Con Chồn Tinh Quái 2,
Linh Bảo kể
4- Mèo Cụt
Đuôi
Một hôm trời rất đẹp, Chồn đi tản
bộ một ḿnh, trong ḷng hắn thanh thản vui vẻ v́
thấy cuộc sống đầy rẫy cả
lương thực. Hắn vừa đi vừa thở
không khí trong sạch bỗng gặp Mèo từ đằng xa
đi đến.
Từ hôm vụ khúc dồi xảy ra hắn và Mèo không gặp
nhau lần nào. Thời gian xóa nḥa ân oán giang hồ, hắn
đă quên là giữa hắn và Mèo c̣n có một món nợ, một
lời thề cần phải thanh toán.
Hắn nói rất thân mật:
- Chào anh, anh bạn rất cao quí, sang trọng, ḥa nhă của
tôi đi đâu đây? Chắc lại đi thăm một
“ kho tàng “ nào phải không?
Mèo trả lời:
- Tôi đến một nhà nông dân gần đây. Nghe nói vợ
lăo ta có một b́nh sữa rất lớn dấu trong
rương bánh. Tôi muốn mạo hiểm một chuyến
xem sao? Nếu anh không bận th́ cùng đi với tôi. Chuồng
gà của nhà ấy khá lắm, chắc sẽ không làm anh thất
vọng.
Chồn nghĩ tới bữa đại yến gà non sắp
đến vui vẻ trả lời:
-Như thế c̣n ǵ hơn nữa! Tôi rất hân hạnh
được đi theo anh. Chúng ta vốn là một đôi
bạn thân nhất trên đời sống chết có nhau
cơ mà !
Thế là “ đôi bạn thân nhất trên đời” vai kề
vai cùng đi. Hai “ chàng” đến một cái trại con,
chung quanh có rào gỗ rất chắc chắn.
Chồn thất vọng phàn nàn:
- Trời, chúng nó bất lương thực! Rào kỹ thế
này th́ đến thánh cũng chịu!
Mèo an ủi:
- Đừng để tinh thần xuống nhanh thế. Ta
hăy đi quanh một ṿng xem “ pḥng tuyến” có bị thủng
chỗ nào không đă!
Cả hai đi ṿng quanh gần khắp cả khu vườn
mới t́m ra được một mảnh gỗ đă mục
long ra, và cả hai cùng chui vào rất dễ dàng.
Chồn nhún chân lấy đà định nhảy ngay vào chuồng
gà nhưng Mèo vội cản:
- Bộ anh điên rồi hở? Sao lại chui vào đây
trước? Bọn gà mái thấy động sẽ làm ầm
lên bây giờ. Ta phải để đến phút cuối
cùng mới nên vào chuồng gà. Đối phó với một
b́nh sửa dễ dàng hơn nhiều. Chúng ta hăy đi
thăm nó trước, nó không biết kêu la, không biết chống
cự, có phải chắc ăn không?
Mặc dầu Chồn chỉ thích mạo hiểm vào chuồng
gà trước, nhưng Mèo đă nói thế hắn cũng
đành phải theo. Hắn muốn chiều chuộng Mèo một
chút v́ Mèo xưa nay vốn có thế lực và liên hệ mật
thiết với người. Mèo lại thường có những
nguồn tin chắc chắn ngon lành.
Mèo rón rén vào nhà, hắn nh́n vào pḥng khách thấy không có
người mới dám lẻn vào.
Mèo bảo Chồn:
- Bà lăo để b́nh sữa trong rương bánh kia ḱa. Chồn
ạ bây giờ anh phải giúp tôi trước. Hai chúng ta
cùng nỗ lực dở nắp lên. Anh đỡ nắp
để tôi uống trước, xong đến lượt
tôi đỡ thay cho anh xơi.
Chồn bằng ḷng v́ hắn chỉ mơ tưởng
đến mấy con gà mái tơ nên muốn công tác ăn vụng
sữa chóng xong, càng nhanh càng tốt.
Nhưng sữa tươi béo mới thơm làm sao! Mầu
trắng đục đầy váng kem của nó cũng hấp
dẫn một cách lạ! Mèo lim dim mắt ngửi mùi
thơm của sữa một cách say sưa thỏa măn làm Chồn
cũng thấy thèm lây.
Đáng lẽ phải hành động chớp nhoáng th́ Mèo
như có vẻ muốn lập trại trường kỳ
kháng chiến ngay tại đấy.
Chồn dục:
- Mau lên chứ anh Mèo, nắp rương nặng quá, tôi sợ
lâu tí nữa đỡ không nổi rơi xuống đầu
anh đấy!
Mèo đang “ mê ly” dí cả mũi vào b́nh sữa chẳng c̣n
biết trời đất ǵ nữa nên không trả lời
Chồn.
Chồn sốt ruột thở dài nói:
- Đớp nhanh lên c̣n ra chứ, đến lượt tôi
rồi? Tôi thấy đuối sức sắp thả
đây!
Mèo cho là một dịp để Chồn học tính nhẫn
nại nên bảo:
- Đợi một chốc nữa th́ đă làm sao chưa?
Sắp xong rồi đây!
Chồn bực tức:
- Tôi không thể đợi được nữa! Một
phút cũng không đợi. Anh ra nhanh lên!
Mèo bị giục quá phát cáu, hắn không cần ǵ nữa, lấy
chân xô b́nh sữa đổ lênh láng cả trong rương.
Chồn giận phát điên quát lên:
- Trời ! mày thực là con vật vừa ác vừa tham! Tao
chén ǵ bây giờ? Mày đă làm th́ gắng chịu, tao đóng
rương đây!
Mèo nghe thế vội vàng nhún ḿnh nhảy ra ngoài thật
nhanh, nhưng Chồn đậy nắp nhanh hơn. Cái nắp
rương nặng và sắc bén đập xuống rất
mạnh chặt mất đuôi Mèo.
Mèo đau quá lăn lộn dưới đất kêu thét
lên, Mèo mắng Chồn:
- Ối trời đất ơi quỷ thần ôi! Quân bất
lương nó giết chết tôi rồi! Chồn ơi, mày
hại tao!
Chồn thản nhiên trả lời:
- Anh cũng không nên trách tôi làm ǵ! Tôi có ư định cắt
đuôi anh đâu! Tại anh không chịu đứng yên, nhẩy
nhanh quá nên mới ra nông nỗi này!
Mèo khóc:
- Hu, hu, hu. Tội nghiệp cái đuôi xinh đẹp duyên
dáng của tôi! Hu hu hu, khổ quá đi mất! Bây giờ
tôi thành một con mèo cụt đuôi chẳng c̣n ra người
ngợm ǵ nữa! Hu hu hu . . .
- Anh nói sao! Đáng lẽ anh phải cảm ơn tôi chứ
lại c̣n trách móc nỗi ǵ! Bây giờ trông anh trẻ hẳn
ra, người cũng hoạt bát nhanh nhẹn hơn! Nếu
tôi biết trước kết quả như thế tôi
cũng chẳng để đuôi làm ǵ. Nhưng tôi hỏi
thực anh có thấy người nhẹ nhàng hơn không?
Mèo gắt:
- Thôi, đừng chế nhạo người ta nữa!
- Tôi có chế nhạo anh bao giờ đâu! Anh sẽ thấy
lúc chạy sẽ nhanh nhẹn gọn gàng hơn. Lỡ anh
ăn vụng, ai bắt gặp cũng không sợ bị
người ta nắm đuôi kéo lại giăơ cho một trận.
- Người tôi vốn đă nhanh nhẹn nhẹ nhàng rồi,
không cần phải chặt cụt đuôi nữa. Anh thực
là đồ dă man.
- Không dám, không dám, anh dạy quá lời! Nhưng thôi anh khóc
than cái đuôi yêu quí như thế cũng đă đủ lắm
rồi. Bây giờ chúng ta đi thăm chuồng gà và đừng
nhắc đến chuyện nhỏ mọn này nữa!
Mèo chùi nước mắt lẳng lặng theo Chồn ra khỏi
nhà. Đến trước cửa chuồng gà, Mèo bảo
Chồn:
- Tôi khuyên anh nên trị con gà Trống trước. Theo ư tôi
hắn vừa trẻ vừa khỏe mạnh, thịt rất
nhiều nạc và ngon lành hơn đám gà Mái “ nái xề” chỉ
biết ăn rồi đẻ kia. Hơn nữa nếu có
báo động con gà Trống kêu cứu inh ỏi vang tai nhất.
V́ thế nó là một địch thủ lợi hại phải
tiêu diệt trước.
Chồn cũng đồng ư như thế, nhưng lúc chúng
nó bàn luận Mèo vô t́nh hay cố ư nói to tiếng quá làm con gà
Trống đang ngủ gà ngủ gật thức giấc dậy.
Gà thoáng nghe thấy sắp bị đánh úp vội vàng ra hiệu
báo động, và đồng thời cả chuồng gà nam
phụ lăo ấu cùng “ hợp tác chặt chẽ” quang quác
kêu lên một cách rất điếc tai. Mọi người
đang làm việc quanh đấy nghe tiếng kêu cứu vội
vàng chạy đến tiếp viện. Người và chó
bao vây chung quanh chuồng gà, thành một mặt trận “
liên hiệp thống nhất” để bảo vệ dân tộc
gà nhược tiểu. Chồn và Mèo nhận định
được ngay t́nh thế mới, và trong ba mươi
sáu chước, chúng nó đồng ư chọn chước
chuồn thật nhanh là hơn cả.
Mèo vốn thiện nghệ về môn nhảy cao trèo nhanh, lại
thêm vừa mới cụt đuôi, thân thể nhẹ nhàng
không có ǵ vướng víu, nên thoát khỏi ṿng vây rất dễ
dàng, vả lại người ta cũng không nhắm vào nó
để tấn công v́ biết Mèo không ăn trộm gà. Mèo
t́m ra chỗ hàng rào trống và nhanh nhẹn lách ḿnh chui ra
ngoài. Hắn mừng v́ thấy Chồn chưa ra thoát, chắc
thế nào cũng lănh một vài dấu tích trên thân thể
do bọn chó “ thân tặng”, hắn cho như thế ít nhất
cũng trả được cái thù bị cụt đuôi.
Chồn xông đến đánh xáp lá cà với bọn chó. Hắn
chồm lên cắn mạnh vào mũi một con chó lớn nhất.
Bọn chó nghe tiếng kêu thê thảm của chó lănh tụ
đều thấy lạnh cả tim, nhiệt độ
chiến đấu giảm bớt ngay chín mươi phần
trăm. Chúng ngưng chiến một phút để quan sát
t́nh h́nh mặt trận, và chỉ trong phút giây ấy, Chồn
thoát khỏi ṿng vây.
Hắn chạy về nhà băng bó các vết thương
và tiếp nhận lời ủy lạo khen ngợi của
vợ con. Kể ra hắn cũng can đảm và túc trí
đa mưu thực, nếu là kẻ khác, không dám chiến
đấu, chạy ngay khi thấy bọn chó th́ đă bị
chúng nó xé xác tan tành rồi. Hắn suy nghĩ và rút được
kinh nghiệm là hợp tác với Mèo, kết quả là chẳng
bao giờ được như ư muốn.
Hắn định ra một phương châm mới về
đường lối làm việc về sau: Nếu phục
kích đánh úp một món lương thực nào bé thua th́ công
tác một ḿnh. Nếu “ mục tiêu” là món khó đánh và to lớn,
nên đi với kẻ nào ngu hơn ḿnh, để có dịp
lừa hắn ta chiếm lấy tất cả chiến lợi
phẩm.
5---Giả
Chết Trộm Cá
Hôm ấy trời rất lạnh, cả bầu trời xám
xịt một cách khó thương. Trong nhà Chồn tất cả
lương thực đều hết sạch. Vợ Chồn
than thở:
- Nhà hết lương thực rồi anh ạ. Các con
đi chơi sắp về, không có ǵ ăn chúng nó sẽ
khóc ầm lên. Anh bảo em làm thế nào bây giờ?
Chồøn thở dài trả lời:
- Bây giờ anh đi săn xem may ra có ǵ không. Trời xấu
quá anh cũng chẳng biết nên đi săn đâu bây giờ.
Chồn nói xong vội vă đi ngay. Hắn không muốn trông
thấy cảnh vợ con đói khát. Hắn không muốn
để cho cái mặt xinh đẹp của vợ, ngây
thơ của con phải đói đến nhăn nhó
như mặt khỉ . Hơn nữa hắn cũng đói,
hắn cần phải ăn món ǵ ngon lành cấp tốc.
Chồn đi vơ vẩn trong rừng, mắt láo liên nh́n
đông nh́n tây, nghĩ măi vẫn không t́m được cách
ǵ để kiếm ăn. Hắn buồn rầu đi về
phía hướng ra đường cái .
Đến cạnh đường có một cái hàng rào
thưa ngăn lại, hắn liền ngồi bên bờ rào
buồn rầu nghĩ ngợi. Bỗng nhiên một ngọn
gió lạ thổi qua làm lông trên người hắn đều
dựng đứng cả dậy, hắn nhắm tít mắt
lại để tránh bụi và nhân tiện hắn cứ
nhắm nghiền đôi mắt như thế để suy
nghĩ xem có hơn ǵ không. Trong gió h́nh như thoáng có mùi tanh,
hắn ngửng đầu lên đánh hơi tự bảo:
- H́nh như có cá. Đúng là mùi cá thực, nhưng không biết
từ đâu đến.
Chồn phóng ḿnh nhảy thực nhanh qua khỏi hàng rào chắn
ngang một cách dễ dàng. Hắn vốn có tài đánh
hơi, ḍ tiếng, đôi mắt của hắn cũng tinh
anh hơn người nên t́m ra ngay. Hắn thấy từ
đằng xa, rất xa có một chiếc xe ngựa
đang chạy đến, và càng gần mùi cá càng nặng
hơn.
Quả thực y như Chồn đoán, đó là xe chở
cá ra chợ bán. Chồn không ngần ngại một phút giây
nào. Hắn nhảy vụt ra giữa đường nằm
lăn như vừa mới chết “đứng tim” bất
ngờ. Thân ḿnh hắn mềm nhũn, lưỡi thè ra
ngoài, mắt nhắm nghiền, đúng là một con Chồn
chết không c̣n nghi ngờ ǵ nữa.
Lúc xe cá vừa đi đến gần, bác lái cá nhanh mắt
trông thấy dừng ngay bên cạnh. Một người hỏi:
- Này bác, xem con vật kia có phải thực là một con chồn
chết không, hay là giống ǵ?
- Đúng là Chồn rồi. Bác xuống xe nhặt đi. Con
ranh ấy tuy chết rồi nhưng da nó vẫn c̣n dùng
được.
Chồn giả chết giống như thật. Hai bác lái lật
qua lật lại, c̣n đá nó mấy cái, lắc đầu,
kéo đuôi, vừa xem nó chết thật chưa vừa ngắm
bộ lông mịn màng rất đẹp của nó.
Một bác lái cá nói:
- Bộ lông này ít nhất cũng bán được một
ngh́n.
- Một ngh́n sao được. Đến ba ngh́n tôi
cũng c̣n chưa muốn bán. Lông đẹp thế này!
-Bỏ nó sau xe đem đến chợ ta sẽ lột da
bán cho tiệm may áo lông. Đ̣i độ bốn ngh́n mới
đáng.
Hai bác lái Cá bàn bạc xong xách Chồn ném vào sau xe, bên cạnh
mấy giỏ cá và tiếp tục đi theo con đường
ra chợ tỉnh.
Chồn nằm sau xe không cần phải xê dịch một
chút nào. Hắn chỉ dùng bộ răng sắc bén cắn
thủng một giỏ cá rồi bắt đầu “ chén” rất
ngon lành. Chỉ trong chốc lát hắn đă ăn hết nửa
giỏ cá. Tuy bụng no nhưng Chồn vẫn không muốn
chạy trốn vội. Hắn cắn giỏ cá thứ hai
và ăn thử một con xem có ngon không. Hắn rất vui
v́ thấy đó là một giống cá nhiều thịt ít
xương, ḿnh lại dài và lép có thể quấn chung quanh
cổ thực nhiều mà vẫn không trở ngại vướng
chân.
Chồn nhảy xuống đất thực nhanh và nhẹ,
nhưng dù sao cũng có tiếng động. Hai bác lái cá thấy
Chồn không biết cái khăn quàng cổ kỳ lạ của
Chồn chính là cá trong giỏ của ḿnh. Chồn bèn chào hai
bác lái và nói:
- Chào các ông. Xin cầu Trời phù hộ cho các ông buôn may bán
đắt. Bộ áo lông của tôi ít nhất cũng phải
bán sáu ngh́n. Các ông đánh giá rẻ quá nên tôi muốn giữ
lại . Tôi rất cảm ơn các ông bữa tiệc cá và
tôi c̣n để lại một ít cho các ông dùng.
Hai bác lái nghe đến đấy mới biết là bị
mắc lừa, dừng xe lại đuổi theo Chồn.
Chồn chạy rất nhanh, hai bác lái không thể nào đuổi
kịp đành đứng lại nh́n Chồn nhảy qua
rào chạy biến vào rừng.
Vợ chồn đứng đợi chồng ngoài cửa
rừng, thấy chồng về với cái ṿng cổ đặc
biệt vội vàng ôm hôn tíu tít cả lên. Trong mắt vợ
Chồn bây giờ tất cả kim cương châu báu bạc
vàng trên đời đều không thể sánh với cái ṿng
cổ của chồng. Chồn cũng sung sướng vênh
vang như một đấng “đại trượng phu”
thật sự, bao giờ cũng chiều nổi những
ư muốn rất động trời của vợ.
Chồn vào hang đóng chặt tất cả các cửa rất
cẩn thận. Hai con chồn bé tuy chưa biết săn
nhưng đă biết làm bếp rất khéo. Mỗi đứa
chia nhau một việc, chồn anh đánh lửa nhóm bếp,
chồn em cắt cá thành từng khoanh ướp các thứ
hương liệu xong nướng lên than hồng.
Vợ Chồn lấy nước nóng rửa chân cho chồng,
xoa bóp bộ gị vừa chạy bộ một trận bán sống
bán chết, và chải bụi cho bộ áo lông xinh đẹp
dịu mướt của chồng, bộ lông hai bác lái cá
đă đánh gíá ít nhất bốn ngh́n.
Linh Bảo kể