Con Chồn Tinh Quái 4,
Linh Bảo kể

Truyền Bí Quyết

Chồn được mấy chục thằng bạn tri kỷ đến báo cho biết Sói giận hắn ta tím ruột tím gan và đang t́m cách báo thù. Chồn nghe thế bèn cẩn thận ở lỳ trong hang không đi đâu cả. Và hắn lợi dụng thời gian ấy để dạy dỗ hai con, luyện tập ,truyền dạy cho chúng nó một vài kinh nghiệm, mánh khóe cần thiết để đối phó với đời. Ngoài ra hắn c̣n phải sửa sang lại thành lũy. Được nghỉ ngơi trong một thời gian, hắn thấy kể cũng sung sướng thảnh thơi .

Nhưng bỗng một hôm Chồn thấy buồn v́ cuộc sống an nhàn quá hóa chán, hơn nữa lương thực cũng không c̣n bao nhiêu. Hắn bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài và thèm thịt gà mái tươi.
Hôm nay hắn nhịn không nổi nữa, ngáp mấy cái, vươn dài ḿnh, tỏ ư muốn ra đi. Vợ hắn nói to:
- Anh yêu quí của em ơi, anh phải cẩn thận nhé. Sói c̣n giận anh lắm đấy. Hắn ta đang ŕnh suốt ngày đêm ngoài cổng, anh đừng sơ ư để rơi vào tay hắn.

Chồn chỉ tay lên trời nói:
- Anh thề với em sẽ hết sức giữ ǵn. Em sẽ thấy chồng em lúc về cũng khỏe mạnh b́nh yên như lúc ra đi. Vả lại dù không muốn xa em, anh cũng phải kiếm thêm lương thực, không đi không được.

Suốt trong thời gian Chồn ở lỳ trong hang, Sói nấp trước cổng lớn không hề xao lăng chút nào. Sói ŕnh từng hành động nhỏ của Chồn để nghĩ cách cho Chồn một bài học. Suốt đêm hắn không dám ngủ yên, ăn uống cũng không đều nên tính t́nh đâm ra gắt gỏng rất khó chịu.

Mối thù của Sói với Chồn không v́ thời gian qua làm cho phai lạt, trái lại c̣n nung nấu và tăng lên gấp bội. Sói định không những chỉ cho Chồn một bài học mà thôi, hắn c̣n muốn giết chết Chồn mới hả dạ!

Nhưng cũng cùng hôm ấy, Sói đă ŕnh măi thấy mệt mỏi vô cùng. Hắn nghĩ đến vợ con ở nhà chắc chờ đợi đă mơi ṃn nên muốn về thăm. Lúc hắn nh́n căn nhà của kẻ thù một lần cuối cùng để đi, bỗng hắn thấy cánh cửa lớn từ từ mở, cái mũi nhọn dài của Chồn tḥ ra ngoài.

Sói vui mừng quá thở phào một cái tự bảo:
- Phen này ông cho mày chết! Ông chờ măi! Hôm nay được về chầu Diêm Vương sơm sớm con nhé!

Nhưng Sói phải đợi Chồn đóng cửa cẩn thận và đi thật xa. Xưa nay v́ sự nhanh nhẹn khôn khéo của Chồn làm hắn không dở tṛ ǵ được.
Măi đến hôm nay Sói thấy sắp sửa báo được thù nên rất hồi hộp. Hắn định nấp trong bụi rậm đợi Chồn đi ngang qua đúng tầm là nhẩy ra vồ lấy.

Chồn đóng xong cửa ra ngoài hang, nhưng hắn ta vốn tinh ranh nên biết rằng nếu đi thẳng vào rừng ngay thế nào cũng rơi vào kế phục binh của Sói, v́ thế hắn men theo ven tường, đi nép bờ rào quanh nhà.

Thế là Sói bị mất ưu thế. Hắn vốn nấp rất kín đợi đúng tầm mới vồ. Bây giờ bắt buộc phải nhảy ra đuổi theo Chồn.
Chồn vẫn chỏng tai nghe ngóng thoảng có tiếng lá cây rung động là hắn biết ngay có biến. Thế là cuộc săn đuổi bắt đầu.

Chồn đă được tĩnh dưỡng một thời kỳ, ăn no ngủ kỹ, bây giờ lại được hít thở không khí trong lành nên đầu năo rất tỉnh táo, trí chiến đầu nổi dậy tưng bừng.
C̣n Sói trái lại, phải ŕnh ṃ canh giữ đă quá lâu, ăn ngủ bất thường, đợi chờ măi đến phát cáu, v́ thế nên không được dũng cảm như mọi khi. Nhưng dù sao ḷng căm giận và chí phục thù đă bù lại những khuyết điểm ấy. Hắn đuổi theo Chồn với ư nghĩ một c̣n một mất.

Chồn chạy trốn theo chiến thuật dương đông kích tây. Lúc người ta tưởng hắn ở bên này th́ ra hắn ở bên kia. Mới vừa thấy hắn đang chạy bên hữu bỗng nhiên mất tích, h́nh như đă chui vào một cái hang nào rồi. Sói cứ ngẩn người ra, không biết nên đuổi theo đàng nào. Măi một lúc sau Sói mới t́m lại được dấu vết Chồn và cuộc săn đuổi lại bắt đầu.

Chạy măi vẫn không thoát, Chồn thấy dần dần đuối sức đă tưởng phen này chắc phải xuống âm phủ không kịp từ giă vợ con. Nhưng hắn đang chạy bỗng quay đầu sang bên hữu và nhẩy bừa vào một căn nhà bên đường. Nhà ấy là xưởng nhuộm hàng vải nên trước cửa có để hai dẫy thùng đầy nước phẩm mầu.

Lúc Chồn nhún ḿnh nhẩy, tưởng nhẩy qua được thùng để trốn vào căn nhà vắng vẻ h́nh như bỏ không ấy. nhưng vừa chạy đuổi một hồi hắn mệt lả người nhảy không qua, nên lọt vào một chiếc thùng lớn. Hắn vùng vẫy ho sặc và đập nước đùng đùng vẫn không thể nào nhẩy ra được. Một bác thợ nhuộm đang đo vải để sắp sửa nhuộm nghe thấy tiếng Chồn vùng vẫy trong nước bác ta đến gần nh́n hắn hỏi:
- Ơ ḱa, mày làm ǵ thế? Sao mày vào đây?

Chồn trả lời rất b́nh tĩnh:
- Tôi vừa đi ngang qua đây trông thấy bác pha màu nên tạt vào xem. Tôi vốn gịng dơi con nhà thợ nhuộm, nên biết những bí quyết pha màu gia truyền. Trông thấy thùng thuốc nhuộm pha không đẹp nên ngứa tay nhẩy vào pha lại cho đúng cách thức. Tôi xin bác đừng trách v́ ḷng tôi thiệt tâm muốn giúp bác mà không hỏi ư bác trước. Bây giờ thưa bác, xin bác giúp tôi ra ngoài, kẻo ở lâu quá hỏng màu.

Bác thợ nhuộm tuy không bằng ḷng cử chỉ của Chồn, v́ bác ta có cần thầy đến dạy kinh nghiệm cho đâu. Đời nhà ai lại nhảy vào thùng thuốc nhuộm để pha màu, nói thế nghe sao được! Bác ta tuy nguời thô lỗ nhưng bản tính vốn trung hậu, nên dù không bằng ḷng cũng giúp chồn ra khỏi thùng thuốc.
Chồn ra được rồi nói:
- Xin cảm ơn bác giúp tôi ra, nhưng c̣n phương pháp gia truyền hôm khác sẽ mang lại kính biếu v́ hôm nay bác có vẻ không thiết tha ǵ đến sự giúp đỡ của tôi cả.

Chồn nói xong chạy vụt đi mất.
Chồn bị một trận suưt chết đuối vừa qua làm hắn kinh hoảng, tâm thần bất định quên mất là đang bị Sói săn đuổi. Lúc hắn vừa đi ngang qua một cái hàng rào, thấy Sói ngồi sừng sững đang chờ ở đấy. Chồn chưa kịp chạy trốn, Sói đă cúi đầu chào hỏi rất kính cẩn lễ phép:

- Xin kính chào ngài. Tôi là kẻ hoan nghênh khách phương xa. Xin cho biết ngài từ đâu đến? Đời tôi chưa từng được trông thấy ai mặc bộ áo lông xinh đẹp lộng lẫy như thế này.

Chồn chợt hiểu ngay thùng thuốc nhuộm đă nhuộm vàng bộ áo lông của hắn, không ai nhận ra hắn được nữa, nên trả lời:
- Tôi ở nước Anh Cát Lợi đến. Thật rủi quá tôi vừa mới đánh mất cây Đại hồ cầm để diễn tấu trong các Đại hội âm nhạc và khiêu vũ. Bây giờ tôi không biết làm sao mà sống!

Sói hỏi lại:
- Ngài biết chơi Đại hồ cầm thực sao? Nếu thế nhất định ngài hát hay lắm.

Thật là một nghề rất cao thượng. Xin ngài cứ tin tôi, tôi có thể giúp ngài t́m một cây Đại hồ cầm khác, nhưng ngài cũng giúp tôi một việc.

- Rất vui ḷng, nếu tôi có thể làm được.
- Lúc ngài đi dọc đường có trông thấy một con vật rất xấu xa bần tiện nào không? Nó với ngài chỉ khác nhau ở chỗ nó xấu xa, ngài xinh đẹp, bộ áo lông nó giống hệt lông lợn, c̣n áo lông ngài vàng lóng lánh rực rỡ, nó là người đê tiện, c̣n ngài th́ đáng yêu đáng kính vô cùng.

Chồn trả lời chắc chắn:
- Tôi không gặp kẻ nào như thế bao giờ.
Sói thở dài:
- Thật phúc bảy mươi đời con vật mắc toi mắc dịch ấy! Tôi cứ tưởng hôm nay thế nào cũng túm được cho nó về chầu Diêm vương. Thôi đành để nó sống thêm vài hôm nữa! Dù sao tôi cũng nhất định sẽ báo được thù!

Chồn gật đầu tỏ vẻ đồng ư, và hắn t́m đề tài khác để nói chuyện.
- Bác có biết Đại hồ cầm là ǵ không?
- Có, tôi đă từng trông thấy rồi. Tôi dẫn ngài đến nhà một người ở cạnh rừng. Chủ nhà ấy có một cây đàn, những ngày Lễ Tết, tôi cứ nghe đàn măi.

Tôi chắc là đàn tốt v́ tiếng nghe hay lắm.
Hai chàng cùng phóng nước đại đến một gian nhà bên cạnh rừng.
Đứng ngoài nh́n qua cửa sổ, Sói và Chồn trông thấy một cây đàn Đại hồ cầm treo trên vách gần cạnh ḷ sưởi.

Sói bảo:
- Ngài thấy chưa, đàn tốt lắm vào lấy đi.
Chồn trả lời:
- Tôi ấy à? Tôi làm ǵ có gan ấy?
Sói có vẻ thương hại:
- Nhát gan đến thế cơ à? Ngài muốn tôi lấy hộ phải không?
Chồn làm bộ vui mừng:
- Vâng, chính thế, chính thế, phải là kẻ anh hùng mới làm được.

Sói muốn khoe tính can đảm, anh hùng và ḷng nhiệt tâm đối với khách phương xa nên hắn nhún ḿnh nhảy qua cửa sổ vào nhà, không xem trước nh́n sau ǵ cả.

Trong nhà có một con chó chột rất lớn đang nằm ngủ dưới gầm giường. Nghe tiếng động chó giật ḿnh tỉnh dậy, và thế là một trận xáp lá cà diễn ra dưới mắt Chồn.

Người trong nhà nghe tiếng vật lộn vội vàng chạy đến giúp chó nhà đánh chó rừng, nên Sói bị một trận đ̣n thật cẩn thận.

Lần này tuy hắn không thể đổ tội cho Chồn nhưng trận đ̣n thảm hại này cũng là do lỗi gián tiếp của Chồn, nên hắn càng có nhiều lư do để tăng thêm ḷng căm thù.

Lúc hắn dùng hết tàn lực chạy bán mạng thoát ra khỏi được căn nhà đầy cạm bẫy ấy th́ ông khách quí đáng lẽ phải cảm tạ hắn đă biến đi đằng nào mất. Và từ đấy Sói cũng không bao giờ gặp lại kẻ mặc bộ áo lông vàng óng ánh đẹp một cách lộng lẫy cao quí kia nữa.


Đấu Trí


Một hôm Chồn dậy thực sớm nhưng hắn dậy sớm không phải v́ trời đẹp, ánh thái dương chiếu rực rỡ ấm cả không gian, làm cho hắn cảm thấy muốn tản bộ để hít thở không khí trong lành.
Hắn phải dậy đi lang thang vơ vẩn để t́m bữa điểm tâm không biết ở nơi đâu.

Bỗng nhiên hắn nh́n lên một cành cây bách, thấy một con chim trắng rất xinh đẹp đang đứng trước tổ rỉa lông. Chồn ta bèn nghĩ ngay ra một chương tŕnh hành động. Hắn tằng hắng lấy giọng ngọt ngào gọi to:
- Ḱa, chào bà chị. Tôi rất hân hạnh được gặp chị. Lâu nay chị vẫn mạnh giỏi đấy chứ. Chả mấy khi được gặp chị, xin mời chị quá bộ xuống đây cho tôi được hôn chị để chào mừng.

Chim trả lời:
- Chào cậu Chồn. Tôi cảm ơn cậu nhưng tôi đi guốc vào bụng cậu đấy. Hành vi của cậu đối với chim chóc và tất cả loài vật khác ai c̣n lạ ǵ. Tôi không tin cậu một chút nào, và càng không thể nhận họ hàng bà con với cậu được. Cậu bị quỉ ám nên đă biến thành một con vật độc ác nhất đời. Cậu việc ǵ cũng thích làm, chỉ trừ việc thiện, như thế có ai động mả động mồ ǵ mới tin cậu!

Chồn hơi thất vọng v́ thấy chim đanh đá chua ngoa quá, nhưng vẫn cố theo đuổi, lấy giọng tha thiết trả lời:

- Bà chị yêu quí ơi, có lẽ nào chị lại chóng quên đến thế! Tôi là cha đỡ đầu của con chị cơ mà! Mặc dầu chị không muốn nh́n nhận, nhưng dù sao cái danh nghĩa ấy cũng làm cho chúng ta thành họ hàng bà con. Mối giây liên lạc này đối với tôi là một điều quí báu vô cùng. Ngoài lư do rất đầy đủ ấy, có lẽ nào bà chị lại không biết một tin sốt dẻo của Triều đ́nh mới ban hành ra hay sao? Chị cho phép tôi nhắc lại nhé? Quốc vương Sư Tử của chúng ta nhất quyết chủ trương ḥa b́nh. Ngài đă đưa ra một đạo luật mới là toàn thể động vật phải tương thân tương ái.

Các Chúa rừng thần bang của ngài hiện nay đều đă đ́nh chỉ chiến tranh rồi. Tất cả các thú ở đồi núi lân cận cũng đă hứa tuân theo lệnh ngài. Chúng ta hăy cầu nguyện cho được ḥa b́nh măi măi. Như thế giữa chúng ta không c̣n có điều ǵ nghi ngờ, e sợ lẫn nhau. Từ nay tất cả loài người, loài Cầm cũng như Thú, không phân biệt lớn bé mạnh yếu, đều thân yêu nhau, không sát hại nhau, nên ai nấy đều hân hoan cỗ vơ chúc mừng cảnh an cư lạc nghiệp của muôn loài.

- Cậu Chồn, chuyện cậu nói thực hấp dẫn vô cùng nhưng cậu t́m kẻ khác để hôn chào mừng, tôi không xuống v́ tục ngữ có câu Đứa nào chết đứa ấy thiệt!
- Bà chị ơi! Bà chị thật là kẻ đa nghi nhất đời, nhưng chị đă nghi oan cho tôi. Tôi biết làm thế nào để cho chị tin tôi bây giờ? Tôi tiếc ḷng tôi không phải là một cái bánh để bóc ra cho chị xem. Nhưng thôi, nếu chị sợ tôi đến như thế, để tôi nhắm tít cả hai mắt lại, và chúng ta sẽ hôn nhau một cách ḥa b́nh thân ái, chị nghĩ sao?

Chim nghe Chồn đề nghị cũng hơi yên tâm, và nhất là đàn bà vốn nhẹ dạ và dễ bị cảm động:
-Vâng, nếu thế th́ được, tôi sẽ xuống ngay.

Chim bay xuống đất, nhưng linh tính báo cho biết đối với Chồn bao giờ cẩn thận cũng vẫn hơn, nên lúc bước dần đến gần Chồn, chim nhặt một cành cây có nhiều lá non. C̣n Chồn yên trí nhắm mắt đợi điểm tâm đưa đến miệng. Chim đứng xa xa ngậm cành cây có lá non động nhẹ trên râu mép Chồn làm hắn thấy buồn buồn. Lúc ấy Chồn tưởng là chim đă vào tṛng rồi nên há mồm táp một cái thực nhanh.

Chim thấy Chồn táp đầy mồm lá cây th́ phá lên cười:
- Ha ha ha, th́ ra thế! Đấy là cái ḥa b́nh cậu vừa tuyên truyền phải không hở cậu Chồn? Cậu khôi hài khéo thực, may mà tôi biết ngay cậu chỉ thề cá trê . . .

Chồn trả lời rất giảo hoạt:
- Bà chị yêu quí của tôi ơi. Đó là tôi đùa chơi một chút cho vui đấy thôi mà! Chưa ǵ đă tưởng thực. Tôi tưởng chị là người thông ḿnh th́ phải hiểu chứ! Thôi bây giờ bắt đầu lại, nhưng lần này phải hôn thật đứng đắn đàng hoàng mới được.

- Vâng cậu nhắm mắt lại đă!
Chồn nhắm mắt lại đợi, tưởng chim từ phía trước mặt đến, nhưng chim từ bên phải đến. Chồn há mồm táp về phía trước mặt. Hắn lại chụp hụt v́ chim đă tránh sang phía tay phải thực xa rồi. Chim vỗ cánh bay lên cao chế nhạo:
- Cậu lại bị ḷi đuôi nữa rồi! May tôi cẩn thận nếu không th́ đi đời nhà tôi! Bây giờ cậu chết lăn quay ra đấy tôi cũng không tin là cậu chết thực!

Chồn vẫn cố căi:
- Bà chị không biết ǵ hết. Chị vừa đa nghi lại vừa nhát gan nên tôi mới trừng phạt chị đấy! Chính chị mới có ư tưởng bất chính chứ tôi có phải là giống bất lương dă man như chị tưởng đâu! Thôi bây giờ chúng ta thành thực làm lại.

Tục ngữ nói sự bất quá tam cơ mà. Bà chị ơi đừng sợ tôi cắn chị. Tôi là cha đỡ đầu của con chị , tôi nỡ ḷng nào . .. . ! Ḱa, tôi nghe tiếng chim con chiêm chiếp kêu kia ḱa. Nhân danh t́nh cha con thiêng liêng, tồi thề không làm hại chị. Chị đừng sợ ǵ cả, cứ yên tậm xuống hôn tôi để cho t́nh bè bạn đôi bên càng thêm bền chặt. Chị cứ hoàn toàn tin cậy ở nhân cách của tôi, xuống đi !

Chim ngồi trên cây rất chắc chắn, lắng tai nghe Chồn thả lời đường mật tán tỉnh nhưng cô nàng không ngu và cũng không nhẹ dạ, biết đấy chỉ là cạm bẫy của Chồn nên giả vờ lưỡng lự để khiêu khích Chồn.

Vừa đúng lúc ấy có một đoàn thợ săn dắt chó đi ngang qua, xa xa trông thấy bóng Chồn, cả bọn hét vang lên:
- Chồn, Chồn, bắt lấy nó!
Tiếng Tù- và, tiếng loa vang ầm, đoàn người quất ngựa phóng nhanh đến chỗ Chồn đứng. Chồn trông thấy đại nạn đến nơi, không c̣n hồn vía nào nữa, vội vàng chạy trốn không thèm nghe chim trả lời:
-Cậu chồn ơi, tôi tin lời cậu rồi. Cậu đợi đấy tôi xuống hôn cậu ngay bây giờ. Nhưng tại sao cậu chạy đi vội vàng thế? Những người có vơ trang ấy đến đây làm ǵ? Cái điều ước ḥa b́nh giữa muôn loài đă bị xé tan rồi phải không?

Chồn vừa chạy bán mạng vừa trả lời:
- Bọn nhà quê ấy chắc chưa biết có hiệp ước ḥa b́nh. Bọn chó săn cũng c̣n bé quá không biết cha mẹ chúng đă thỏa hiệp rồi.
- Chồn Chồn, đừng chạy nhanh thế. Bây giờ đến lượt tôi. Tôi muốn hôn cậu để tăng t́nh bằng hữu thân ái.
Chồn càng chạy nhanh thêm bảo;
- Để hôm khác, bây giờ tôi đang bận!

Hắn tưởng thoát được cơn nguy hiểm, nhưng lúc đang chạy thục mạng bỗng đâu đâm sầm ngay vào ḿnh một tu sĩ. Tay vị tu sĩ cầm một sợi giây có buộc hai con chó thực lớn.
Thế là Chồn ta ở vào t́nh thế bị bao vây cả trước lẫn sau, v́ bọn người và chó đă chạy đến và thét to lên cho vị tu sĩ nghe:
- Thả chó ra, thả nhanh lên!

Chồn hiểu ngay t́nh thế nguy hiểm. Hắn biết nếu bị bắt th́ nhất định sẽ được lănh giấy thông hành một chiều xuống chầu Diêm vương ngay lập tức và ở đấy có rất nhiều kẻ thù đang chờ đợi hắn. Chồn thấy ḿnh không thể chết vội được, hắn phải dùng đến tất cả sự khôn ngoan để thoát khỏi tai nạn. Hắn tha thiết nói với tu sĩ:
- Thưa Ngài, xin ngài v́ t́nh bác ái của Thượng đế đừng bắt tôi. Ngài là một người tu hành đạo đức và tuân giữ thập giới rất đứng đắn, tôi chắc ngài không nỡ sát hại ai bao giờ!

Tôi và bọn chó săn kia đánh cuộc thách nhau chạy đua đến cửa rừng. Chắc ngài cũng thấy tôi gần được cuộc rồi, nhưng v́ có một số tiền cá rất lớn, bọn người kia đang muốn được nên t́m hết cách để phá tôi. Xin ngài là kẻ tu hành đừng xen vào những việc như thế này, chuyện nhỏ mọn và bần tiện quá không xứng đáng cho một vị tu hành đạo đức cao thâm và tuân giữ thập giới như ngài nhúng tay vào.

Tu sĩ trả lời:
- Nếu thế, ngươi chạy đi. Ta cầu nguyện chư thánh bảo hộ cho ngươi!

Con người chính trực đạo đức ấy tin ngay lời Chồn, không thả chó đuổi hắn, lại c̣n nhường lối cho hắn chạy qua. Chồn vội vàng chui ngay vào bụi rậm làm cho bọn thợ săn không t́m thấy dấu vết của hắn nữa. Nhưng dù đă thoát nạn Chồn vẫn cố chạy thêm v́ hắn cho rằng với bọn kẻ thù không đội trời chung kia, càng lánh xa càng tốt

Linh Bảo