Chuyện hai người b́nh thườngMỹ

 

Điều khó tin nhưng thật tuychung một nhà, họ hiếm hoi nh́n thấy mặt nhau ăn chung - chỉ một bữa- với nhau. Sáng sớm, khi người trung niên bước chân khỏi nhà, người cao niên c̣n ngủ . Khuya mịt, người trung niên về nhà th́ người cao niên đă ngủ . Chẳng phải người cao niên ngủ nhiều tại người trung niên đi nhiều. Người trung niên đi ( nói theo ngôn ngữ của người dân Nam bộ ) - đi mần.

 

một ngày, cuộc sống trôi dạt đẩy họ tắp vào nhau. "Cái duyên", người trung niên hớn hở kết luận. "Dễ gặp duyên kỳ ngộ để được chia sẻ đời nhau thế này!". Người trung niên thích lắm. Người cao niên cười x̣a. Cười triết sống của cả hai nên lẽ thế, trong cuộc sống chung tạm bợ, chẳng ai mang cảm giác bị phiền phức. Người trung niên cả một thời tuổi trẻ trẻ trung... trung (nghĩa ngoài 2 lần đôi mươi) chẳng phải làm việc hay lo lắng cả . Tiền đấy, người bạn đời lo, cuộc đời cứ đẹp sao. Thế rồi xẩy ra tai biến 9-11 trên đất nước tạm dung. Người trung niên đành bỏ cái thành phố gia đ́nh đă trú ngụ gần 20 năm ra đi - theo những kẻ ... ác mồm -đi tha phương cầu thực. Người cao niên giơ đôi tay đỡ. Thế họ ngă vào nhau.

Những ngày đầu thật đầm ấm. Buổi sáng, từ pḥng tắm bước ra, người trung niên đă ngửi thấy mùi bánh nướng phê thơm phưng phức. " Ăn một chút nhé!" . Người cao niên vui vẻ mời. Th́ ăn. Người trung niên cảm động. Gần hai chục năm chẳng phải làm , người trung niên nào biết đến bữa điểm tâm. Mở mắt ra đă 11 giờ sáng. C̣n điểm điếc nữa. Bây giờ, người lo cho bữa sáng, hỏi sao người trung niên chẳng thập phần cảm kích. Ăn xong, người trung niên cảm ơn người cao niên bằng một cái ôm thật chặt. Bye. Họ vui vẻ tạm biệt nhau. Người trung niên phóng lên con ngựa sắt . Người cao niên đóng lại cánh cửa sắt. Con ngựa sắt đưa người trung niên lao vào ḍng đời nhộn nhịp. Cánh cửa sắt khép người cao niên trong thế giới an b́nh của ḿnh. Một vun vút hối hả. Một an nhiên tự tại. Đó đời: Đời người.

Ông Giời chẳng bất công với ai. Mỗi người, ông cho chén cơm như nhau. Kẻ ăn nhanh th́ hết sớm. Kẻ tằn tiện cứ rả rích nhai cả đời. Người sướng quá th́ rồi cũng lúc phải nếm mùi đau khổ . Người cực khổ khi trẻ sẽ khoẻ về già. Người trung niên triết giản dị như thế để tự an ủi ḿnh vui ... mần. lúc, mệt mỏi quá mức, người trung niên giận ... ông Giời đến ứa nước mắt. Nhưng rồi bản tánh (cũng lại Giời sanh) dễ quên, người trung niên cười hiền: "Để xem Ông c̣n đ́ tui tới đâu..".

rồi Giời đ́ tới đâu, người trung niên nương theo đến đó . Cưỡng lại làm chi cho mệt xác. Cứ thế, người trung niên xoải theo gịng đời bơi. Để xem ai mệt hơn ai . Người trung niên táo tợn, thách đố tay đôi cả với ông Giời. Nói thế nhưng khi nh́n lên, nh́n xuống, ngó chung quanh, nguời trung niên lại cười: "Ông Giời hăy c̣n dành cho ḿnh nhiều may mắn". Như cái may mắn đượccùng với người cao niên hiện tại.

 

Thoảng khi, họ ăn chung được với nhau bữa cơm tối . Những lúc ấy, họ gọi đùa đại yến. đại yến khi chỉ món rau trộn với các thứ linh tinh c̣n sót lại trong tủ lạnh nhưng qua tài chế biến đầy sáng tạo của người cao niên, đă trở thành món gỏi không tên, độc nhất nhị ngon tuyệt .

"Nhắm với chút rượu nhé !". Người cao niên cười tươi, nheo con mắt nghịch ngợm . Th́ nhắm. Rượu vang đỏ được người cao niên ngâm với các vị thuốc Bắc nên vị rượu ngọt, thơm, tưởng nhẹ say lúc nào chẳng hay. Uống rượu như thể uống nước xi lại được free... hơi nóng lan khắp châu thân ngây ngất. Bữa cơm với đủ chuyện đầu cua tai nheo theo men rượu nồng nổ như bắp rang. Người trung niên kể chuyện đời . Người cao niên nói chuyện trời . Trời đây thế giới lưới hay internet. Cơm xong, thu dọn chén bát, mỗi người rút vào pḥng riêng, ôm "người t́nh điện toán" của ḿnh. Người cao niên bay lên trời . Người trung niên tiếp tục việc đời qua những trang báo, những hàng chữ từ ngón tay chui vào người t́nh điện toán. 

Một cuộc sống chung thanh b́nh êm ả .

Bạn muốn nh́n thấy họ không ?

Th́ đây ... (haha)

 

Trầm Hương