Những
Đêm Mưa (Chương 4/15)
Linh Bảo
Khăn Gói Gió Đưa
Ngày . . . tháng . . .năm . .
Tôi thấy ngại cho các cô thiếu nữ bỡ ngỡ
đi bên cạnh chàng. Tim các cô đập rộn lên mỗi
khi mắt gặp mắt. Mộng của họ đang xây
sẽ đẹp được bao lâu?
Ngày . . . tháng . . . năm . . .
Tôi vẫn còn nhớ mãi câu Bình nói lúc xưa: Anh không giầu,
không sang nhưng anh có một tấm lòng. Nếu em thấy
rằng tình yêu chân thành của anh đủ làm cho em sung
sướng thì anh sẽ ở bên cạnh em, săn sóc em
mãi mãi!
Tình yêu ấy bây giờ ở đâu? Bình săn sóc tôi vào lúc
nào?
Ngày . . . tháng . . . năm . . .
Tôi muốn không bao giờ khóc nữa! Tại sao những giọt
nước mắt quí hóa lại dùng để khóc một
chuyện vô duyên như thế được! Bình đã lầm,
tôi không phải là người lấy chồng mục
đích để xoay một cái vé cơm trường kỳ.
Ngày . . . tháng . . . năm . .. .
Nếu cuộc đời là một canh bạc thì tại
sao khi biết mình thua rồi, con bạc không may ấy không
phủi áo đứng dậy một cách sảng khoái, tự
nhận là mình thua non ? Tại sao lại cứ nhất
định luyến tiếc, lần lữa mong gỡ lại,
mà có khi càng thua càng cay, càng gỡ càng rối? Có ai gỡ lại
được một canh bạc hạnh phúc không?
Ngày . . . tháng . . . năm . . .
Đã lâu tôi không muốn nhắc đến bệnh hen của
tôi nữa. Tôi đã quen chịu một mình. Khi nghẹt thở
tôi uống một viên thuốc, nếu không khỏi thì hai
viên, chờ đến khi cơn bệnh thối lui. Những
viên thuốc độc ấy tôi coi như thuốc tiên .
Nhưng biên giới giữa thần tiên và ma quái cũng cách
nhau không xa.
Ngày . .. tháng . . . năm . . .
Tôi cảm thấy hình như sắp có một đứa con
nữa. Một nguồn sinh mệnh mới để an ủi
tôi, theo tôi. Và một món nợ mới trả không bao giờ
hết, theo Bình.
Tôi tỏ ý muốn về nhà, về quê hương tôi, Bình
tán thành ngay và giúp tôi sửa soạn hành lý còn sốt sắng
hơn tôi nữa!
Ngày . . . tháng . . . năm . . .
Sau bao nhiêu ngày lo chạy các thứ giấy tờ: giấy
khai sinh, giấy bảo đảm, giấy nhận quốc
tịch, giấy tiêm thuốc trồng đậu và cuối
cùng là vé máy bay, tôi đã đủ mọi điều kiện
để trở về.
Có ai sắp từ giã nơi mình sống, trải qua những
kỷ niệm vui buồn mà không luyến tiếc? Những
ngày cuối cùng, hình như lương tâm Bình phát hiện
nên đối với tôi tử tế hơn. Anh bớt dùng
những cử chỉ và lời nói nặng nề cay nghiệt.
Có lẽ anh muốn tôi có một ấn tượng không
đến nỗi xấu lắm khi con tôi hỏi thăm về
cha nó sau này.
Chỉ còn vài hôm nữa tôi sẽ trở về với cha mẹ
tôi. Quê hương tôi nơi có nắng ấm quanh năm, có
gia đình, có những người bạn của quê
hương đầy thông cảm, chắc tôi sẽ tìm lại
được nguồn vui đã mất!
(Nhật ký mgưng)
****
- Anh đã dặn xe đến đón chưa?
- Anh đặt tiền rồi, thế nào họ cũng
đến, em đừng lo. Em ngủ trước đi
nhé. Anh còn phải viết một bức thơ cho ba má em thực
là . .. thực là . . .
Bình bỏ lửng câu nói, anh không tìm được một
chữ gì đúng với ý mình. Bình đến bàn viết kéo
ngọn đèn xuống thực thấp cho Trang khỏi chói
mắt. Làm xong cử chỉ ấy Bình chợt thấy mình
đã khác thường. Xưa nay anh chỉ cố ý kéo
đèn thực cao mỗi khi Trang lên giường trước
anh, Bình cố ý trêu nàng khi anh bực mình, mà cái bực mình
thì hình như là bạn cố tri , chẳng mấy khi rời
khỏi anh.
Bị ánh sáng chói vào mắt Trang không ngủ được,
nàng quằn quại trên giường, hết lấy tay che
mắt, lại lấy khăn che mặt, hết nằm sấp
lại nằm nghiêng. Bình biết những lúc ấy Trang
không thể nào ngủ đượcï dù nàng có thay đổi
mấy chục kiểu nằm khác nhau.
Lắm khi chính Bình cũng rất buồn ngủ nhưng
anh cố thức để xem, và anh rất thỏa mãn nhìn
dáng điệu đau khổ của Trang, Trang đè nén,
cơn giận đã như một bát nước đầy
chỉ cần thêm một giọt là đủ để
tràn, nhưng Trang cố thử thách mình bằng cách không giận
dữ, không chống cự.
Sau bao nhiêu tháng nghiên cứu kỹ tính nết chồng, Trang
biết Bình là người không thể dùng lời nói để
tìm ra lý lẽ, và cũng không thể làm dữ với anh vì
anh sẽ dữ hơn. Bình như có tính cách của người
bị chứng bệnh "ngược đãi cuồng"
thích nhìn người khác đau đớn. Những lúc ấy
Trang chỉ chịu đựng và trong thâm tâm, một làn
sóng ngầm nổi dậy, Trang nghĩ cách thoát thân mà Bình
không thể làm tổn thương được.
Bình đốt một điếu thuốc lá ngồi suy
nghĩ. Đêm đã khuya bên ngoài không còn một tiếng động
nào ngoài tiếng gió thổi rất mạnh. Mỹ ngủ
say từ lâu, Trang tuy nằm im nhưng Bình biết nàng
chưa ngủ.
Mười hai giờ rồi một giờ. Bình càng nhìn
đồng hồ càng bực mình. Quái, văn chương
anh ngày thường vẫn nhiều lắm, nhưng đến
lúc cần dùng thì chúng trốn đâu mất cả. Bức
thư hơn một tiếng đồng hồ vẫn
chưa đếm đủ năm giòng. Bình càng nóng ruột
muốn làm cho chóng xong thì hình như ngòi bút cũng làm khó dễ
với anh. Đã thế đồng hồ thì hình như
càng chạy nhanh hơn. Trang chỉ còn ở lại đây
một lúc nữa thôi, năm giờ sáng nàng sẽ rời
khỏi nơi này và không biết bao giờ mới trở lại!
Bình nhớ lúc Trang tỏ ý muốn về nước anh thấy
một sự sung sướng lạ lùng mới mẻ, nhất
là Trang lại định đem cả con Mỹ đi theo.
Anh đã chán cái cảnh vợ ốm con khóc, cảnh thiếu
tiền tiêu riêng.
Anh ghét không muốn về nhà thăm mẹ và các bà chị
vì họ hay khuyên anh điều này điều nọ, đến
khi lập già đình anh tưởng sẽ được
làm chúa tể trong nhà, không ngờ Trang cũng có đến
hàng tá thập giới để khuyên anh: nào là phải về
thăm mẹ, nào là đừng đánh bài lắm, nào là phải
tập lịch thiệp một chút, nào là yêu cầu anh học
một cái gì chuyên môn . .. nhiều lắm, đến nỗi
anh phát ghét cho là tất cả mọi người cùng về
hùa với nhau để khủng bố anh.
Suốt bốn tháng Trang bận rộn công việc xin giấy
tờ, nhiều thứ giấy rất phiền phức về
vấn đề quốc tịch, nhưng Bình cũng chẳng
hề giúp nàng gì cả, vì đó không phải là việc của
anh, không quan hệ đến anh. Bây giờ sắp xa nhau, lấy
công tâm nghĩ lại Bình thấy mình đã tàn ác với
Trang quá, không những thế số mệnh cũng tàn ác với
nàng nữa !
Trong lúc anh chưa tập được tính yêu trẻ con,
bao nhiêu khó nhọc đều đổ dồn cho Trang cả,
nay Mỹ hơi lớn thì đứa bé thứ hai đến
với nàng. Khi biết chắc cái được gọi là
tin vui mừng kia anh điên cả người, chỉ sợ
Trang đổi ý. Anh băn khoăn mãi không dám hỏi, đến
khi thấy Trang vẫn quả quyết đi anh mới yên
tâm nhưng hơi hối hận, và càng thấy mình có lỗi
đối với mẹ con nàng hơn.
Viết xong thư, Bình đem lại giường cho Trang
xem, hai người cùng cúi đầu bên cạnh ngọn
đèn đầu giường thì thầm đọc.
Bình nói rất khẽ:
- Chúng mình chỉ còn hai tiếng đồng hồ nữa
thôi! Biết bao giờ mới được gặp lại.
Trang chỉ gục đầu vào ngực anh im lặng. Phải
còn bao giờ gặp lại nữa!
- Em về thăm nhà ít lâu rồi lại sang. Hay nếu có
thể thì anh sang với em, Anh có thể dạy tiếng Anh
ở đâu cũng sống được!
Trang cố nói với Bình những lời hứa hẹn rất
ngọt ngào để anh yên lòng cho nàng đi, vì dù sao, nếu
anh đổi ý thì Trang cũng khó lòng ra khỏi nơi này.
Trong giây phút sắp xa nhau, bây giờ Bình mới thấy
trong tay đã có ngọc quí mà không biết. Chuyện đời
là thế, người ta chỉ tiếc khi đã mất,
hay sắp mất một thứ gì vẫn thuộc quyền
sở hữu của mình, và vẫn bị mình coi như sỏi
đá.
Xưa nay anh đã từng nghe tất cả bạn bè khen
anh tốt số, thèm thuồng hoàn cảnh của anh, Bình vẫn
coi thường, coi như sự hưởng thụ sinh hoạt
cao hơn khả năng anh tạo được, là trời
sinh ra anh để được sung sướng như vậy,
đó là lẽ tất nhiên, không có gì đáng kể.
Trong lúc các bạn cùng một lứa như anh phải quần
quật, làm ngày làm đêm để cung cấp cho gia
đình đầy đủ, vì họ có những bà vợ
chỉ biết đợi chồng đem tiền về
nhà tiêu xài, lại còn bắt chồng cung phụng cho cả
họ ngoại xa gần bên vợ nữa.
Bình chỉ phụ trách một nửa gánh gia đình, còn nửa
gánh nặng hơn, Bình thân tặng cho Trang, không hề muốn
biết trong gánh có gì và nặng hay nhẹ. Sự thực
hai người cũng phải trải qua nhiều thử
thách xót xa mới đến được chỗ thông cảm
như vậy.
Nhưng được cái này mất cái khác, Bình không có cái
thú là người quan trọng nhất nhà như các bạn.
Mọi gia đình khác, người chồng được
coi như linh hồn, như cột trụ chính, nếu
không có linh hồn ấy thì gia đình phải khổ sở,
phải vất vả long đong không ít.
Còn Bình, nói dại nếu lỡ anh có trúng phong trúng gió thì gia
đình anh vẫn đứng vững, như không có chuyện
gì xảy ra, Trang vẫn đủ sức nuôi con khôn lớn
ăn học đàng hoàng như ai vậy, không vì sự vắng
mặt của anh mà cạn hết nguồn sống! Điều
này làm Bình thấy chạm đến lòng tự ái của kẻ
đại trượng phu lắm lắm. Nhưng dù sao anh
cũng đã làm cho nhìều người ao ước!
Giờ đây Trang sắp đi anh mới thấy tiếc
ngẩn tiếc ngơ: vì lỡ mất Trang thì trong đời
anh còn biết tìm đâu ra một người vợ không phải
là một bà chằng vừa xinh vừa ngu lại vừa
đảm đang như Trang!
Trang thì thầm:
- Em sẽ trở về!
Anh biết Trang hứa không có bảo đảm nhưng
cũng phải giả vờ tin, tin để có cớ công
khai nói với mọi người, không ai có thế trách anh
đã bạc đãi Trang để nàng
Cả hai cùng biết là hứa giả, tin vờ nhưng
cũng cứ diễn xuất y như thực, và trong một
lúc tình cảm nổi dậy chân thành quá, cả hai cùng
đã thành công trong sự lừa người, lừa mình mà
kết quả chẳng biết sẽ đưa tới
đâu!
- Mỗi tháng anh nhớ đưa cho me một ít tiền
tiêu vặt cho me vui. Me đã già rồi, bây giờ anh không
thăm nom, lúc chết, làm đám ma to, tốn bạc nghìn
thì có ích gì cho me?
- Anh đối với các chị tử tế một chút,
đừng lãnh đạm quá như thế! Dù sao . .
- Anh sẽ nghe em tất cả!
Trang vẫn tưởng đi là hết , nhưng bây giờ
nàng mới thấy không đành, Trang vẫn thấy cần
phải thu xếp dặn dò tất cả mọi công việc,
săn sóc những người chung quanh từng ly từng
tí một.
Còn Bình, anh trở lại ngoan ngoãn như lúc mới gặp
Trang lần đầu tiên,anh hứa sẽ sẵn sàng làm
theo tất cả ý nàng muốn, dù Trang bảo vá trời lấp
biển gì cũng nhận lời tất cả.
Tiếng còi xe vang dội ngoài cửa làm Trang tỉnh giấc.
Nhìn đồng hồ thấy đã đúng năm giờ,
Trang vội đánh thức Bình và con Mỹ dậy, mặc
áo rất vội vàng. Trời cuối tháng chạp, gió sớm
thổi từng cơn rét như cắt. Bà Ba cũng đã
thức dậy, Trang nghe tiếng bà bật đèn, và khóc nấc
từng cơn se sẽ. Có lẽ chỉ có một mình bà tiếc
Trang, không phải vì thương Trang nhưng vì
thương con Mỹ.
Bà cô già không chồng sống rất cô độc, bà đã
có rất nhiều lý do để thương Mỹ. Lý do
thứ nhất là bà vẫn thường đeo nó trên
lưng và nhắc mãi việc chính tay bà đã bế nó ra khỏi
nhà thương, đã trả tất cả mọi tiền
phí tổn sinh nở thuốc men cho nhà thương Chánh phủ,
chỉ có ba đô la rưỡi.
Bà luôn luôn khoe:
- Tôi chỉ phải trả có ba đồng rưỡi mà bế
được cháu tôi về nhà.
Hạnh phúc biết bao! Trước kia tất cả tình
thương của bà hiến hết cho Đức Chúa trời
rồi đến bọn chó mèo, nhưng từ ngày có con Mỹ,
thứ tự phải xếp lại, nhất là Chúa Trời,
thứ hai là Mỹ rồi mới đến bọn chó mèo.
Bà dành phần bế con Mỹ, thì thầm với nó giọng
đầy nước mắt:
- Cầu Chúa phù hộ cháu tôi, bình yên chóng lớn.
Ngoài cửa tiếng còi xe lại thúc dục. Trang nhìn
căn phòng một lần cuối cùng rồi bước
nhanh ra sân. Một làn gió lạnh thổi tạt qua mặt
làm Trang rùng mình. Trang nhìn quanh như để từ giã
nơi đã sống với nhiều kỷ niệm vui buồn.
Bên phải là một bãi cỏ rộng mênh mông, nơi
đây chiều chiều nàng vẫn đẩy xe cho Mỹ
đi chơi, bên trái là vườn rau của bà Ba, sáng chiều
nào bà cũng lo vun tưới rất cẩn thận, nhiều
lần bà đi vắng suốt ngày Trang tưới giúp cho
bà mõi rã rời cả người.
Cả ba cùng đi im lặng không ai nói gì, như sợ phá
tan cái không khí tĩnh mịch ban mai, sợ nghe giọng nói cảm
động của mình, hay sợ phải nhắc đi nhắc
lại những lời dặn dò quá nhiều lần rồi,
chắc chắn là mình không thích nói mà người khác
cũng không thích nghe.
Bà Ba chỉ đưa ra đến xe, Bình cùng đi lên sân
bay.
Lúc Trang lên máy bay rồi Bình thấy mắt anh hình như mờ
đi. Trang nhìn qua cửa kính, nàng cầm tay Mỹ dạy
nó vẫy ba. Máy bay đã cất cánh anh còn với trông theo
bàn tay bé nhỏ của Mỹ và hình ảnh của Trang lần
cuối cùng.
Gió buổi sáng ở phi trường trống trải lạnh
buốt cả hai má, anh chầm chậm bước ra về
không để ý đến những chiếc xe taxi vắng
khách, trở ra đang chào đón. Bình đi bộ trên con
đường đưa ra thành phố, anh bước nặng
nề từng bước một, cố phân tích cái cảm
giác phức tạp của lòng mình.
Về đến nhà, Bình nằm lăn trên giường
nguyên cả áo. Con người cẩn thận khét tiếng
"cái gì lấy ở đâu để lại đấy"
như anh, lần đầu tiên đã phá giới; làm một
việc trái hẳn thói quen là không thay áo trước khi lên
giường.
Bình để yên hai giòng nước mắt tự do chảy
tràn xuống gối. Cái giường đối với anh
bây giờ hình như rộng quá, và căn phòng ngày thường
anh vẫn cáu kỉnh vì nhỏ hẹp bây giờ bỗng
như trêu anh hóa ra rộng mênh mông. Cái gối Trang nẵm vẫn
còn giữ vết trũng của đầu Trang gối lên
tối hôm qua, Cái khăn bông Trang vẫn đắp lên cổ
phảng phất một mùi hơi quen thuộc làm anh cảm
động đến lặng người.
Cái bàn Trang vẫn ngồi đánh máy những bài viết, bản
văn, bản dịch, những giấy tờ riêng của
Trang làm ban đêm vẫn còn đó nhưng thiếu cái bóng
trên tường, cái bóng người đánh máy bên ngọn
đèn đêm ấy đã in trong trí óc một hình ảnh bất
di bất dịch lúc nào mà anh không hay.
Mới cách đây mấy hôm anh còn khó chịu vì tiếng máy
chữ lách cách, anh gắt gỏng vì suốt ngày ở sở
đã nát óc vì những tiếng động, tối về
nhà lại cũng vẫn những tiếng động ấy,
tức chết được, anh không còn biết trốn
vào xó nào ! Đâu có phải người ta sống để
suốt ngày liền đêm chôn vùi trong bực mình.
Nhưng giờ phút này không còn tiếng lách cách đáng ghét nữa
thì lại hình như thiếu tất cả, bây giờ mọi
thứ đều ngăn nắp sạch sẽ đúng
như ý anh muốn, nhưng chúng như đã mất linh hồn,
làm cho không khí thành lạnh lẽo cô đơn !
Xưa nay anh vẫn ước ao, vẫn tranh đấu hằng
ngày để có được cảnh rộng rãi, thứ
tự và im lặng thì bây giờ nó lại hóa ra trống rỗng
vô vị......
Bây giờ nhìn lên bàn viết không có bóng Trang in lên tường,
nhìn đến giường Mỹ, bên cạnh tường
mấy lỗ vôi loang lở nhắc anh nhớ lại những
lúc anh tức giận đánh vào tay Mỹ rất đau chỉ
vì con bé thích moi móc những mảnh vôi trên tường
đã bị nứt rạn ra, bây giờ không còn Mỹ nữa
dù anh có cho phép nó phá vỡ cả một mảng tường.
Tất cả mọi thứ đều tan biến, chỉ
còn im lặng cô đơn. Bình đã được những
thứ anh thèm thuồng ao ước mà đáng ghét là tâm hồn
anh chỉ có những cảm tưởng trái ngược.
Bình bỗng nhiên thấy mình hóa ra hai con người khác nhau
mà chỉ cách nhau mới có một đêm. Anh vùng dậy ngồi
vào bàn, viết cho Trang bức thư đầu tiên sau khi
nàng đi.
xxxx
Trang bế con nhìn qua cửa kính, nàng cầm tay con bé vẫy
cho đến khi máy bay đã lên cao, bóng Bình đã mờ dần
rồi mất hẳn. Cổ họng hình như có gì chẹn
lấy nghẹn ngào. Trang ngả đầu vào lưng ghế,
nhắm mắt lại vờ ngủ.
Máy bay đã lên cao hẳn vượt lên trên mây, nhìn xuống
không còn trông thấy phi trường Kai Tak, cũng không còn
những ngọn núi trùng điệp của đảo Hồng
Kông. Trang nhắm mắt nhưng trí óc rất tỉnh táo.
Nàng nhớ lại tất cả những gì đã trải
qua. Quá khứ lần lượt diễn ra trong trí óc
như một cuốn phim dài. Một cuốn phim đời
do chính tay nàng tự biên, tự đạo, tự diễn.
Trang đã biên kịch bằng tất cả tâm cơ, nàng
đã đạo diễn với tất cả sự khéo
léo của mình, và đã diễn hết tâm hồn.
Trang thấy mình đã thành công một phần nào dù phải
trả một giá quá đắt,. Bình vui lòng thả con chim
bé nhỏ ra khỏi lồng, không phải lồng son, không
phải lồng sắt , nhưng là một cái lồng tình cảm
vô hình mà ai đã mắc vào không dễ gì ra thoát.
Sự thực khi nhận lời kết hôn với Bình,
Trang đã chán đời. Gia đình bặt hẳn tin tức,
Trung Hoa đã hoàn toàn hóa đỏ, các bạn đồng học,
kẻ còn người mất , tất cả đều chạy
tán loạn, mỗi người tự tìm đường sống
không liên lạc gì với nhau được nữa. Trang
lánh nạn đến Hồng Kông tìm việc làm. Trong lúc
nàng cô đơn và phải tranh đấu những mục
tiêu không hợp với ý thích, Trang đã chọn liều một
ngã ba không biết sẽ đưa đến đâu.
Trang lấy chồng mà chỉ coi như diễn một vở
kịch tất cả mọi người trên đời
đều có phần diễn. Điểm khác nhau là nếu
gặp vai cùng đóng với mình, ý hợp tâm đầu,
đồng tài sức thì sẽ diễn hay, diễn cho
đến già đến chết vở kịch gia đình
hạnh phúc. Kém hơn một chút sẽ diễn vở kịch
nhẹ nhàng của cuộc sống an phận không sóng to gió
lớn mà cũng chẳng rực rỡ huy hoàng. Vỡ kịch
bình an
Nếu không may, trái tim vàng chọn chẳng tùy nơi cuộc
đời sẽ thành ra một bi kịch.
Mà ai làm sao biết được mình sẽ đóng vai tuồng
gì trên sân khấu của cuộc đời biến hóa vô
thường này! Ai có thể biết trước được
mình sẽ có thể tự hào vênh mặt lên bảo thầm:
Bản Công chúa chẳng cần ngắm kỹ, chỉ gieo một
cái là quả Cầu rơi đúng ngay đầu quan Trạng.
Hay là sẽ phải sụt sịt khóc ngấm khóc ngầm
tìm cách đổ lỗi nào là kiếp trước vụng
tu, nào là ông bà kém phúc, nào là Ông Tơ ngủ gật xe nhầm
. . .
Trong cái không may Trang chỉ ngán mình! Một việc người
khác phải đắn đo suy nghĩ là việc định
đoạt chung thân thì Trang ngây thơ mới nghe câu hứa
hẹn ngọt ngào” Thương yêu săn sóc suốt đời”
không bảo chứng đã vội tin ngay, tưởng ai
cũng thành thực và nhiều tình cảm như mình nên mới
sa lầy.
Trang chỉ còn cách tự an ủi là dù sao, tất cả mọi
trường hợp trong kịch đời lúc nào nàng
cũng đã đóng thật, đã hòa mình vào, đã tận
dụng tình cảm chân thành, để lúc hạ màn hồi
tưởng lại cũng còn dư vị say sưa ngây ngất,
dù hương vị ấy lắm khi nhiều đắng
cay mặn chát chứ không ngọt ngào như mong ước.
Còn tiếp
Linh Bảo