Thần Chết và Con
Đỡ Đầu
Linh Bảo kể
Ngày xưa có một gia đ́nh nông phu rất nghèo khổ. Người ta quen gọi là anh
Bần, mặc dầu tên anh không phải là Bần.
Suốt ngày anh phải làm việc không hề nghỉ
ngơi một chút nào mới đủ nuôi sống vợ con
một cách khổ sở, thiếu thốn.
Lúc vợ anh Bần sinh đứa con trai thứ ba th́ anh
thấy phiền năo vô cùng. Vốn là một gia đ́nh
lương thiện, anh phải lo cho tương lai
của con mà không biết mời ai làm cha đỡ
đầu cho nó. Anh ra đường đi lang thang và
định bụng cứ đi măi may ra gặp
được người vui ḷng giúp anh.
Người thứ nhất anh gặp là Thượng
Đế. Thượng Đế đă đọc
được những ư tưởng trong trí anh nên
hiền từ bảo:
- Ḱa anh Bần, ta rất thương hại anh. Ta nhận
lời làm cha đỡ đầu cho con anh. Ta sẽ phù
hộ cho nó được giàu sang khỏe mạnh, ban cho
nó được nhiều hạnh phúc ở đời.
Anh Bần hỏi:
- Ông là ai?
- Ta là Thượng Đế.
Anh lắc đầu từ chối:
- Nếu thế tôi không thể nào mời ông làm cha
đỡ đầu con tôi được. Ông không công b́nh
tí nào. Ôâng chỉ biết bênh vực người giàu, giúp
cho họ đă giàu càng giàu thêm c̣n kẻ nghèo th́ nghèo
đến cơm không có ăn, áo không có mặc, đau không
có thuốc uống.
Anh nói xong quay đầu đi thẳng.
Đi được một lúc, ma quỉ hiện ra
hỏi anh:
- Anh Bần, anh có muốn mời tôi làm cha đỡ
đầu cho con anh không? Tôi sẽ làm cho nó thành triệu phú
và sung sướng nhất trên đời.
- Ông là ai?
- Tôi là ma quỉ.
Anh Bần lại lắc đầu từ chối:
- Nếu thế th́ tôi không thể nào mời ông
được. Ông chỉ thích lừa dối và cám dỗ người
lương thiện làm điều xằng bậy, xô
đẩy người ta vào con đường tội
lỗi. Tôi không thể giao linh hồn con tôi cho ông
được.
Anh Bần lại đi nữa. Anh gặp Tử Thần
hiện ra. Tử Thần rất gầy g̣, chỉ c̣n da
bọc xương, thần đến cạnh anh hỏi:
- Nếu anh xin ta làm cha đỡ đầu cho con anh, ta
sẽ không để cho nó khổ đâu.
- Ông là ai?
- Ta là Tử Thần. Ta đối xử với mọi
người đều nhất luật b́nh đẳng.
Anh Bần sung sướng đáp:
- Ông mới thật là một người đứng
đắn. Ông không phân biệt giàu nghèo bao giờ. Xin
mời ông vui ḷng làm cha đỡ đầu cho con tôi.
Tử Thần trả lời:
- Được, ta nhận lời. Ta sẽ làm cho con anh thành
một người vừa giàu có, vừa danh tiếng. Trên
đời này, ai xem ta như bạn th́ nhất định
người ấy sẽ chẳng bị thiệt tḥi.
Sau khi đứa bé khôn lớn, một hôm Tử Thần
đến gọi nó và dắt nó vào rừng sâu. Tử
Thần chỉ một thứ lá mọc trên mặt
đất bảo:
- Đây là quà tặng quí giá của cha cho con. Cha sẽ giúp
con thành một vị lương y nổi tiếng. Từ
nay về sau, mỗi khi có ai mời con đi chữa
bệnh cha sẽ hiện ra. Nếu con thấy cha
đứng bên cạnh đầu giường của
bệnh nhân, con cứ bạo dạn nhận lời
chữa cho người ta. Con nhớ hái lá cây thuốc này,
cho bệnh nhân uống sẽ lành ngay.
Nhưng nếu con thấy cha đứng cạnh chân
giường, th́ linh hồn bệnh nhân ấy sẽ
thuộc về cha. Con phải bảo cho người ta
biết rằng bệnh ấy đă tuyệt vọng,
lương y nào cũng không cứu nổi mệnh trời
đă định. Con phải nhớ kỹ, không
được làm trái lời cha dặn. Nếu con không vâng
lời, cứ dùng thuốc để trị, con sẽ
bị trừng phạt rất nặng nề.
Chẳng bao lâu, con anh Bần đă thành một lương
y nổi tiếng nhất trong nước. Đúng như lời
Thần Chết hứa .
Người ta bảo nhau: “ Thầy Lang này chỉ nh́n qua
khí sắc bệnh nhân là có thể biết chết hay sống”.
Khắp nơi đều đến mời thầy
chữa bệnh, và tạ thầy rất nhiều tiền,
nên thầy Lang bây giờ đă thành một phú ông.
Một hôm nhà Vua ốm. Tất cả Ngự y trong Cung
đều không chữa được nên các quan mời
thầy Lang đến xem bệnh cho Vua. Thầy đến
cạnh giường Vua th́ thấy Tử thần đă
đứng bên chân giường từ lúc nào. Như thế
có nghĩa là bệnh Vua không chữa được.
Nhưng bỗng nhiên thầy Lang có ư nghĩ:
Hay là ḿnh thử đánh lừa ông cha đỡ đầu
chơi. Chắc ông ta sẽ giận lắm, nhưng ḿnh là
con, nhất định ông sẽ tha thứ. Ḿnh cứ
thử chữa bừa xem sao.
Quyết định xong, thầy đỡ Vua dậy,
trở nằm ngược lại, đầu
giường thành chân giường , chân giường thành
đầu giường. Tử Thần vốn đứng
cạnh chân giường bây giờ hóa ra đứng
cạnh đầu giường bệnh nhân. Thầy cho nhà
Vua uống thuốc, và Vua tức khắc khỏi bệnh,
mạnh khỏe như thường.
Tử thần rất căm giận, đến nhà
thầy Lang mắng và dọa:
- Mày lừa tao lần này, tao tha cho mầy v́ mầy là con
tao. Nhưng nếu lần sau mày c̣n dám dở tṛ như
thế, tao sẽ bắt mày thế mạng không thể tha
thứ được nữa.
Thầy Lang sợ hăi, hứa sẽ tuân lệnh, không c̣n dám
sai lời. Tử Thần mới vui ḷng ra về.
Chẳng bao lâu, Công Chúa bỗng nhiên mang bệnh nặng và
bao nhiêu Ngự y của nhà Vua cũng đành chịu bó tay.
Công Chúa là con một nên nhà Vua rất yêu quí. Vua ra lệnh
bố cáo cho cả nước biết ai chữa khỏi
được bệnh, Vua sẽ gả Công Chúa và
truyền ngôi ngay lập tức.
Thầy Lang trẻ tuổi nghe tin bèn đến xin
chữa. Nh́n thấy Tử Thần đứng cạnh chân
Công Chúa, đáng lẽ thầy Lang phải tuân lệnh
Tử Thần, nhưng nghĩ đến cái hạnh phúc
được làm chồng Công Chúa, và được
truyền ngôi Vua, thầy Lang quên hết tất cả
những lời căn dặn và đe dọa của ông cha
đỡ đầu.
Thầy không để ư đến đôi mắt giận
dữ sáng quắc của Tử Thần đang chăm
chăm nh́n ḿnh, tay nắm chặt dơ lên như đe
dọa. Thầy thản nhiên đỡ Công Chúa ngồi
dậy, trở đầu nằm ngược xuống chân
giường, và cho Công Chúa uống thuốc.
Tử Thần thấy ḿnh bị cướp mất “ khách
hàng” đến hai lần, bèn đến nhà thày Lang bảo:
- Phen này th́ mày chết, phải thế mạng rồi con
ơi!
Nói xong, Tử Thần dùng bàn tay lạnh buốt túm lấy
thầy Lang không cho kháng cự, dắt đi đến
một cái hầm ở dưới đất. Thầy Lang
thấy trong hầm thắp hàng muôn hàng triệu cây nến,
từng hàng nối liền nhau không thể nào đếm
được. Thỉnh thoảng có vài ngọn tắt
đi, và tự nhiên có vài ngọn bật sáng, h́nh như
những điểm sáng nhảy múa đi lại không
ngừng.
- Con xem, đây là lửa thiêng của linh hồn. Ngọn
lớn là trẻ con, ngọn vừa là thanh niên, nhỏ là
ông già bà lăo. Nhưng cũng có một số trẻ con và
thanh niên chỉ là một ánh lửa rất nhỏ.
- Xin cha chỉ cho con xem ngọn lửa thiêng của linh hồn
con ở đâu.
Thày Lang nghĩ thầm cây nến linh hồn ḿnh nhất
định phải là rất dài và ngọn lửa rất
to. Nhưng thầy thất vọng biết bao khi thấy
Tử Thần chỉ cho thầy xem một ngọn đèn
cùn rất ngắn gần cháy hết.
- Ḱa , con đă thấy rơ chưa?
Thầy Lang hoảng sợ, năn nỉ:
- Trời ơi ! Cha, xin Cha thương con, đốt cho
con một ngọn đèn mới, để cho con sống
thêm ít lâu. Con c̣n muốn sống để hưởng
những sự sung sướng ở đời. Con
sắp cưới Công Chúa và được truyền ngôi
Vua.
- Không thể được con ạ. Phải có một
ngọn đèn tắt mới đốt được
ngọn khác lên.
- Nếu thế, xin cha ghép ngọn đèn cùn này lên
đầu một ngọn mới, để lúc nó vừa
hết có thể tiếp tục cháy ngay được.
Tử Thần làm ra vẻ chiều ư con, lấy một cây
đèn mới thật lớn ra thay. Thực ḷng Tử
Thần vẫn c̣n căm giận thằng con mất
dạy dám đánh lừa ḿnh, bèn cố ư lỡ tay, úp
ngược đầu ngọn đèn, nối với cây
đèn mới. Lửa tắt mất, và thầy Lang cũng
ngă xuống đất hết thở.
Thần Chết đă rất công b́nh, ngay cả với con
ḿnh cũng vậy, cho nên tự ngh́n xưa cho đến
bây giờ, ai cũng kính sợ và phục tùng mệnh
lệnh của Thần Chết.
Linh Bảo