Truyện Cổ Tích Linh Bảo Kể

 

 

 

 Treo Cổ Ta Lên

Thuở bé ai cũng thích nghe kể chuyện cổ tích, Có nhiều truyện nghe măi không chán. Nhưng dù ở bất cứ tuổi nào, mỗi khi nghe được một truyện hay, vẫn thấy thú vị vô cùng.

Truyện đặc sắc không có thời gian hay không gian hạn định. Bảo rằng truyện thật cũng được, truyện tưởng tượng cũng không sao! Khỏi cần t́m xuất xứ, để miễn thắc mắc bâng khuâng.

Truyện kể ngày xưa, có một bác nông phu rất nghèo khổ. Bác ta ở một ḿnh trong gian nhà tranh xiêu vẹo cách làng xóm rất xa. Một hôm, sau một cơn mưa to gió lớn, gian nhà bác bị sập đổ. Bác ta định làm nhà khác, nhưng số tiền dành dụm được ít quá, chỉ đủ dựng được cái sườn nhà và bốn bức phên tre mà thôi. Bác đến hàng bán tranh mua chịu mấy tấm tranh rẻ tiền thực mỏng, lợp tạm che nắng mưa, định về sau có tiền sẽ lợp lại.

Trong làng có một tên du đăng chỉ sống bằng nghề trộm cắp. Hắn thấy bác nông phu làm nhà mới , nghĩ bụng chắc là bác ta phát tài, không chừng đi cầy cuốc ở đâu bắt được hũ vàng cũng nên. Nghĩ thế hắn nhất định đến trộm nhà bác ta may ra sẽ vớ được món bở.

Đêm đến, hắn leo hàng rào trèo lên mái nhà bác nông phu ŕnh. Chẳng may tranh mỏng quá không đủ chịu sức nặng, hắn ngă lọt ngay xuống đất, đúng vào giường bác nông phu nằm.

Bác nông phu đang ngủ thấy có vật ǵ rơi vào người, giật ḿnh hoảng hốt thức dậy. Thấy tên trộm , bác định bắt sống, nhưng hắn ta nhanh nhẹn hơn, xô ngă bác và chạy thoát mất.

Tên trộm bị bắt hụt lại không lấy được món ǵ, cho là một sự nhục nhă nhất trong đời ăn trộm tài danh của ḿnh. Hắn càng nghĩ cảng căm giận bác nông phu, cho là bác cố ư lợp nhà như thế để đánh lừa hắn, và hắn nhất định lên kinh đô kiện với nhà vua.

Vua hỏi hắn ta:

- Tên kia, ngươi là ai? Đến đây có việc ǵ?

- Tâu Quốc Vương, tôi là một người có công việc làm ăn chắc chắn. Nghề ăn trộm của tôi cha truyền con nối đă mấy đời, không bao giờ tôi ra đi phải trở về tay không. Thế mà, tâu Quốc Vương, nhục nhă thay, hôm qua, tôi leo lên mái nhà một bác nông phu để ŕnh lại suưt bị bắt sống. Nguyên do chỉ v́ nhà bác ta chỉ lợp một lớp tranh rất mỏng, mỏng đến nỗi tôi bị ngă lọt xuống đất mà không biết bám viú vào đâu.

 

Tâu Quốc Vương, nếu không may tôi bị què chân th́ suốt đời tôi sẽ thành tàn tật chẳng c̣n làm ăn ǵ được nữa, c̣n ai kiếm ra tiền để nuôi vợ nuôi con tôi? Vậy xin Quốc Vương trị tội bác nông phu, chủ nhà lừa đảo ấy để làm gương cho kẻ khác!

Cách xử tội của Quốc Vương rất đặc biệt. Ngài chỉ có hai mệnh lệnh, một là tha bổng, hai là treo cổ mà thôi. Vua ngẫm nghĩ măi, không biết lợp nhà bằng tranh mỏng có phải là một tội không, có nên xử không? Nhưng nếu không xử th́ c̣n ai đi kiện làm ǵ, và như thế th́ c̣n ǵ là uy quyền của Quốc Vương nữa! Sau cùng vua quyết định đ̣i người nông phu đến. Để tỏ vẻ công b́nh, vua hỏi:

- Tên này khai đêm qua từ trên mái nhà của ngươi rơi xuống đất có đúng thế không?

Bác nông phu thật thà trả lời:

- Tâu Quốc Vương, đúng thế ạ. May mà hắn ta rơi đè lên người tôi, nếu không chắc què rồi!

Quốc Vương gọi quan Giám Sát bảo:

- Tên này đă nhận tất cả tội lỗi. Truyền đem treo cổ nó lên để làm gương cho dân chúng.

Bác nông phu ngạc nhiên hỏi:

- Tâu Quốc Vương tại sao lại treo cổ tôi! Đáng lẽ Ngài xử tội tên trộm mới phải!

Quốc Vương thấy bác nông phu quê mùa dám căi lại mệnh lệnh của ḿnh lấy làm tức giận mắng:

- Ngươi dám dạy cả ta nữa sao? Ta là Quốc Vương, ta có đủ thông minh và uy quyền để phân xử, phán đoán.

Bác nông phu hiểu rằng ḿnh không thể nói chuyện phải trái với một ông vua “ thông minh “ như thế được, bèn than thở:

- Tâu Quốc Vương, Ngài xử thật đúng đắn và công b́nh. Dối trá là một tội rất to, nhưng thực ra chính người thợ lợp mái nhà lợp cho tôi, chứ không phải chính tay tôi lợp và cố ư dối trá như thế!

Quốc Vương được ca tụng có vẻ bằng ḷng lắm, truyền:

- Ừ, nếu vậy ta tha cho ngươi. Quân đâu, bắt tên thợ lợp nhà treo cổ lên!

Quân lính vâng lệnh nhà vua, thả bác nông phu, đi bắt người thợ lợp nhà dẫn ra pháp trường. Người ấy sợ hăi năn nỉ:

- Tôi yêu cầu được tâu với Quốc Vương một câu. Chỉ một câu thôi, tôi chết mới nhắm mắt được!

Quốc Vương truyền:

- Ngươi có tâm sự ǵ, ta cho phép nói:

- Tâu Quốc Vương, tôi vẫn nghe danh tiếng công b́nh chánh trực của ngài từ lâu. Xem một việc xử án hôm nay th́ biết Ngài đúng là một bậc minh quân vậy! . . .

Quốc Vương gật đầu mỉm cười:

- Ngươi nói rất đúng, ta ban khen.

- Nhưng có một việc rất nhỏ mà nhà vua chưa thấu rơ là chính người đánh tranh mới có tội. Hắn ta đánh mỏng quá, phần tôi chỉ lợp lên mái nhà mà thôi. Nếu hắn ta đánh dày, kết chặt hơn, th́ người đi trên mái nhà dù to béo đến đâu cũng không thể rơi xuống đất được.

Quốc Vương nghe ra cũng có lư, bèn truyền lệnh thả người thợ lợp nhà, đi bắt người đánh tranh.

Khi quân lính dẫn người này đến, Quốc Vương truyền:

- Tên kia, ta phải treo cổ ngươi lên. Tất cả tội lỗi đều do tấm tranh của ngươi gây ra cả!

Người đánh tranh năn nỉ:

- Tâu Quốc Vương, ngài là một vị vua anh minh nhất thế giới. Chỉ một vụ án nhỏ mọn mà Ngài cũng chịu khó xử cẩn thận, đủ biết Ngài thương người và trọng tính mệnh con dân biết bao nhiêu! Tâu Quốc Vương, được chết trước mặt Ngài, đời tôi thực măn nguyện! Tôi rất tiếc chỉ v́ Hoàng Cung của Quốc Vương không cần dùng đến tranh, nên Quốc Vương không hiểu.

 

Thực ra xưa nay tôi đánh tranh bao giờ cũng rất chắc chắn bền bỉ. Câu chuyện không may này xảy ra nguyên do cũng chỉ v́ bác hàng xóm của tôi tính thích nuôi chim bồ câu. Một hôm bác ấy mở lồng thả đàn chim ra cho chúng bay lượn tự do trên không trung rất đẹp mắt.

Tôi măi xem lơ đăng cả công việc, nên mới đánh tranh thưa và mỏng như thế. Xin Quốc Vương xét lại tội này đáng về ai mới phải.

Nghe những lời ca tụng của người đánh tranh, Quốc Vương suy nghĩ một lúc và truyền lệnh thả người ấy, bắt người nuôi chim bồ câu.

Người này mới đến nơi đă sụp quỳ xuống chân nhà vua, và nói không ngừng:

- Tâu Quốc Vương, thực là một dịp may hiếm có, cho tôi được ân điển trông thấy long nhan. Như thế này dù tôi có chết ngay cũng hă ḷng hă dạ. Khắp nước đă mấy ai được hân hạnh qú trước mặt Rồng như tôi? Tôi xin cảm tạ Trời Phật đă thương tôi, ban cho dịp may hiếm có này.

Tâu Quốc Vương, Ngài đă từng bao giờ trông thấy chim bồ câu bay lượn trên không trung chưa? Thật là một cảnh đẹp tuyệt vời! Tính tôi thích thả chim bồ câu, xem chúng nó giương hai cánh trắng xóa bay lượn khi th́ cao tít, chỉ c̣n những điểm trắng trên nền trời trong xanh, khi th́ là là mặt đất trên đám cỏ non lă lướt, thật là một thú vui thanh nhă vô hại.

- Tâu Quốc Vương, nếu Ngài giết một người nghèo khó vô tội như tôi cũng chẳng thiệt tḥi ǵ cho nước nhà. Nhưng nếu ngài đổi ư, treo cổ tên trộm th́ từ nay mọi người đều được yên ổn làm ăn, quốc gia sẽ thái b́nh thạnh vượng.

Quốc Vương nghe xong gật gù có vẻ rất đồng ư bảo:

- Người nói rất đúng ư ta. Quan Giám Sát đâu? Treo cổ tên trộm!

Quan Giám Sát tuân lệnh, bắt tên trộm dẫn đến giá thắt cổ, nhưng cái giá ấy rất thấp mà tên trộm lại quá cao. Quân lính cố hết sức cũng không làm sao treo được cổ hắn lên. Chân hắn cứ đứng ĺ dưới đất như mọc rễ ra đấy. Quan Giám sát đành phải báo cáo với nhà vua:

- Tâu Quốc Vương, tên trộm cao lớn quá, chân hắn cứ dính chặt dưới đất không thể nào treo hỏng lên được. Xin Ngài ra lệnh phải làm thế nào bây giờ?

Quốc Vương nổi giận quát lên:

- Chuyện nhỏ mọn như thế mà các ngươi cũng phải làm phiền đến ta! Lũ ngươi thực là một bọn ngu ngốc, ăn toi cơm, mặc phí áo! Có óc cũng bằng thừa! Nếu tên trộm cao quá th́ t́m một tên khác lùn hơn treo thế nó không được hay sao? Có ai cấm treo cổ một tên lùn thay thế cho một tên cao đâu! Có thế mà cũng hỏi!

Quan Giám Sát được lệnh, thầm phục nhà vua thông minh vô cùng, và gọi lính bắt ngay một người lùn đang gánh gạo đi ngang qua pháp trường.

Người gánh gạo bỗng nhiên thấy ḿnh bị bắt dẫn đến pháp trường để treo cổ, vừa kinh hăi vừa tức giận hỏi:

- Tôi có tội ǵ mà các ông giết tôi?

Thấy Quốc Vương đến gần để xem xử tử, hắn ta liền hỏi:

- Tâu Quốc Vương, tôi là một người nghèo khổ, ngày ngày gánh thuê kiếm ăn. Tôi có tội ǵ đâu? Tại sao Ngài lại xử tôi như vậy?

Quốc Vương trả lời:

- Đồ ngu! Ta làm sao biết được ngươi có tội, hay vô tội? Ta chỉ cần phải treo cổ một người mà thôi! Ta vốn định xử tử tên ăn trộm, nhưng v́ hắn cao quá, chân cứ dính liền xuống đất treo không được. C̣n ngươi, thân h́nh ngươi lùn hơn, rất vừa phải, dễ treo!

Người gánh gạo hiểu rơ đầu đuôi câu chuyện, liền vui mừng nói:

- Tâu Quốc Vương, được Ngài dạy tôi mới hiểu. Ngài quả thực là thông minh xử việc như thần! Cái giá thắt cổ này thực vừa đúng kích thước, treo tôi th́ nhanh chóng giản tiện lắm! Nhưng nếu tôi được chết thay tên trộm trên cái giá thắt cổ của Hoàng Gia này, th́ chả hóa ra thiệt tḥi cho hắn lắm sao?

 

Tâu Quốc Vương, Ngài là đấng Quân Vương nên chỉ nh́n lên mà không nh́n xuống. Nếu tên trộm cao quá ta có thể đào một cái lỗ dưới chân hắn ta, là chân hỏng mặt đất dễ dàng. Tâu Quốc Vương chính tôi cũng muốn chết lắm, nhưng tranh cái chết của người khác th́ không lịch sự và quân tử tí nào. Tôi không đành ḷng . . .

Quốc Vương vui vẻ nói:

- Ta không ngờ trong nước ta lại có lắm người hiền và hiểu ta như vậy! Thôi ngươi về, dịp khác sẽ đến phiên ngươi cũng không muộn. Quan Giám Sát đâu? Treo cổ tên trộm và đào lỗ dưới chân hắn. Chính ư định của ta là như thế!

Quan Giám SaÙt đă quen làm “ đúng ư muốn” của nhà vua nên không lạ ǵ với những mệnh lệnh mới, thay đổi luôn luôn, và bao giờ cũng “ đúng ư định” như thế. Quân lính dẫn tên trộm đến giá thắt cổ, tṛng giây vào cổ hắn và bắt đầu đào đất.

Nhưng bỗng nhiên tên trộm hốt hoảng kêu lên:

- Các ông ơi, nhanh lên đào nhanh tay lên một tí. Treo cổ tôi lên, tôi cần chết ngay lập tức!

Quốc Vương ngạc nhiên hỏi:

- Trước sau ǵ cũng chết, c̣n ai tranh với nhà ngươi đâu mà vội?

- Tâu Quốc Vương, có một Vị Hoàng Đế trên Thiên Quốc vừa mới băng hà. Ngài có để di chiếu lại rằng: Ai chết và đến Thiên Quốc trước hết th́ sẽ đuợc truyền ngôi. V́ thế tôi cần phải chết ngay cho sớm sủa kịp giờ. Các ông ơi! Đào mau lên một tí!

Quốc Vương bỗng nhiên cảm thấy ganh tỵ, nghĩ thầm:

- Bộ hắn ta chỉ là một tên trộm hèn hạ mà đủ tư cách làm Hoàng Đế ở Thiên Quốc sao? Chức vị ấy phải để ta làm mới xứng!

Ngài truyền lệnh rất quả quyết:

- Thả tên trộm ra lập tức. Treo cổ ta lên!

Lệnh của Quốc Vương chẳng ai dám trái.

Quan Giám Sát thả tên trộm, tṛng giây vào cổ nhà vua và treo lên rất dễ dàng.

Sở dĩ câu chuyện này được chép vào sử sách, v́ suốt đời ông vua ấy, tuy đă xử đoán công việc một cách “ giản dị và thông minh” phi thường, nhưng ít nhất Ngài cũng đă ra lệnh treo cổ một nguời rất xứng đáng: Chính bản thân nhà vua.

Linh Bảo