Em C Anh

 

Xun lại về,

Hoa Đo phơi phới ,

Vạn mi cười, nắng mới long lanh.

Gi nhủ bn tai: Em c anh !

Đừng lo đường di thăm thẳm,

Sợ chi ng quẹo khc quanh !

Chẳng mng tương lai mờ mịt,

Mặc cho thế sự bấp bnh!

Em c anh,

Đường no đầy gai gc,

Ni no cao chnh vnh,

Đo no gập ghềnh hiểm trở,

Đồng no lạnh lẽo,

Tnh no mong manh.

Em c anh,

D đường di v tận

D Đại Dương bt ngt,

D biển đời lnh đnh,

Em c anh,

Ta xuyn qua gai gc,

Ta thu hẹp mng mnh,

Ta cười che tiếng sng,

Ta vượt ngn my xanh !

Nhưng anh đu rồi ?

Một vng trời đen tối,

nh hải đăng

Hoa Đo mấy lần lại n  !

Bn đảo mịt m sương giăng !

Chung quanh em đường đời vạn nẽo,

ớng no l nhục, l vinh ?

Lối no đơm hoa hạnh phc ?

Ng no dẫn đến quang minh ?

Chn trời no anh lưu lng ?

Chờ em theo với anh !