Muộn rồi

 

Biết nói anh, đă muộn rồi ,

Nh́n nhau thêm gợi bẽ bàng thôi.

Không thương, không mến sao vương vấn ?

Kiếp này, kiếp trước, kiếp xa xôi

 

Hồn em ḥa với nhạc cùng thơ,

Thơ buồn nhạc cũng ,

Bút thẹn ngập ngừng không hết ư,

Tay buồn ấpmấy đường .

 

Lau đàn dạo lại khúc   Vương”,

Cung Nam lại hóa cung Thương.

Văn chương, thơ, nhạc, t́nh bừng dậy,

Làm sao níu được mấy trùng dương ?

 

Chợ chiều ta lại gặp nhau đây

Hương tàn, hoa héo, vẫn c̣n ngây

Ṿng tay rộng mở ai mong đợi,

Sông đời qua một chuyến đ̣ say !

 

Anh hỡi duyên đă lỡ rồi,

Duyên văn c̣n một chút này thôi,

Duyên thơ, duyên bút, đừng duyên hận,

Không buồn nước ốc, chẳng hờn vôi !

 

Vui chi hẹn kiếp lai sinh,

Thăm thẳm ngày mai thiếu vắng anh,

Ơ th gi biệt che lưu luyến ,

Một giấc qua rồi, hết nhục vinh !

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

!