Những Đêm Mưa (Chương 5/15)
Linh Bảo


Này Cha...Này Mẹ...Này Em


Trang về nhà thấm thoát đă ba tháng trời. Ba tháng sống thực sung sướng êm đềm với cha mẹ và hai em trai nhỏ. Hai người em này là con của d́ Ba. nghĩa là cô vợ lẽ thứ ba, đă mất từ lâu; ngoài ra lại c̣n Thu, một bé gái mới lên hai, con của em gái Trang.
Cả nhà cùng đồng ư không nhắc lại việc đă qua, những tai nạn kinh khủng vào tù ra khám trong mấy năm ly loạn, những duyên cớ làm cho cả nhà ly tán, mỗi người một nơi.

Không ai muốn gợi lại những chuyện đau ḷng mà mọi người đều lănh đủ. Ai cũng muốn tận hưởng sự sung sướng c̣n sót lại rất ít, và mong sẽ lần lần hàn gắn vết thương. Cụ Xuyên, ba Trang, tuy đă già nhưng vẫn c̣n làm Giám Đốc một văn pḥng trong thành không xa. Ở sở cũng có một gian nhà phần của ông nên ông có thể ở cả hai nơi, trưa ăn cơm xong nghỉ ngơi tại sở, chiều đi bộ mười lăm phút về nhà với vợ con.

Chiều nay cũng như mọi chiều khác, hai cha con cùng bắc ghế ra sân nói chuyện. Ba Trang cầm tập số Tử vi ông đă ra công nghiên cứu viết thành một cuốn sách dày, ông xem một lúc cười bảo Trang:
- Trang ơi! khi ba chết rồi để tập Số tử vi này cho ai con nhỉ ? Các con đứa nào cũng tân thời cả, đâu có thích cái thứ khoa học huyền bí Trăng Sao này.

Ông dở trang số ông đă tự chấm lấy cho ḿnh bảo Trang:
- Này con, ba năm nay không khéo lại có một d́ nữa cho mà xem. Này nhé, cung này là cung Phối, chỉ sự nhân duyên của ḿnh, đây là cung Thân, cung Mệnh. Con xem những sao "vui mừng" đều hiện diện cả . số tới là không chạy đâu cho thoát.
Thế này là đối, thế này là chiếu, khi nào con nghiên cứu sẽ rơ, đúng không thể tưởng tượng được. Con có tin không? Năm nay thế nào ba cũng . . vườn mới thêm hoa !

Trang cười:
- Ai thèm ? Người nào bằng ḷng lấy ông già là không điên th́ cũng tàng tàng, sắp lên cơn đến nơi. Nhà ḿnh bây giờ th́ c̣n ǵ cho ai ao ước nữa. Chức nghiệp của ba tuy nghe cũng khá kêu đấy Văn Hóa Viện, Viện Trưởng, nhưng tiền lương chỉ đủ nuôi sống gia đ́nh. Ḿnh đâu có dư mà ba đ̣i . . .vườn mới thêm hoa. Con thấy thêm hoa không khó nhưng làm thế nào vun xới, săn sóc cho hoa tươi đẹp, làm thế nào cho hoa không lụy ḿnh mà ḿnh cũng không lụy hoa mới là khó.

- Nhất là cái giống hoa biết nói không phải vun xới bằng nước và phân nhưng bằng t́nh yêu, sinh lực và tiền. Ông già nàọ muốn trồng thứ hoa này phải có rất nhiều tiền nó mới sống nổi. Ba có đủ điều kiện không?

- Ở đời có nhiều việc lư luận dông dài, và chuẩn bị đầy đủ th́ không bao giờ thành cả. Mặc dầu có đủ điều kiện hay không, cứ làm đi rồi sẽ thành. Về sau rách đâu vá đó!

- Bây giờ ba c̣n lăng mạn và liều lĩnh hơn cả bọn trẻ chúng con. Thảo nào mà người ta bảo trí khôn con người đi trong cái ṿng tṛn, hết ṿng nó sẽ trở lại điểm đầu tiên. Ba như thanh niên mười tám vậy!

Ba Trang cười vẻ bí mật:
- Con không biết đấy. Ba béo tốt khỏe mạnh như thế này nên trông ba không ai dám bảo là sáu mươi tuổi cả. Trai thanh niên dám chắc cũng không mấy ai bằng. Khối cô mê ba đấy nhé!

- Con không tin.
- Ba nói thực với con, con đă lớn và cũng đă có gia đ́nh, con hiểu rằng một người b́nh thường và khỏe mạnh ngoài sự làm việc, ăn ngủ, c̣n sự cần dùng khác cũng rất quan trọng cần phải giải quyết.

Trang im lặng, Ông nói tiếp:
- Mấy năm sau này, ba muốn xem các con như bạn, ba thích bàn bạc nói chuyện đời với các con, mà bây giờ chỉ c̣n một ḿnh con bên cạnh, ba càng coi như tri kỷ nên mới nói chuyện này.

- Không biết mẹ có bằng ḷng không?
- Mẹ? Mẹ th́ nhất định bằng ḷng rồi! Đă mấy năm nay, mẹ cắt tóc ăn chay, tụng kinh niệm Phật, mẹ có để ư đến chuyện trần tục nữa đâu! Mẹ ngày đêm tụng kinh cầu nguyện cho ba sức khỏe, lo tẩm bổ cho ba mập mạp béo tốt. Nhưng ba ăn ngon ngủ yên quá lại đâm ra thừa sức khỏe, điều này mẹ không giải quyết cách nào cả.

- Ba quên là mẹ đă cưới hầu cho ba bao nhiêu lần rồi.
- Cái kiểu nàng hầu ấy, bây giờ ba không thích nữa. Cả ngày chúi đầu trong bếp, hay lo may vá, bánh trái. Nếu cần th́ ḿnh mướn người làm hoặc mướn bếp c̣n hơn!

Trang im lặng v́ thấy rất khó trả lời . Vấn đề đă đến một cách đột ngột ngoài sức tưởng tượng. Người cha già ngày c̣n bé nàng thấy quá nghiêm nghị, bây giờ coi Trang như bạn cùng thảo luận chuyện đời một cách đứng đắn, cùng đùa như ngang hàng, và đồng thời cũng rất kính trọng lẫn nhau. Người cha, nàng đă tưởng nên ở cái tuổi đọc sách xem hoa bỗng dưng đâm ra ...trẻ lại.

- Con cũng biết đấy, ba không hề chơi bời như ai. Điều thứ nhất là giữ tiếng tăm cho đẹp, điều thứ hai là phí tổn nặng lắm nếu chơi bời bên ngoài, ba là có thể hại sức khỏe nếu lỡ bệnh hoạn. V́ thế ba định . . .

Trang cười hơi có vẻ ngạo:
- Ba định cưới một cô vừa trẻ vừa đẹp.
- Phải.
- Ba đă có người vừa ư rồi phải không?

- Phải, một người cùng sở giới thiệu. Cô này con nhà tử tế, đă có con nhưng chồng lên chiến khu rồi cưới vợ trên ấy. Cô ta buôn bán tự nuôi con. Đúng như con vừa nói, vừa trẻ vừa đẹp. Lâu nay chẳng thiếu ǵ trai thanh niên muốn cưới, nhưng cô ta không chịu! Cô ta bảo rằng bọn trẻ khó tin lắm, không thể phó thác cuộc đời được. Cô muốn lấy ba để có chỗ nương tựa về sau.

Trang tỏ vẻ nghi ngờ:
- Có thực như thế không ba?
Ông trả lời hớn hở:
- Cố nhiên là thực! Chính tai ba nghe nói mà! cô ta mới hơn ba mươi tuổi lại buôn bán đảm đang, thiếu ǵ người thèm! Cô ta phân tích rơ ràng lắm, nói rằng: Trai thanh niên th́ khó tin cậy, địa vị nhỏ không nuôi nổi vợ con. Người lớn tuổi th́ ai cũng có gia đ́nh đàng hoàng cả rồi, vợ họ lắm khi c̣n trẻ tuổi nhan sắc hơn ḿnh nữa, làm sao ăn qua người ta được.

Làm bé th́ c̣n ai hơn ba ! Vừa khỏe mạnh phương phi, vừa con cái đă lớn không can thiệp đến chuyện nhà. Mẹ th́ ăn chay niệm Phật như một bà Sư, chức nghiệp của ba th́ cũng danh giá chứ có kém ǵ ai. Cô ta về với ba chắc sẽ được giao tay ḥm ch́a khóa và sung sướng cũng như cảnh một vợ một chồng vậy!

- Lư luận của cô ta cũng hay đấy, nhưng chỉ có lư mà không có t́nh! Nói tóm lại cô ta không phải yêu quí ǵ ba nhưng chỉ cần có một người chồng, có chồng để làm bà, để cho đỡ cô đơn, để có người nuôi, để tỏ cho thiên hạ biết ta đây không phải ế, hay để bày làm cảnh chơi, hay có mục đích ǵ khác, hay tưởng ba giầu . . v . .v . . con không biết v́ cớ ǵ nhưng chắc chắn không phải v́ thương yêu. Dù sao ba cũng đă già rồi, khi người đàn bà bằng ḷng lấy ông già phải có một lư do ǵ khác! Một là cô ấy điên, hai là cô ấy không điên nhưng sẽ làm cho ḿnh điên.

Ba Trang cố căi:
- Không phải đâu, con đừng nghi oan mà tội! Con trông ba có già tí nào đâu. Thân thể cường tráng, diện mạo phương phi, lại thêm ba nói chuyện ai cũng công nhận là có duyên đă mấy chục năm nay chứ không phải mới bây giờ !
Trang bật cười:
- Con không ngờ ba có khoa nói chuyện khéo thế! Th́ ra ba thành công rồi mới tuyên bố! Đúng là tâm ngẩm đấm ngầm chết voi.

- Con đừng cười, con nên hiểu bất đấc dĩ ba mới làm thế. Sự thực me con chưa già như me tưởng, nhưng chính me đă lănh đạm việc đời sớm quá. Me chỉ lo cho cuộc sống ở thế giới Cực Lạc tương lai, c̣n cảnh hiện tại tối cần, cái điểm mà nếu ḥa hợp được th́ có thể gọi là chân hạnh phúc, me cho là không đáng kể.

- Thế ba định sao?
- Con giúp ba năn nỉ me đem lễ vật đi cưới người ta. Điều kiện của họ chỉ yêu cầu được me sang cưới mà thôi. Người này con nhà gia thế chứ không như những cô trước kia, mẹ chỉ đưa tiền cho người đón về. Xong rồi nhét vào bếp giữ việc cơm nước. Ba mong rằng con hiểu ba hơn . . Cô ta thương ba thực mới bằng ḷng như thế.

Trang ngập ngừng:
- Dạ, con hiểu . . .nhưng . . .
Ba Trang nói lảng sang chuyện khác:
- Này con, số tử vi của con Mỹ tốt lắm. Nếu nó là con trai th́ phải biết. Này nhé Tử, Phủ, Vũ, Tướng, Tả Phù, Hữu Bật, lại c̣n Văn Xương, Vũ Khúc cũng ở đây nữa.

Trang hơi có vẻ chế nhạo:
- Ba xem trật rồi, nó sinh ra giờ Hồng Kông không giống giờ Sàig̣n, v́ người ta thay đổi mỗi khi đổi mùa hạ hay mùa đông.

Ba Trang hơi bối rối, ông nói vớ vẩn:
- Không, số nó tốt thật! Nếu là con trai th́ phải biết! Đáng tiếc! Đáng tiếc!

Trang thấy hơi ngao ngán một chút. Tại sao lại cứ phải tiếc? Tốt th́ tốt, xấu th́ xấu, xấu lại càng nên thương yêu nhiều hơn để bù đắp phần nào những thiệt tḥi nó phải chịu mai sau, vi chính ḿnh đă tạo ra nó ? Sao lại phải là con trai mới đáng gọi là tốt, mới măn nguyện?

Lại c̣n cái cô nào đó, Trang không thể tưởng tượng được bỗng dưng lại đâm thích lấy ông già. Cô có thích thật không, hay chỉ tưởng là lấy ông già để được nuông chiều âu yếm, dỗ dành, mặc sức làm nũng cho bơ lúc ḿnh nuông chiều cái anh chàng trai trẻ mà bị hắn ta hắt hủi.

Rồi sau này khi phát giác ra những tiếng ho húng hắng nghẹn đàm lúc đêm khuya và lúc sớm tinh mơ, lại c̣n đôi mắt không thể nào ly dị được cặp kính lăo, và vô số những thứ xương cốt mơi mệt linh tinh , lỉnh kỉnh đi đôi với tuổi già nữa. . . . .

Tất cả những cái phụ thuộc ấy có ảnh hưởng ǵ đến t́nh yêu thương của cô sau này không? Yêu thật hay chỉ là ..... Trang lầm bầm câu Ca dao:

Trời mưa nước chảy qua sân .
Em lấy ông lăo qua lần th́ thôi.
Bao giờ ông lăo chầu trời.
Th́ em lại lấy một người trai tơ? . . ..

Ba Trang bịt tai, nhưng ông mỉm cười chứ không giận dữ. Một chút tinh thần hài hước thuở trai trẻ của ông vẫn c̣n.

Lại c̣n mẹ nữa! Cuốn kinh khó hiểu với những cái tượng vàng son kia có thực là hạnh phúc của mẹ không? Hay chỉ là cái mốt của các bà sồn sồn? Các bà khi thấy ḿnh già trước tuổi, bên cạnh ông chồng c̣n khỏe mạnh, c̣n thích nhiều vấn đề trần tục, các bà cố ư ngả hẳn về một bên, lănh đạm với ông, phớt hẳn chuyện đời để che đậy ḷng tự ái bị thương tổn. Đem sự mộ đạo ra che dấu những buồn tủi trong ḷng, làm bộ uy nghiêm để giữ tiếng tăm với đời.

Hai cha con mỗi người một ư nghĩ, cả hai cùng im lặng triền miên phiêu lưu trong trí ï tưởng tượng của ḿnh, cả hai như bị ru, bị thôi miên trong tiếng mơ đều đều và tiếng tụng kinh trầm trầm. Bỗng Trang giật ḿnh, con Mỹ và Thu chạy đến ôm chầm lấy nàng cười sằng sặc. Hai con bé tay cầm hai củ khoai, mồm cũng c̣n đầy khoai. Trang hỏi:
- Ai cho con thế này? Ơ hay, khoai ở bàn thờ thổ thần phải không? Con ăn vụng chốc bà phạt nhé! Lần sau con c̣n ăn vụng nữa mẹ không thương con đâu!

Thu hỏi:
- Bà có phạt con chó Tutu không? Nó cũng có phần ăn vụng?

Trang bật cười. Sung sướng thay bọn con trẻ thơ ngây! Chúng làm theo bản năng tự nhiên, trông thấy ăn được là ăn không hề thắc mắc !

Ba Trang ngửa mặt nh́n trời nh́n mây, ông mỉm cười một ḿnh. Trang không muốn nói ǵ thêm sợ mất niềm vui mới mẻ trong ḷng ông. Trong chốc lát Trang cảm thấy ông thay đổi hẳn đi, không c̣n là người cha nghiêm nghị mọi ngày, ông có vẻ đầy nhựa sống, tin tưởng đời hơn một thanh niên, và sẵn sàng hy sinh tất cả để vớt vát phần nào những hưởng thụ của tuổi trẻ đă qua.

Thấy Trang măi không nói ǵ, ông cảm thấy một ư nghĩ khác thường đă đến trong đầu con ông, đứa con mà mỗi lúc nói chuyện với ông thường hay đem ra nhiều vấn đề hỏi ông nhất, thế mà hôm nay nó không hỏi ǵ cả. Nhưng dù sao, cũng đă măn ư về cuộc hội đàm vừa rồi, ông vươn vai ngáp dài hỏi:
- Chiều nay có ǵ ăn con nhỉ? Cho ba một ly rượu thuốc đi.
- Dạ, có tôm tươi hấp, chấm nước mắm chanh ớt.
-Ừ, ba thích món này lắm! Me rất hiểu tính ba! Ba thích ăn ǵ, nghĩ ǵ, muốn ǵ, chưa nói me đă hiểu rồi. Mà tính me cũng có nhiều điểm giống ba lắm!


c̣n tiếp
Linh Bảo