Gió Bấc
Linh Bảo
(chương 2/10)
Đảo
Chính , Đảo Chính, lại Đảo Chính
Trong tất cả những chuyện bất ngờ xảy
ra cho một kiếp người, th́ ngày 9, tháng 3 năm
1945, Nhật đảo chánh Pháp ở Đông Dương phải
là một bất ngờ kinh thiên động địa.
Người ta như nằm mơ v́ chỉ qua một
đêm mà ngọn cờ Pháp bị hạ, cờ Nhật phấp
phới bay. Đầu đường xó chợ đâu
đâu cũng nghe hai tiếng Độc lập. Người
ta mừng rỡ, ca hát, nhảy múa và cũng ngẩn ngơ
không biết có nên tin hay không. Giấc mơ của toàn dân gần
một thế kỷ bị trị, đâu có thể chỉ
ngủ một đêm như mọi đêm, mà sáng hôm sau thức
dậy bỗng dưng nước nhà Độc Lập.!
Nhiều người tin nồng nhiệt, nhiều nguời
nghi ngờ, Họ có kinh nghiệm rằng khi một cái gông
cùm cũ được tháo ra th́ cái gông cùm mới lại nặng
nề thắt chặt hơn. Pháp thực dân ăn bánh ḿ
phó mát. Nhưng Nhật dưới chiêu bài Đại
Đông Á lại ăn cơm gạo, nên dân chúng phải chia
xẻ hột lúa cắn hai cho ông chủ mới.
Nhật đảo chính thành công. Ba Trang bắt buộc phải
từ chức cùng với toàn thể Nội các của Chánh
phủ cũ, để cho một chính thể mới thân
Nhật lên cầm quyền.
Gia đ́nh Trang thu xếp về quê . Mọi người cứ
yên trí sẽ dọn đến Hương Trang, ngôi nhà trải
bao nhiêu năm , ba me đă đem hết của cải công
sức ra sửa sang xây dựng, mong khi về hưu th́
được ở dưỡng già tại đấy.
Ngày xưa rất xưa nó chỉ là một cái nhà gỗ
xiêu vẹo trong một khu vườn quá rộng lớn xa
thành phố, v́ đó là một cái nghĩa địa bỏ
hoang lâu đời . Sau mấy chục năm chính thân me
trông coi thợ đắp từng viên gạch, lợp từng
miếng ngói, xây cất tu bổ sửa sang.
Ngày nay nó là một ṭa nhà hai từng, mặt tiền
giăng ra hai bên như cánh tay x̣e. Trên không nh́n xuống thấy
h́nh dạng giống một chiếc máy bay. Trước mặt
nhà có hồ nước rất to, gần choán hết cái sân
trải sạn. Trước hồ có hai cây Sanh và cây Bồ
Đề gốc quấn chặt lấy nhau, cùng lớn
lên, tỏa bóng im cả sân trước.
Ṭa nhà lại ở trên ba cái dốc cao ngất, trong một
vùng ngoại ô có vị trí hành quân quan trọng. Trong hoàn cảnh
như thế th́ dù ngôi nhà có cất đúng phép Phong Thủy,
chủ nhà cũng không có hy vọng được ở
lâu.
Quân Nhật đưa giấy trưng dụng ngôi nhà làm Tổng
Hành Dinh. Trưng dụng nghĩa là mượn không cần
trả tiền thuê, và cũng không được từ chối.
Thế là từ đấy số phận của ngôi nhà
Hương Trang được làm Tổng Hành Dinh suốt
đời , sau mỗi lần đổi mầu cờ.
Gia đ́nh Trang cũng như mọi gia đ́nh tổ ấm
bị trưng dụng khác, cuốn gói về quê. Căn nhà
thờ Ông Bà tổ tiên mấy chục đời yên
tĩnh với khói hương, bỗng dưng bị
đám con cháu, ào ào dọn đến làm náo loạn cả
lên, suốt ngày chắc là các cụ điếc tai nhức
óc.. . . . .
Thời thế biến chuyển chỉ mới ở giai
đoạn đầu. Các lớp học tiếng Nhật
mọc lên như nấm mối sau cơn mưa giông; khắp
nơi ïbắt đầu nghe tiếng ơi ới gọi
nhau bằng Anatà chưa được nhuyễn, những
thiếu nữ tập chải mái tóc bồng tṛn cao cao
như kiểu tóc của các cô gái Phù Tang cũng chưa thành
thạo lắm.
Giai đoạn bánh vẽ Độc Lập tưởng
như c̣n tiếp tục dài dài th́ bỗng nhiên Thế Giới
Đại chiến kết thúc.....
Nhật trong hàng ngũ thua trận, chuẩn bị xếp
giáo qui hàng, cuốn gói về đảo. Cuộc t́nh duyên Việt
Nhật dưới chiêu bài Đại Đông Á mới ngắn
ngủi làm sao!
Tháng 8, 1945 Việt Minh cướp chính quyền tại Hanội
rồi như vết dầu loang.........
Một lần nữa giải đất bé nhỏ thân yêu lại
đổi màu cờ. Khắp nước toàn dân rợn
người bừng tỉnh sau một cơn ác mộng .
Từ đây đi đâu cũng nghe bài hát :
Xếp bút nghiên lên đường tranh đấu
Xếp bút nghiên coi thường công danh
Như phù vân
Sơn hà xao xuyến
Tiến ta tiến . . . . .
Trước kia những cô gái ra đường chân bước
nhanh, mắt nh́n xuống đất, và mặt đỏ bừng
khi thấy có người lạ nh́n ḿnh, bây giờ không c̣n
e thẹn nữa.
Những thanh niên nam nữ chỉ biết có gia đ́nh và
trường học bị lùa ra khỏi nhà một cách
đột ngột. Ai tuổi từ 15 trở lên, đúng
vào cái tuổi “Tiến ta tiến” đều bị cuốn
vào trong làn sóng Xếp bút nghiên? Các đoàn thể có cái tên Cứu
quốc mọc lên khắp nơi, từ thành thị đến
thôn quê cho tất cả mọi giới, mọi lứa tuổi.
Nhóm họp, khai hội, thảo luận, công tác v. v. . . suốt
ngày và có khi đến 11, 12 giờ đêm. Các bậc cha mẹ
xưa nay vẫn sợ con gái ḿnh đi chơi một ḿnh lỡ
“nhẹ dạ”, bây giờ chỉ c̣n cách thở dài, nấu
sẵn chè cháo, ngồi chờ khuya con về mở cửa.
Ba Trang vẫn c̣n nghiện thuốc lá, nhưng đă đổi
thuốc nội hóa, mỗi ngày ngồi tự tay vấn
điếu thuốc Cẩm lệ ông ngâm nga bài thơ tả
cảnh thế giới đại đồng:
Hỏi ông, ông mắc ra đ́nh
Hỏi bà, bà mắc biểu t́nh đến mai
Hỏi cô, cô mắc Một?Hai?
Hỏi cậu, cậu mắc hát bài Thanh niên
Cả nhà sung sướng như tiên . . . .
Như một lớp sóng bể khi đă lên cao đến bực
chót rồi th́ phải hạ. Bọt sóng ngọn triều
đă nâng lên, khi rơi xuống vỡ nát tan tành .
Đại gia đ́nh Trang, cũng như mọi gia đ́nh
khắp nước, bắn tung ra bốn phương trời
những đứa con, cháu ở lứa tuổi 16 trở
lên, xưa nay vẫn được bảo bọc trong tổ
ấm, vẫn c̣n ngây thơ như một bầy chim non.
Bọn anh chị em Trang ban đầu cũng tản cư
như ai, nhưng dần dần tản lạc mỗi
người một nơi. Trang đi vào miền Nam cùng với
cô em họ buôn bán rất thành thạo nói rằng để
t́m ánh nắng ấm, thực ra nàng muốn nhân cơ hội
thực hành giấc mộng du học vẫn ôm ấp bấy
lâu.
Vào Saigon cô em mở một hiệu may nhỏ trong một
căn gác xép, chuyên nhận vá sửa quần áo. Mối hàng
khá nhiều.
Nhưng chỉ một thời gian ngắn, có tin quân Anh Pháp
Giải giới quân Nhật sắp đến .
Công việc có thành công dễ như ăn ớt không, may ra
người chỉ huy biết .
Có loạn xà ngầu, nhân dịp cướp của, phá nhà
không chỉ có Trời biết.
Không biết người nhưng biết ḿnh, thân phận
hai chị em không đủ cứng để có thể
đứng đầu gió , ai dám bảo đảm hai
người sẽ được b́nh yên trong thành phố với
mấy đoàn quân Viễn Chinh?
Chính quyền nhà đă ch́m dần vào bóng tối, chỉ huy bí
mật, cai trị âm thầm .
Các cơ quan đă dọn vào rừng sâu gần xong, chỉ
c̣n một chút bề mặt chờ ra đi giây phút cuối.
Tạm gọi là biết ḿnh biết người, hai chị
em quyết định cuốn gói, dẹp tiệm may, lên
đường về quê. Số tiền bán mấy chiếc
máy may cộng với tất cả dụng cụ trang bị
cửa tiệm, chia nhau mỗi người một nửa.
Linh Bảo
C̣n tiếp