Bà Già
“Bà già”
tay búng búng lên mặt
nước của hồ cá ở sân sau nhà,
những con cá Lư Ngư màu
đỏ dường
như hiểu ư của chủ, bu lên mặt
nước chờ ăn, bà vội
rải thức ăn cho cá
ăn. Hồ cá tuy không
to lắm, nhưng chắc là có
khoảng vài chục con. Nh́n những rong rêu đóng bên
hồ, và những loài cây mọc trong
nước, Dũng cũng có thể
đoán hồ này đă có
từ lâu rồi.
“Cô cho
cá ăn cái ǵ vậy?”
“Th́ ba
miếng bánh ḿ ăn c̣n
dư lại, tôi đem phơi
khô và làm
mịn thành thức ăn cho cá”.
“Cô có
nhiều cá màu sặc sở
đẹp quá”.
“C̣n nhiều
con to và đẹp lắm ḱa, mấy hôm nay nó biến đâu
mất tiêu, chắc là ông
làm vườn đem về nhà nuôi giùm
rồi”.
Vừa nói bà
già vừa cười to với giọng không có ǵ là
trách móc.
.................
“Dạ chào cô !”
“Em chờ
lâu chưa ! Tôi đang bận
làm công việc bên trong nên không
nghe tiếng chuông cửa”.
“Dạ! Cũng không lâu lắm”.
“Vô đi
em. Tụi nó đi mua
thêm chút đồ sẽ về ngay”.
Theo chân “bà già” Dũng
đi vào nhà. Bà nói
cái bồn tắm bị nghẹt, nên đang t́m cách
sửa cho nó thông. Năm
nay bà độ khoảng trên bảy mươi, mà trông rất
là tráng kiện.V́ ở một ḿnh, nên đa
số đồ đạc trong nhà nếu có
hư, th́ bà sẽ tự
ḿnh t́m cách sửa lấy. Nhớ có lần cô
cháu của bà khoe là
bà tuy lớn
tuổi, nhưng những việc trong nhà đều
tự làm, ngay cả sau
cơn giông, nóc nhà bị
bay mất vài miếng, bà cũng tự leo lên mà thay.
Dũng cứ mường tượng
bà đă già rồi, chứ đâu ngờ mái tóc
bà bạc trắng, nhưng nh́n bà trông
lại trẻ hơn số tuổi đời của bà như
vậy.
“Để em làm giùm
cho cô!”
“Thôi ! Em
là khách, đi ra pḥng
khách ngồi chơi đi. Tôi làm được
mà”.
Không thèm dể
ư dến lời nói của bà,
Dũng tay cầm “tụt vít”, săn tay áo lên,
và bước vào bồn tắm
t́m cách làm cho ống
dẫn nước thông.
Bên ngoài có
tiếng ồn ào, cô cháu
gái của bà đă về.
“Anh Dũng, anh sửa được không?”
“Xong rồi
Nga”
“Anh này tài
quá ta, cái ǵ cũng biết
làm”
Dũng nh́n Nga mĩm cười, v́ nụ cười
thay thế cho trăm ngàn
lời nói, ai muốn hiểu
sao th́ hiểu
- Nga là cháu ruột của bà, ở cách nhà bà độ
hai giờ đồng hồ lái xe, v́
nhà của bà là nơi
rất thuận tiện cho bạn bè họp
mặt, nên Nga đă hỏi mượn, và bà đồng ư ngay .
“Bà già”
đưa Dũng vào pḥng computer, mở máy lên
và giới thiệu những truyện ngắn do bà viết, bảo Dũng đọc truyện này, truyện nọ. Nh́n tướng của Dũng là biết
ngay tay này rất làm
biếng đọc truyện, bà vừa đọc vừa diễn giải cho Dũng nghe. Giọng đọc của bà rấp
là hấp dẫn, làm cho Dũng phải
chăm chú nghe, càng nghe
bà đọc, càng thấm thía những truyện của bà viết. V́ đă phiêu
lưu qua rất nhiều nơi từ thuở thiếu thời, cho nên truyện
của bà thiên h́nh vạn
trạng.
.................
“Anh à! Ḿnh
đi thăm cô nha! Năm
rồi ghé cô chơi, em
thích cô lắm”
Tiếng của Vân thúc giục
Dũng.
Như thường lệ, cứ mỗi hè về
là Dũng từ Canada đi Cali thăm mẹ, năm nay mới đến Cali có hai
ngày, là Vân đ̣i đi
thăm “bà già”. Đoạn đường từ nhà của mẹ
Dũng đến nhà bà độ
hai giờ lái xe, mà
sao Dũng thấy dài đăng đẳng. Dũng bấm chuông cửa, và bà mở
cửa cho vợ chồng Dũng vào, bà đưa Dũng ra bên
sau nhà xem
hồ cá mà năm rồi
Dũng chưa có dịp xem,
bà đưa Dũng đi xem vườn cây trái do bà
trồng, giới thiệu những thuốc nam của bà tự chế
lấy, đàn cho Dũng nghe.
Càng lúc Dũng
càng thấy cuộc sống của bà hấp
dẫn và nhiều màu sắc. Nh́n ảnh treo trên tường, Dũng có thể
đoán ngày xưa bà cũng
là một “giai nhân”, bà
sống với tấm ḷng rất vị tha, cho đến
nay Dũng vẫn không quên câu
tâm sự của bà:
“Nếu ḿnh bị người
nào lừa gạt, th́ cứ vui vẻ,
coi như tiền kiếp ḿnh nợ họ
bây giờ phải trả, hy vọng kiếp
sau không c̣n gặp lại
người ấy nữa.”
11/04/06
Mai Đức Vinh