷng
đổi dạ. Chuyện cô có nhiều bạn trẻ
dễ thương. Chuyện cô yêu đời yêu ḿnh....
Sử Thái Quân an ḷng. Bà tin rằng Đường Phù
sẽ vượt qua được khúc quanh ngặt nghèo
của bệnh tật. Bà mong măi măi nh́n thấy sự
tươi vui trên khuôn mặt thanh tú, dịu hiền
của Đường Phù.
Cuộc sống
như một gịng sông miên trường trôi chảy, mang theo
nỗi buồn niềm vui, mang theo sinh ly tử biệt.
Bước chân đưa người ta đến bến
bờ nào, người ta sẽ lên con thuyền đó. Không
thể chạy trốn. Không thể khước từ. Sử
Thái Quân cũng vậy. Đường Phù cũng vậy.
Mọi người cũng vậy.
Ánh trăng lung linh
soi bóng mặt hồ. Sử Thái Quân soi bóng thời gian.
Đường Phù soi bóng tương lai. Trong tương
lai được tính từng ngày của thân bệnh, ḷng
cô gái vẫn đầy ắp t́nh cảm dành tặng riêng
người quân tử...
"Quan quan
thư cưu. Tại hà chi châu. Yểu điệu thục
nữ. Quân tử hảo cầu..." (10) .
Vầng trăng
lắng nghe Sử Thái Quân cầu chúc Đường Phù
gặp người quân tử...
Hoàng
Nhất Phương
tặng
LBDV
21.11.2005
******************************************
Chú thích:
(1) Ca dao
(2) Trích từ bài thơ "Đôi bờ" của Quang
Dũng.
(3) Nơi ở của Giả Bảo Ngọc, nhân vật
trong Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần.
(4) Bài ca Tài Tử " Dạ cổ hoài lang" của
Nhạc Sĩ Cao Văn Lầu.
(5) "Chinh Phụ Ngâm Khúc". Bản dịch của
Đoàn Thị Điểm.
(6) "Thủy Điệu Ca" của Tô Đông Pha.
(7) " Đăng U Châu Đài Ca" của Trần
Tử Ngang.
(*) " Chuyện búp bê" của Cô Linh Bảo.
(9) "Truyện Kiều" của Nguyễn Du.
(10) Kinh Thi.