Lỡ Duyên
Chuyện Cổ tích .......người lớn .
Linh Bảo kể
Tại sao cô Sâu Chiếu không bằng ḷng kết hôn với
cậu Trùn, và tại sao cậu Trùn không chịu
cưới cô Chiếu, chim Họa Mi biết rất rơ ràng.
Một hôm chim Họa Mi vui chuyện kể lại như
sau:
“Ngày xưa, dưới một tảng đá kia có một
cô sâu Chiếu rất xinh đẹp. Cô nổi tiếng
thích làm dáng nhất trong vùng. Cô thường giải trí
bằng cách ngắm nghía những bàn chân nhỏ của ḿnh
không bao giờ chán mắt. Cô có đúng 1000 bàn chân, nên cô bắt
đầu ngắm từ tảng sáng, măi cho đến
hoàng hôn ngày hôm sau mới xong cuộc “triển lăm” chân
nàỵ
Nếu có người lỡ vô ư đạp nhằm một
trong những bàn chân của cô, cô sẽ giận dỗi
cuốn ḿnh lại thật chặt và nằm vạ hàng
nửa ngày chẳng thèm nói năng ǵ với ai cả.
Cách nhà cô không xa, có một cậu Trùn rất siêng năng
cần mẫn. Cậu đào đất suốt ngày và xây
rất nhiều đường hầm phức tạp ăn
thông với nhau. Cậu sống b́nh yên, thanh nhàn và rất
măn nguyện trong ṭa lâu đài đồ sộ chính tay
cậu kiến trúc.
Suốt ngày cậu Trùn sống và làm việc dưới
đất nên thân h́nh rất bóng, dài và mềm mạị .
Cậu nổi tiếng là đẹp trai và giàu có nhất
vùng, v́ thế nên làng trên xóm dưới, những cô Trùn
chưa chồng đôi khi vẫn mượn cớ
trời nắng, tạt vào nhà cậu xin hớp
nước, nghỉ chân một lúc, cốt để
gặp cậu tán chuyện vớ vẩn, mong cậu chú ư
đến ḿnh, nhưng cậu vẫn chưa hề yêu ai.
Một hôm, sau một cơn mưa, cậu lên mặt
đất hóng mát, t́nh cờ đi ngang qua tảng đá nhà
cô Chiếu . Cậu vừa gặp cô liền cảm
thấy yêu cô ngay, và cô Chiếu cũng thế, cô thấy
h́nh như linh hồn đă bị cậu Trùn thu hút mất.
Cả hai cùng bị “tiếng sét của t́nh yêu“ đánh ngay
một lúc.
Ngay hôm ấy, cậu Trùn đi t́m bà Dế Mèn nhờ bà làm
mối giùm. Bà Dế Mèn rất sốt sắng, lập
tức đến nhà cha mẹ cô Chiếu làm quen. Bà tán
rất khéo, nào là cậu Trùn đẹp trai, thông minh, siêng
năng, thật thà, trung hậu, Câu Trùn có một tấm
thân khỏe mạnh, có một sức làm việc bền
bỉ kiên nhẫn, có những ṭa lâu đài đồ
sộ mênh mông v.v...
Cha mẹ cô Chiếu nghe thế vui mừng bằng ḷng
gả cô ngay lập tức. Khi tất cả họ hàng Trùn
biết tin cậu Trùn sắp cưới cô Chiếu
đều vặn ḿnh than thở và tỏ ḷng thương
hại cậu Trùn. Một số bạn thân của cậu
bảo:
- Thế th́ chỉ có nước chết! Các anh thử
nghĩ xem, cô Chiếu có những 1000 bàn chân. Anh Trùn rồi
đây làm việc suốt đời cũng trả không
xong những món nợ giầy của cô ta!
- Cô Chiếu đă nổi tiếng làm dáng nhất vùng, cô ta
suốt ngày chẳng chịu làm ǵ ngoài việc ngắm chân,
đi đóng giầy mới, nghĩ các kiểu giầy
bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mỗi năm chắc cô
ta phải thay đến mấy lượt giầỵ
- Cứ tính in ít thôi, chỉ 500 đôi giầy thường,
500 đôi đi chơi phố dạo mát, 500 đôi đi
mưa, và 500 đôi giầy da rắn để đi
dự tiệc là cậu Trùn nhà ta đủ phá sản!
Về phần các bạn của cô Chiếu cũng phản
đối không kém.
Một cô nói:
- Cậu Trùn th́ có ǵ đáng cho chị yêu chứ!
Người ngợm ǵ mà từ đầu đến đuôi
chỉ một bàn chân cũng không có. Thật là một con
quái vật !
Một cô khác thêm:
- Cứ tưởng tượng phải cắt may và
giặt áo quần cho một con người vừa dài thườn
thượt vừa xấu xí như cậu ấy th́
chẳng thà chết đi cho xong! Thât là phí cả công trang
điểm!
Những cô khác cũng kinh ngạc:
- Tội nghiệp cô Chiếu, từ nay cô ấy sẽ
chẳng bao giờ được nghỉ ngơi nữa! Cô
sẽ phải lau quét nhà cửa và giặt áo quần cho Trùn
suốt ngày. Các chị phải biết rằng giống
Trùn sống dưới đất bẩn thỉu lắm
nhé. Mỗi ngày phải thay đến 10 lần áo là ít:
- Bộ thế gian hết giống sâu Chiếu hay sao mà . .
. . . !
Cô Chiếu rất yêu cậu Trùn nên nghe các bạn nói
thế th́ khổ tâm vô cùng, và cô cũng không thể không do
dự suy nghĩ.
Trong lúc cậu Trùn đang ra sức xây dựng một
căn nhà mới đẹp đẽ rộng răi
để làm lễ cưới, th́ cô Chiếu đắn
đo lo đến cuộc sống và trách nhiệm của
cô sẽ phải gánh vác mai sau . Cô tưởng tượng
từ nay cô sẽ phải may những cái áo dài
thườn thượt cho chồng, lại c̣n suốt
ngày phải giặt, là, những bộ quần áo bẩn
chàng thay ra.
Cô nghĩ đến cô phải lo săn sóc gia đ́nh, làm
cho trong nhà được ngăn nắp sạch sẽ và
thoáng khí, v́ cô không quen ở dưới đất. Suốt
ngày cô sẽ phải làm quần quật, lau chùi, quét dọn
những ṭa nhà vĩ đại, đồ sộ dọc ngang
của cậu Trùn đă xây, đang xây và c̣n xây thêm nữa .
. . . . . . . .
-Chao ơi, thế th́ bỏ công trang điểm thực ! .
. . C̣n ǵ là tuổi xuân ! Cô sẽ biến thành một tên nô
lệ bẩn thỉu, quanh năm bị nhốt
dươí hầm, không c̣n được thấy ánh
mặt trời, không c̣n được thở làn không khí
trong sạch, thanh khiết, không c̣n tự do ca hát vui đùa,
và nhất là không c̣n thong thả rảnh rang để
ngắm nghía 1000 bàn chân xinh xắn của ḿnh nữa!
Cô Chiếu nằm dưới hang trong kẹt đá
ngẫm nghỉ suốt một ngày một đêm. Cuối cùng
cô nhất định từ hôn, mặc dầu ḷng cô
rất yêu cậu Trùn. Khi cô Chiếu vừa quyết
định xong chưa kịp tuyên bố, th́ có kẻ
đă mách trước với cậu Trùn. Cậu Trùn nghe tin
cố Chiếu xinh đẹp không bằng ḷng kết hôn
với ḿnh, ban đầu cậu rất đau khổ.
Cậu thất vọng tưởng chừng như có thể
chết ngay được. Cậu quằn quại
dưới đất, nước mắt chảy
ướt cả một gian pḥng cậu đang xây.
Nếu không cưới được cô Chiếu th́ nhà to
cửa lớn đối với cậu cũng chẳng
c̣n ư nghĩa ǵ nữa! Cậu c̣n xây dựng làm ǵ và
để cho ai ở chứ ! Cậu như người
mất hồn, không c̣n thiết tha đến làm việc
hay ăn uống đến mấy ngàỵ. Trong lúc nằm
lịm đi trong đau thương, cậu suy nghĩ và
dần dần nhớ đến những lời các
bạn đă nói về cô Chiếu. Cậu nghĩ thầm:
-Thật ra th́ ḿnh chỉ có một cái xác nhà không chứ làm
ǵ có tiền để mua cho cô ấy hàng ngh́n đôi
giầy kia chứ! Ḿnh trần thân trụi như ḿnh mà dám
cưới cô ấy th́ cũng . . . mạo hiểm
thực!
Chiếm được một người không khó, cái khó
là làm sao giữ được tâm hồn người
ấy, làm sao cho người ấy yêu ḿnh trung thành và
vĩnh viễn. . . cậu thấy ngay một sự
thật phủ phàng là cậu không đủ điều
kiện để làm chồng một cô Chiếu xinh
đẹp và xa hoa!
Cậu tưởng tượng nếu cô Chiếu bằng
ḷng lấy cậu th́ cuộc sống mai đây sẽ
như thế nào . Sự sung sướng được sống
chung với người yêu có bù được cái khổ
của người yêu đem đến không. Người
yêu sẽ gây hạnh phúc cho cậu hay làm khổ cậu.
Một kẻ nghèo nàn như cậu liệu sắm
được bao nhiêu đôi giầy cho vợ ! . . .
Nghĩ đến đấy, cậu tỉnh hẳn
người, và thử làm một bài toán giá tiền 500
đôi giầy thường. Chỉ mới tính tiền
giầy đi thường thôi cậu đă phát hoảng lên,
cuộn tṛn cả người lạI . Lúc cậu tính
đến số tiền 500 đôi giầy da rắn
để cô Chiếu đi dự tiệc, cậu gần
chết ngất đi. Cậu vặn người kêu lên:
- Trời đất ơi! Hàng ngh́n đôi giầy th́
chỗ đâu mà để!
Lại c̣n lúc cô Chiếu mang 500 đôi guốc đi lại
trong nhà làm việc th́ gian nhà sẽ như thế nào ?
Cậu điếc tai lên mà chết. Cậu đă quen
sống yên tĩnh, làm việc một cách âm thầm
dưới đất, cậu không chịu được
một tiếng động ầm ỹ nào . . .
Lại c̣n những chủ tiệm giầy suốt ngày ra
vào tấp nập, nào là đo chân, thử giầy, mang
giầy đến, đ̣i tiền giầy v. v. . . và
nếu cô Chiếu có bà con hay bè bạn đến chơi
nữa th́ ôi thôi ! Hàng mấy ngh́n đôi giầy, dép,
guốc kéo lẹt xẹt, lóc cóc, lách cách vang dội ầm
ỹ, lâu đài của cậu sẽ giống như
một cái chợ cá tôm . . .
Mới nghĩ đến đây cậu đă thấy ḿnh
là một người đáng thương nhất trên
đời! Nhưng may mà cậu chưa cưới cô
Chiếu về làm vợ! Cậu sực nhớ ra ḿnh
vẫn c̣n được quyền sống yên tĩnh
như mọi bạn Trùn khác, cậu thở dài một cái, nhẹ
hẳn người. Sung sướng như vừa trải
qua một cơn ác mộng, cậu vội vàng viết cho
cô Chiếu một bức thư từ hôn.
Mối t́nh đầu của đôi trẻ thế là tan
vỡ! Cả hai lại tiếp tục sống theo sở
thích của ḿnh. Cậu Trùn vẫn ở trong ṭa lâu đài
mênh mông, vẫn yêu âm thầm, vẫn cô độc.
Cô Chiếu vẫn an nhàn sống duới hang đá lạnh
lẽo, ngày ngày ngắm những bàn chân bé nhỏ xinh
xắn của ḿnh để giải trí. Thỉnh thoảng
nhớ đến cậu Trùn, cô không biết nên mừng hay
tiếc cho mối t́nh dở dang. . .
Thực ra cậu Trùn không hiểu rằng mặc dầu cô
Chiếu có đến hàng trăm bàn chân, nhưng cô chỉ
đi chân không, chẳng bao giờ phải cần
đến giầy cả. Và cô Chiếu cũng không hề
biết rằng tuy cậu Trùn làm việc suốt ngày
dưới đất, cậu chỉ mặc độc
một bộ áo da suốt đời không hề bẩn.
Cũng như những người nông nổi nhẹ
dạ chỉ nhắm mắt tin theo lời phê b́nh vô
tội vạ của kẻ khác, họ đă để
lỡ mất hạnh phúc suốt đời của ḿnh,
nhưng vẫn không biết đă mất mát những ǵ
để mà tiếc thương !
LinhBảo kể (1990)