6 -Sói
Thí Phát Quy Y
Lúc bên trong hang động của Chồn đang vẽ ra một
bức tranh gia đ́nh hạnh phúc lư tưởng: vợ Chồn
chải bộ áo lông quí giá cho chồng, hai con quạt lửa
hồng nướng cá, th́ bên ngoài tuyết phủ trắng
xóa cả mặt đất, ngọn cây.
Cậu Sói thường rủi nhiều hơn may, hôm ấy
cũng đói chẳng kém ǵ Chồn ban sáng. Sói đi kiếm
ăn lang thang gần hang động của Chồn, bỗng
đánh hơi thấy mùi cá nướng từ trong các khe hở
lọt ra ngoài. Trời mùa đông kiếm ăn khó khăn,
lại thêm trong cảnh tuyết, không khí trong sạch làm cho
mùi cá nướng càng đậm thêm, càng làm cho Sói đói bụng
và thèm thuồng cái chất đang chín tới kia.
Chỉ có một mùi thơm thoáng qua trong không khí mà bao nhiêu
tính tự tôn, tự đại, tự ái, tự trọng của
Sói xưa nay đều chạy biến đâu mất cả.
Hắn đến gần kề mũi hôn mấy cái khe hở
thầm bảo:
- Trời ơi! Thơm quá đi mất! Giá có giảm thọ
mất hai tuổi . . .
Hắn đi ṿng quanh nhà để t́m lối vào, nhưng tất
cả các cửa ra vào, cho đến cửa sổ cũng
đều đóng kín và yên lặng như bên trong không c̣n một
ai, trừ cái mùi thơm đầy quyến rũ kia cứ
lùa qua các khe hở, ḥa trong không khí để khiêu khích hắn
mà thôi.
Sói đi qua đi lại trước của lớn mấy
ṿng, hít cái mùi thơm rất vật chất ấy không những
chẳng an ủi được chút nào, trái lại càng làm
cho dạ dày đau khổ gấp bội. Vừa đói vừa
rét, hắn ta hắt hơi liên hồi, nằm gục mặt
bên khe cửa. Cuối cùng hắn ta nhất định lên
tiếng gọi:
- Mở cửa, mở cửa mau. Cháu ơi, cậu có chuyện
này gấp lắm.
Chồn nghe tiếng biết ngay là Sói nhưng vẫn cứ
vờ hỏi:
- Ai đấy?
- Cậu đây.
- Cậu là ai mới được chứ?
- Cậu Sói của cháu đây mà! Cháu yêu quí mở cửa cho
cậu vào kẻo rét quá cậu chết mất!
Chồn gào to:
- Sao? Chính thực là cậu đấy à? Cháu cứ tưởng
tên kẻ cắp nào nhận vơ nhận vào!
Sói năn nỉ:
- Mở cửa mau lên cháu. Cậu chết mất!
Chồn trả lời rất nghiêm trang:
- Xin lỗi cậu để lúc khác. Bây giờ các Đạo
nhân đang làm lễ “ Ngọ phạn”, cơm trưa, cấm
người trần tục không được đến
gần.
Sói ngạc nhiên hỏi lại:
- Các Đạo nhân nào mới được chứ?
- Ḱa, cậu vẫn chưa biết tiếng các Đạo
nhân của “ Thiên Tu Giáo Hội” sao? Cháu đă quy y nhập
đạo từ lâu, và nhà cháu bây giờ đă thành ra Tu viện
rồi. Các Đạo nhân hiện đang dùng cơm tại
nhà cháu.
- Thế cháu cho cậu vào chào các Đạo nhân và thăm Tu
viện của cháu một lúc được không?
- Đâu có chuyện dễ như thế được. Luật
của Giáo hội nghiêm khắc lắm, người phàm tục
nh́n Đạo nhân dùng cơm là một sự vô lễ không
thể tha thứ được.
- Nhưng các ngài dùng thịt ǵ thơm quá, làm cậu thèm chết
đi được.
Chồn kinh ngạc;
- Các ngài có dùng thịt bao giờ đâu. Giáo hội chỉ
cho phép dùng trứng sống, và cá tươi béo nướng
trên lửa hồng thôi.
- Giống ǵ cũng được, cháu cho cậu xin một
miếng, cho cậu nếm thử một chút “ Ngọ phạn”
của các Đạo nhân để cậu được
mở mang kiến thức.
- Nhưng cháu không thể mời cậu vào được.
Để cho một người không phải Đạo
nhân hay chưa Qui y Thí Phát vào Tu viện tội nặng lắm.
Cháu chả dại !
Sói biết không thể xin vào nhà được, nhưng hắn
vẫn thèm thứ đồ ăn thơm đến ngạt
mũi kia nên vẫn cố năn nỉ:
- Thế thôi, cậu không vào nhưng bất cứ món ǵ các
Ngai đang dùng, cháu cho cậu một miếng kẻo cậu
chết đói mất! Cháu đă Qui y th́ cũng coi như bố
thí làm phúc để đức cho con cháu sau này.
Chồn trả lời rất miễn cưỡng:
- Vị t́nh bà con cháu đành phải phạm giới một
lần đầu vậy. Cậu đợi một chốc.
Chồn nói xong vào bếp lấy hai lát cá, hắn cố ư
để Sói đợi thực lâu mới trở ra. Chồn
ăn thử lát cá lớn để xem đă thực chín
chưa và mùi vị có ngon không. Theo tục lệ, hắn là
chủ nhân có bổn phận phải kiểm soát thức
ăn trước khi mời khách, v́ lỡ trong món ăn có
chất độc th́ hắn sẽ bị tội ám sát bà
con, hắn sẽ phải đền mạng, nếu không
cũng tù chung thân, ai nuôi vợ con hắn, và c̣n ǵ là danh giá
nhà Chồn nữa.
Bởi thế hắn phải ăn thử trước, mà
ăn miếng lớn là một hành động “ danh chính
ngôn thuận” không cần phải hổ thẹn với núi
sông chút nào. Chồn ăn xong thấy quả thực cá chín
tới rất ngon thơm bèn bỏ lát cá nhỏ qua khe cửa
cho Sói và nói:
- Của ít ḷng nhiều, Các Đạo nhân gởi tặng cậu
để tỏ t́nh thân hữu. Các ngài nói mong cậu
cũng sẽ nhập đạo nay mai.
Sói vừa trông thấy cá đă vồ lấy cho ngay vào mồm.
Trời! cá tuơi, béo, uớp hương liệu, lại
nướng trên lửa hồng vừa chín vàng mới ngon
thơm làm sao! Sói nuốt xong c̣n thèm thuồng liếm môi hỏi:
- Có thường được ăn ngon như thế
không cháu? Nếu cậu nhập đạo ngay từ bây giờ,
cháu có thể cho cậu thêm vài lát nữa được
không?
- Cửa từ bi có đóng với ai bao giờ. Cậu sẽ
được Giáo hội hoan nghênh đón tiếp rất
long trọng. Cậu muốn bao nhiêu cá cũng có. Nhưng
bây giờ trừ phi cậu làm lễ Qui y Thí Phát ngay. Nếu
không cháu không thể phạm giới thêm một lần nữa.
Sói hỏi lại:
- Nhất định phải làm lễ Qui y Thí Phát thực
sao?
- Phải, Thí phát, nghĩa là cạo trọc đầu. Chắc
là cậu không chịu nổi !
Sói ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng hắn không thể
chống cự được mùi cá nướng thơm
phưng phức đành chịu nhượng bộ:
- Nếu vậy cháu làm lễ Thí Phát cho cậu ngay bây giờ
đi. Nhưng cạo đầu xong thế nào cũng phải
cho cậu thêm vài miếng cá nướng cháu nhé.
Chồn cao giọng:
- C̣n phải xin ǵ nữa. Được cậu dùng Ngọ
Phạn tại Tu viện của cháu là một vinh dự to
lớn, cháu xưa nay không hề dám mơ tưởng đến.
Một người vừa thông minh vừa danh giá vừa
cao quí, lại thêm tâm hồn thanh khiết và thành kính như
cậu nhập đạo, cháu tin rằng chẳng bao lâu cậu
sẽ thăng chức “ Tối cao Viện trưởng”. Cậu
sẽ thành Thượng cấp của cháu, quyền lực
của cậu sẽ to lớn biết bao nhiêu! Cháu rất
sung sướng có một người cậu như cậu
làm cho cháu cũng được vẻ vang lây!
Sói nghe nịnh rất “ hài ḷng” nhưng vẫn c̣n vờ
khiêm nhượng:
- Cháu quá khen! Giờ phút này cậu chỉ mong được
thành đạo hữu của các vị Đạo nhân trong
Tu viện của cháu. Xin Thí phát nhanh lên kẻo trễ mất
giờ Hoàng đạo.
Chồn định tâm trêu Sói một vố thực đau
c̣n “ Cậu Sói” tham ăn kia chỉ v́ mấy lát cá nướng
nên Chồn bảo ǵ cũng nghe, nói ǵ cũng tin.
Chồn vào bếp bê cả một nồi nước sôi to
tướng ra gần cửa gọi Sói bảo:
- Cháu mở một cái cửa nhỏ cho cậu chui đầu
vào. Đây là cửa đặc biệt chuyên để làm lễ
Thí Phát. Cậu phải gắng chịu sự đau đớn
vật chất một lúc để hưởng hạnh
phúc tâm linh đời đời. Khi cháu làm lễ nhập
đạo cho cậu xong rồi, cậu sẽ thành một
vị Đạo nhân cao quí nhất của Giáo hội.
Chồn nói xong vội vàng đổ cả nồi nước
sôi lên đầu Sói vừa chui vào cửa. Sói bị phỏng
lăn lộn kêu thét lên:
- Trời đất ơi! Cháu Chồn ơi! Cháu cạo
đầu nhiều quá, cậu chết mất!
Tuy Sói không chết nhưng bị phỏng nặng, da đầu
lột bong cả lên rất đau đớn. Hắn cố
gắng lắm mới rút được đầu ra ngồi
bệt xuống đất rên rỉ. Chồn giả vờ
an ủi khuyến khích, sự thực hắn thè lưỡi
ra và cười với vợ con một cách đắc ư.
Chồn tuyên bố một cách long trọng:
- Lễ Thí phát hoàn tất ! Bây giờ cậu đă thành một
Đạo nhân của Giáo hội. Chúng ta phải bàn chuyện
tổ chức lễ “ Tham thiền” đầu tiên của
cậu đêm nay cho thực chu đáo. Theo luật của
Giáo hội vị Đạo nhân nào cũng phải trải
qua một lần thử thách đạo hạnh để
phân cấp bậc cao thấp. Không biết cậu có đủ
đạo tâm và can đảm để tuân theo không?
Sói cố nén đau đớn trả lời:
- Tuân, tuân, cố nhiên cậu phải tuân.
Trong lúc cậu Sói vẫn c̣n đau đớn, “ cháu Chồn
yêu quí” đă nghĩ xong kế hoạch trêu ông cậu hờ
một vố nữa và cố nhiên cậu Sói chỉ c̣n chạy
đằng trời !
7 - Sói Câu Cá
Sói bị bỏng rất đau đớn nằm lăn
trước cửa. C̣n Chồn tuy trong ḷng hả hê vô cùng
nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ làm bộ xót xa. Hắn
đi ṿng cửa sau ra ngoài đến cạnh Sói bảo:
- Cậu xem cháu quí cậu biết bao nhiêu! Cháu không nỡ
để cậu buồn một ḿnh trong đêm dài giá rét
như thế này. Cháu ra nói chuyện với cậu cho vui,
may ra cậu thấy đêm ngắn bớt.
Sói không c̣n hơi sức đâu để trả lời.
Sói chỉ run rẩy, rên rỉ và tự oán trách số phận
không may của ḿnh. Hai cậu cháu lặng lẽ đi cạnh
nhau trong đếm tối không ai nói ǵ với nhau nữa.
Đi măi đến một cái hồ rất lớn, và không
ai biết đấy chỉ là một sự t́nh cờ hay
là Chồn cố ư cho cậu “ leo cây” lần nữa. Trời
rét đến nỗi nuớc hồ đă đóng lại
thành băng. Bên cạnh bờ hồ có một cái lỗ thủng
những người dân trong vùng phá vỡ để lấy
nước cho súc vật uống, và bên cạnh lỗ lại
có cả một cái thùng con để múc nước nữa.
Chồn giả vờ như nói một ḿnh:
-Trời, chỗ này câu cá th́ tuyệt!
Sói vốn tham ăn, vừa mới nghe đến cá th́
đă quên bén ngay tất cả những nỗi đau đớn
lúc ”Thọ giới”, vội vàng hỏi:
- Làm thế nào mà câu đuợc hở cháu?
Chồn chỉ thùng gỗ bảo:
- Lấy cái thùng này cột giây thả xuống đáy hồ.
Nhưng muốn câu thứ cá nướng cậu ăn lúc
năy vừa to béo, vừa tươi ngon phải biết nhẫn
nại chờ đợi thật lâu mới được.
Sói thở dài:
- Để cậu thử cố câu xem sao.
Chồn làm bộ sốt sắng:
- Nếu cậu muốn câu th́ cứ câu đi. Cháu hứa sẽ
không nói với các đạo hữu khác. Các ngài không làm sao
biết đuợc chuyện cậu phá giới đêm nay
đâu. Nhưng khuya quá rồi chúng ta t́m đâu ra đuợc
giây để thả thùng xuống nước bây giờ.
Cháu chỉ có một đoạn giây gai yếu lắm chẳng
thấm vào đâu.
Sói vội trả lời:
- Không sao, cháu cứ lấy thùng buộc vào đuôi cậu,
cậu sẽ chịu khó ngồi xỗm ở đây đợi
cho đến lúc cá vào đầy thùng. Làm như thế nhất
định không có ai dám đến cướp cá của cậu
cháu ta được.
Chồn cười thầm ông cậu, nhưng bề ngoài
tỏ ra vẻ rất phục trí óc thông minh của cậu.
Hắn cột đuôi Sói vào thùng, bảo Sói ngồi trên
băng và thả thùng gỗ xuống hồ.
Chồn làm xong công việc bèn đến nấp trong một
đám bụi cây um tùm gần đấy, vừa ngủ gật
vừa canh chừng Sói.
Đêm càng khuya càng lạnh, lỗ hổng dần dần
cũng đóng băng chung quanh đuôi Sói. Sói cảm thấy
thùng cứ nặng dần tưởng là cá đă vào đầy
thùng rất mừng. Một lát sau băng đóng cứng lại
và Sói không thể nào cử động được nữa.
Hắn kêu to:
-Cháu ơi, cá vào đầy nặng quá một ḿnh cậu
kéo không nổi cháu đến giúp cậu một tay. Trời
cũng gần sáng rồi, chúng ta phải đi chứ ngồi
đây lâu nguy hiểm lắm!
Chồn ở xa nghe thấy thích chí cười bảo thầm
: “Ai bảo tham ăn! Cậu muốn xơi được
cá cũng c̣n lâu “!
Trời gần sáng, dân làng dần dần thức dậy. Gần
đấy có một nhà thợ săn, ngày nào cứ tảng
sáng cũng vào rừng lục lọi t́m muông thú. Hắn
cưỡi ngựa, chó săn chạy trước, người
theo sau. Cả bọn cùng xông về phía hồ rất huyên
náo. Trông thấy Sói họ kêu lên:
- Ḱa có chó Sói. Bắt lấy nó, đánh chết nó đi!
Đoàn người ngựa và chó vừa chạy vừa la
hét cùng xông đến hồ. C̣n Chồn lúc vừa nghe tiếng
ồn ào đầu tiên hắn ta đă chạy biến mất
tăm mất dạng.
Bác thợ săn xuống ngựa, tay lăm lăm cầm
kiếm định chạy đến gần Sói, lúc ấy
đă bị đàn chó săn bao vây chung quanh. Hắn ta chạy
trên băng nhưng vội vàng quá nên trượt chân ngă dài,
nhát kiếm đâm không trúng ḿnh Sói, chỉ cắt đứt
đuôi Sói đang bị đóng cứng vào băng, và
cũng nhờ thế Sói được tự do.
Sói may mắn thoát nạn, hắn bị trầy mất da
lông rất nhiều, nhưng điều làm hắn đau
khổ nhất là đứt mất cái đuôi dài xinh đẹp.
Hơn nữa, hắn cũng đă hơi nghi ngờ thằng
cháu mất dạy đă đă cố ư ám hại, làm hắn
càng thấy đau khổ hơn.
8 - Sói Đánh Chuông
Chồn thông minh và khéo đến nỗi lúc bị Sói trách mắng
hắn chỉ nói vài câu là Sói tin ngay tai nạn xẩy ra ở
hồ cá chỉ là v́ số mệnh rủi ro xui khiến.
Trước hết là đêm quá lạnh, kế đến
bọn thợ săn đến bất ngờ làm Chồn
trở tay không kịp. Nếu không, nhất định là
Chồn đă có cách kéo được cá lên rồi.
Nhưng v́ gặp một bọn thợ săn và chó săn
đông như thế th́ đến Thánh cũng chịu
không có phương pháp ǵ khác hơn là trốn chạy!
Sói cho Chồn giải thích như thế kể cũng hợp
t́nh và hợp lư. Trong trường hợp như thế dù
Chồn có hy sinh tính mệnh cũng không cứu được
hắn. Sói vốn định tâm mắng cho một trận
về tôi canh pḥng không cẩn thận, đến nổi
lúc nguy cấp không kịp báo cho hắn biết, nhưng
nghĩ lại đối với một đứa không
thích câu cá, lúc rạng đông ngủ gật là một việc
rất thường . Lẽ nào lại không thể rộng
lượng tha thứ cho hắn một lần nữa hay
sao!
Bao nhiêu thử thách tai nạn xẩy ra làm Sói chán nản vô
cùng nhưng hắn vẫn không sao quên được mùi vị
cá nướng chín tới thơm béo ngon lành mà chỉ riêng
để cho các Đạo nhân dùng. Nếu hắn không lầm
th́ quả thực suốt đời hắn chưa từng
bao giờ được nếm thử mùi vị ngon lành
đến thế. Bây giờ trong giấc mơ hắn
cũng chỉ thích mơ đến món cá nướng ấy
mà thôi. V́ thế hắn theo sát Chồn, bắt Chồn phải
giữ lời hứa.
- Cậu đă làm lễ Thí Phát thọ giới xong rồi,
thế là đă làm đủ lễ để nhập vào
Giáo hội, cháu c̣n đợi ǵ nữa mà không cho cậu vào
thăm viếng Tu viện của cháu ? Cậu mong
được thành một Đạo nhân của Tu viện
cháu ngay bây giờ.
Chồn thong thả trả lời:
- À, nhưng mà c̣n một điều kiện nữa, chúng ta
phải làm nốt đă.
- Lại c̣n điều kiện nữa à? Điều kiện
ǵ mới được chứ?
- Cậu có biết đánh chuông không?
- Đánh chuông để làm ǵ?
- Tất cả các Đạo nhân, Giáo sĩ đều phải
biết đánh chuông cả. Cậu là người học rộng
biết nhiều, đối với chuyện này lẽ nào
lại không biết. Chúng ta chỉ cần thử một tí
là xong ngay. Gác chuông của nhà thờ giờ này không có ai, ta
vào thi hành ngay nhé.
- Đành phải thử vậy, mặc dầu đời
cậu cả đến cái chuông bé nhất cũng chưa
từng đánh bao giờ. Nhưng chắc cũng không có ǵ
khó khăn lắm.
- Đối với cậu th́ cố nhiên là dễ vô cùng. Cậu
là người khéo léo lại có sức mạnh, lại c̣n
thêm thông ḿnh hơn người, nhất định làm ǵ
cũng phải thành công. Chứ đối với kẻ
khác th́ chỉ một việc học cũng c̣n tốn vô khối
cơm đấy !
Sói hỏi;
- Xong công việc này cậu sẽ thành Đạo nhân trong
Tu viện của cháu chứ?
- Dạ thưa cậu đă hẳn là như thế!
- Nếu vậy chúng ta đi ngay bây giờ.
Hai cậu cháu cùng đi vào gác chuông. Lúc ấy là giờ các
Giáo sĩ được nghỉ ngơi nên đều
đi tản bộ ngoài đồng, hay ở trong pḥng riêng
đọc kinh,xem sách. Gác chuông không c̣n một ai.
Chồn chỉ sợi dây nằm trên mặt đất bảo:
- Cậu xem, việc dễ lắm, chỉ cầm sợi
dây này kéo mấy cái là có tiếng chuông kêu.
Sói ngắm sợi dây một lúc bảo:
- Cậu muốn chỉ làm một lần đầu là
được việc ngay, vậy cháu buộc giây vào hai
chân trước của cậu, như thế cậu mới
dám chắc là không thả giây nửa chừng.
Chồn vội vàng khen ngợi:
- Ừ nhỉ, thật là một ư kiến rất hay, một
sự phát minh mới mẻ mà cháu chưa nghĩ đến
bao giờ! Cháu cột hai chân cậu vào hai sợi dây và cậu
từ từ kéo, như thế buổi thử chuông hôm nay
nhất định phải thành công. Lúc cậu đang
đánh chuông cháu sẽ ở ngoài canh gác không cho dân làng đến
làm phiền cậu.
Chồn cột chân Sói thật chặt xong bảo Sói cố
sức kéo dây, c̣n Chồn lẻn ra ngoài.
Công việc tiến hành rất dễ dàng. Sói cố sức
kéo giây nhưng v́ chuông nặng quá nên Sói bị nhất bổng
lên không trung làm Sói tưởng như ḿnh không c̣n mong ǵ trở
lại mặt đất được nữa.
Đến lúc ấy bỗng có tiếng động nhẹ
và một cái chuông kêu lên rồi dần dần tất cả
chuông cùng kêu lên một lúc thành một bản hợp tấu
không ḥa âm, vừa lộn xộn vừa không nhịp nhàng ǵ
cả.
Tất cả chuông trong nhà thờ đều kêu và kêu măi
không ngừng làm cho dân làng và các Giáo sĩ đều ngạc
nhiên chạy đến xem việc ǵ xảy ra.
Chồn lúc ấy mới tḥ đầu vào cửa làm bộ
hoảng hốt gọi:
- Cậu ơi, trốn nhanh, người ta sắp đến
đánh chết chúng ḿnh đấy!
Chồn nói xong chạy biến ngay vào rừng nhanh như
gió. C̣n Sói hai chân bị trói chặt lơ lửng trên không
trung đă tưởng chuyến này chắc chết không c̣n
ngờ ǵ nữa. Nhưng may mắn làm sao, sợi giây lâu
ngày đă mục nên đứt ngang, và Sói bị rơi mạnh
từ trên cao xuống đất. Sói vùng vẫy tháo
được giây trói và chạy biến ngay. Bọn
người vây chung quanh không hiểu việc ǵ xẩy ra,
chỉ ngần ngại có một phút nên nhờ phút giây mầu
nhiệm ấy hắn chạy thoát.
Vụ đánh chuông này Sói cũng để lại trong gác
chuông khá nhiều máu, bị trầy da, mất lông không ít và
lần này hắn tin chắc chắn là Chồn đă cố
ư cho hắn vào tṛng, đă cố ư muốn hại hắn, cố
ư bắt hắn mạo hiểm trong khi cũng như bao
nhiêu lần khác, Chồn không hề thiệt hại chút nào.
Sói khập khễnh đi về hang, vừa đi vừa
thề sẽ báo thù, và hắn biết chắc chẳng
chóng th́ chầy thế nào hắn cũng có dịp.
Linh Bảo