Gió Bấc
(Chương 6/10)
Linh Bảo
Bắc Tiến
Vài trang nhật kư
Ngày .. . . . tháng . . .năm . .. . .
Căn nhà chúng tôi thuê được ở ngoại ô Nam Kinh
nhỏ bằng một cái pḥng. Mà thực sự nó cũng
chỉ có thế. Nó vỏn vẹn là một cái pḥng vuông vắn,
một cửa ra vào và một cửa sổ. Nhà không có ḷ
sưởi, đă thế, vách ván lại hở, cửa gài
thô sơ, gió lọt vào lạnh thấu xương.
Bên cạnh nhà là hồ Huyền Vũ, Cái tên thực đẹp.
Người Tàu có tài đặt tên đẹp cho tất cả
những ǵ cần đến tên. Hồ này là để cho
tất cả xóm giải quyết vấn đề nước
non. Họ dùng nước hồ để nấu nướng,
giặt quần áo, rửa rau, vo gạo, tưới mấy
luống rau cải chung quanh hồ, chung quanh nhà, ban ngày cho tất
cả mọi người, và thêm tắm ban đêm cho chúng
tôi.
Những nhà Tàu,nếu không phải là thứ xây cất tối
tân th́ không bao giờ có pḥng tắm. Nhưng họ có cách tắm
ngay trong pḥng ngủ, nếu cần. Mỗi gia đ́nh đều
có một cái thùng gỗ. Họ ngồi trong thùng, pha một
chậu nước ấm để bên cạnh, rồi từ
từ dội từng gáo nước lên người. Tôi học
được cách tắm này trong thời kỳ ở trọ
với gia đ́nh Tàu.
Bọn chúng tôi, cũng như tất cả các anh em khác
đă nhất quyết “Ra đi không vương thê nhi..”
không lẽ lại đi vương cái thùng tắm kè kè bên
hông, thành ra khi muốn tắm, phải mặc đồ tắm,
cắn răng chạy ra hồ, tắm xong, cắn răng
chạy một mạch về nhà.
Hàng xóm trông thấy phục lăn, cứ tưởng bọn
này vơ nghệ siêu quần, nội công thâm hậu, chả biết
rét là ǵ.
Mỗi ngày, ăn điểm tâm xong, chúng tôi cuốc bộ
ra thư viện học, Anh Hùng th́ lo chầu chực ở
Bộ Giáo Dục về việc giấy tờ cho chúng tôi
chính thức vào Đại Học.
Ngày c̣n ở nhà, tôi chỉ biết ăn mà không biết nấu,
tiểu thư mà lại! Bây giờ là người nữ
độc nhất và đầu tiên của cả bọn,
nên phải học nấu cơm với các anh. Đồ
ăn th́ thực giản dị. Ai cũng học thuộc
ḷng câu thánh kinh : Muốn cao lương mỹ vị th́ về
nhà mà ăn, nên không ai chê tôi nấu ngon nấu dở bao giờ
cả.
V́ tiền Tầu thụt giá theo với t́nh h́nh quân sự,
nên khi có tiền, chúng tôi phải tích trữ rau ăn. không
có rau ǵ để dành được lâu bằng hành tây, nên
trong bữa cơm bao giờ cũng có hành. Tôi cũng gắng
tập đổi món: hành xào, hành luộc, hành nấu canh, nấu
xúp, dưa hành.
Được phép nghỉ học một buổi, chúng tôi
đi xem thiên hạ sắm sửa. Chúng tôi cũng ḥa ḿnh
vào với làn sóng người đang đi mua bán như
điên, để chung hưởng cái cảm giác say sưa.
Xem thiên hạ tiêu tiền xong, chúng tôi về nhà ăn bữa
cơm thịnh soạn có thêm một món mới: hành tây trộn
dầu dấm.
Bữa cơm thịnh soạn v́ lúc về đi ngang qua hồ
có một con cá thực to đang nhẩy chơi, không biết
chàng cá có định vây với tiểu thư cá nào không mà hết
sức tung ḿnh thực cao thực xa. Cá ta nhẩy tuốt
lên bờ. Thực suốt đời cá không bao giờ ngờ
ḿnh lại được hoan nghênh nhiệt liệt như
thế.
Chiều đến, ông Lữ, một giáo sư đại
học, bạn của anh Hùng và cũng là một Mạnh
Thường Quân của anh em sinh viên cách mệnh đến
thăm. Ông bà ở thực xa nhưng cũng chịu khó
đi xe ba bánh đến, tặng cho chúng tôi một bao gạo
và một số lương khô. Chúng tôi nhất định
làm cơm thết ông bà. Các anh chịu khó tỉa rau muống
ngâm nước cho nó cuốn cong, trông thực đẹp,
để trộn dầu dấm làm món xà lách.
Chỉ tiếc, ông bà Lữ cũng như tất cả những
người Tàu cẩn thận khác, không dám ăn rau sống.
Phần nhiềù những món rau đều phải xào nấu,
và phải có gừng nhiệt để hóa giải tính hàn của
rau. Với người Tàu, rau quả ǵ cũng có một
tính chất: lạnh, nóng, mát, độc, lành v.v..Rau sống
thuộc hàn, lạnh, rau muống cũng thuộc hàn, đă
hai lần hàn,lại ăn vào mùa đông th́ eo ôi, hậu quả
không biết thế nào mà lường được!
Sau này tôi mới biết là phụ nữ Tàu phần nhiều
rất thạo tính chất của các món ăn hàn nhiệt,
để chỉ huy sự hàn, nhiệt của các đấng
trượng phu. Khi nào thấy các ông hàn với ḿnh quá, các
bà chẳng cần phải điểm phấn tô son ǵ cả,
chỉ cần nấu mấy món nhiệt là các ông thay đổi
thái độ ngay. Và trái lại, nếu các ông nhiệt quá,
th́ trong bữa cơm lại thấy có những món canh, món
hầm đặc biệt.
Trên nguyên tắc th́ các ông vẫn là chủ động,
nhưng chính các bà mới là người chỉ huy, giật
giây lúc nào th́ các ông được phép chủ động
lúc ấy. Thực là tế nhị và ḥa b́nh biết bao! Nếu
nghiên cứu kỹ lại th́ chắc Hồ Ly Tinh ngày
xưa trong truyện Liêu Trai, có lẽ cũng chỉ là những
cô nương biết xử dụng các món ăn hàn nhiệt.
Cơm xong, anh Thành, một sĩ quan Việt Nam trong quân
đội Trung Hoa. Mang đến cho chúng tôi một gói mứt
gừng, mứt sen, trà Tàu, hạt dưa. Chúng tôi vớt vát
lại, mời khách tráng miệng mứt gừng, món nhiệt
để cứu văn cái hàn của bữa cơm rau quá hàn và
quá đạm bạc
(Nhật kư ngưng)
Gian nhà con của bọn Trang ở ngay bên cạnh hồ Huyền
Vũ. Gian nhà mặc dầu trơ vơ chỉ có một
cái pḥng vuông vắn, và mặc dầu không có nhà bếp, pḥng
tắm ǵ cả, nhưng bọn Trang chỉ là một
đám học sinh “Tất Cả Đều Không” , đang
xin học bổng và đang sống bằng sự trợ
cấp của vài người muốn d́u đắt họ,
tốn tiền ít chừng nào hay chừng ấy.
Có được một nơi ngă lưng đă là may mắn
lắm rồi.Trong hoàn cảnh đó, Trang phải dẹp
cái tiểu thư lại, ḥa ḿnh theo các bạn, mỗi
đêm đợi đến 11 giờ, hàng xóm ngủ cả
rồi mới dám xách khăn và bộ áo quần tắm
đặc biệt ra hồ để tắm.
Chung quanh nhà chỉ vài chục thước, là có một hồ
nước trong xanh bên bờ đầy liễu rủ. Cái
hồ nước đa dụng, đa năng. Tưởng
tượng nếu không có những cái hồ cứu mệnh
ấy th́ cả xóm nghèo này làm sao mà sống.
Lúc mới dọn đến nhà chỉ có một chiếc
giường lớn cho ba người bạn trai,
Trang phải nằm trên chiếc bàn học vuông vắn,
dưới kê thêm hai chiếc va ly để duỗi chân.
Sáng dậy, Hùng nhân danh anh Cả hỏi thăm:
-Thế nào, nàng tiên ngủ trên bàn, có nằm mơ thấy
ǵ không?
Tiến, người nhỏ tuổi nhất đám bảo:
- Không khéo cô ấy nằm mơ thấy cái quả sơn
son thếp vàng chiều hôm qua đấy.
Rồi một chuỗi pháo cười mở đầu
cho một ngày nắng hè tươi đẹp, Trang lại
tự cười cái ngớ ngẩn của ḿnh. Chiều
hôm qua lúc nh́n thấy các cô gái Tầu xinh xinh trong xóm, xách những
cái thùng gỗ con sơn son thếp vàng và chiếc chổi
tre rửa hùng hục, đánh quèn quẹt cái thùng gỗ bên
các hồ nước trong xanh, dưới rặng liễu
rủ, Trang hỏi:
- Họ làm ǵ thế nhỉ?
- Tôi đố cô biết cái thùng kia người ta dùng để
làm ǵ?
- Bên ta thường có những cái quả gỗ sơn son
thếp vàng dùng để đựng bánh lúc đám cưới.
Lưu cười:
- Ở đây th́ lại khác, đấy là những chiếc
thùng vệ sinh lưu động họ để ngay trong
pḥng ngủ hay nhà bếp và mỗi ngày đi đổ. Ở
Tàu chỉ những nhà kiến trúc theo lối mới của
các nhà giàu mới có pḥng vệ sinh , c̣n ngoài ra toàn dùng những
cái quả đựng bánh của cô như thế cả.
- Nhưng đổ vào đâu? Eo ơi!
-Không nh́n thấy những cái hồ nhỏ như bể cạn
nuôi cá kia sao? Họ đổ vào đấy, quậy thêm
nước để làm phân tưới rau.
À ra thế ! Th́ ra họ đổ vào cái “pḥng đọc
báo” của cả xóm.
Trang và các bạn bắt đầu học chữ nho và tiếng
Tàu. Riêng Trang, c̣n phải học thêm toán. Anh Vũ, người
kỹ sư dạy kèm Trang nhiều lúc phải phát cáu lên:
- Trời, trong đời tôi đă dạy toán cho bao nhiêu học
tṛ, nhưng măi đến bây giờ mới gặp
được người dốt nhất.
Thực thế, Trang rất ghét toán, và sẵn ḷng quên ngay
sau khi làm bài xong. Trang chỉ thích ra bờ hồ ngồi học
với một cái cần câu dưới gốc cây liễu.
Mỗi chiều, bọn Trang đi xem những phong cảnh
gần của thành Kim Lăng. Mỗi ngày Chủ nhật
đi thăm một cảnh xa hơn. Nhưng tất cả
dù xa hay gần cũng đều đi bộ và được
gọi là xe nhà. Ngôi mộ Tôn Trung Sơn và cái cảnh hùng
vĩ của ḥn núi Chung Sơn, Trang không thấy đủ
hứng thú thưởng thức nữa, v́ hai chân nàng đă
mỏi ră rời. Hôm ấy gặp ngày lễ kỷ niệm
nên chính phủ mở cửa đài kỹ niệm nhà đại
cách mạng Trung Hoa cho dân chúng vào xem.
- Thế nào, cô có c̣n đủ gân để đi xem Vũ
hoa đài không? Coi bộ gần xỉu!
Nếu không có một thời gian huấn luyện về
môn đi bộ lúc xưa, những ngày băng rừng
vượt suối, chắc Trang không thể nào theo kịp
được bạn trong các cuộc đi chơi Yến
Tử Cơ hay phong cảnh khác.
Trên đường những người ngồi trên xe nhà
hay xe hàng đều quay lại nh́n bọn Trang và vẫy tay
tỏ ư hoan nghênh hay thương hại, và bọn Trang
cũng vẫy tay chào theo. Lúc đến nơi đứng
trên núi cao nh́n xuống chân núi, gió thổi ráo cả những
giọt mồ hôi lăn tăn trên mặt, gió thổi khô cả
lưng áo ướt đẫm, Trang khoan khoái tận hưởng
cái đẹp của Yến-tử-cơ.
Ngoài xa những cánh buồm đen h́nh như cánh dơi nổi
bật lên nền trời xanh nhạt của nước
ḥa lẫn với trời, dưới chân núi đá sóng trắng
đánh vào dồn dập. Trên núi là những đường
ṃn uốn khúc quanh co, những công tŕnh xây cất đ́nh tạ,
những sự xếp đặt tô điểm thêm cho cái cảnh
vừa hùng vĩ vừa nên thơ. Và đến lúc ngồi
vào một tiệm ăn bên đường, trước
bát ḿ khói lên nghi ngút là thứ ḿ kinh tế chỉ nấu với
nước dùng chứ không có thịt tôm ǵ cả, Trang
cũng thấy dễ chịu vô cùng.
****
Một buổi chiều thứ bẩy, Hùng bảo Trang:
- Chắc cô đă xem qua nhiều Đường thi chứ?
- Có xem một ít.
- C̣n nhớ bài thơ tả bến Tần-hoài của Đỗ
Mục không? Rồi không đợi Trang trả lời, anh
ngâm:
Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa
Dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia
Thương nữ bất tri vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu đ́nh hoa.
Nếu hôm nay cô học xong sớm, chịu khó nghĩ ra
được bài toán này, chúng ta sẽ đi bến Tần
Hoài. . . . .tưởng tượng.
Nghĩ đến bến Tần Hoài, Trang tưởng
tượng phải là một cảnh đẹp ghê gớm
lắm mới có thể làm cho nhà thơ sáng tác ra những vần
như thế kia, Trang học rất chăm chỉ. Lúc sắp
ra đi, Trang hỏi Vũ:
- Túi của anh hôm nay có nặng không? Bến Tần Hoài bên cạnh
có tửu gia đấy nhé.
Bọn Trang ra đi từ lúc đôi giày da Trang đă cố
công đánh rất bóng đă thành ra một đôi giày bụi,
và hai ống chân Trang mặc váy đen ngắn theo kiểu học
sinh, cũng phủ đầy bụi mờ, Vũ nh́n Trang
thách thức:
- Cô Trang, cô thử tả cái cảnh gịng sông con kia đi.
Dám không?
Trang nh́n theo tay Vũ, thấy hiện ra trước mặt
một cảnh tượng rất nhộn nhịp, trả
lời:
- Các anh lắng tai nghe nhé: Một gịng nước cạn,
đậu đầy những ghe thuyền, mặt nước
đục ngầu trên nổi lềnh bềnh các thứ
rác phân bẩn thỉu, hai bên bờ ngồi đầy những
đàn bà con gái, người nào cũng xắn cao quần
áo, tay cầm một cái dùi như cái dùi cui của các bác cảnh
sát ở Hà Nội, vỗ bồm bộp vào áo quần
đang giặt, c̣n áo quần th́ chỉ có một mầu
không tên. Họ nói chuyện với nhau ầm ỹ, và bên
trên một chiếc cầu bắc ngang qua gịng nước
sông ấy. Chiếc cầu nhỏ hẹp đầy
người qua lại, họ tranh nhau, đẩy nhau và la
hét không ngừng. Nhưng bến Tần Hoài bao giờ mới
đến?
- Th́ cô vừa tả đó, chả phải bến Tần
Hoài là ǵ !
- Nói đùa chứ T́m Hoài hay Tần Hoài cũng chẳng khác
ǵ mấy. Cứ đặt một cái tên đẹp, làm vài
bài thơ ca tụng là sẽ nổi tiếng ngay.
Trang c̣n ấm ức:
- Nhưng anh hứa bến Tần Hoài cơ mà!
Cả bọn lại cười chế nhạo :
- Cho Trang một bài học cho hết ngây thơ đi. Dễ
ǵ mà lết được đến Bến Tần Hoài.
Phải tập thưởng thức cái hư hư thực
thực mới sống lâu được.
Trang c̣n đang ngẩn ngơ thưởng thức th́ bị
một đám người sau lưng xô đẩy qua cầu.
Bên kia sông là một xóm nhỏ làm ăn có vẻ phồn thịnh,
các cửa tiệm bán toàn hàng thổ sản, và các thứ
hàng tạp hóa. Lúc đi qua hàng gạo nếp, Tiến bảo:
- Dù sao chúng ta thế là cũng đă thưởng thức
được cái đẹp của bến "T́m Hoài
không thấy" bằng mắt rồi. Bến T́m Hoài
đă không có tửu gia th́ thôi, chúng ta cũng nên có ǵ an ủi
cái dạ dày cho nó thực tế một chút.
Vũ vào tiệm mua một cân nếp, Trang dặn:
- Anh nào cầm phải cẩn thận đấy nhé. Cái gói
này c̣n quư hơn cả bến Tần Hoài kia đấy. Thực
là vừa ít tiền, vừa ngon, vừa nhiều lại vừa
chắc bụng....
Những ngày êm đềm qua đi, tiếp đến là những
ngày sóng gió v́ t́nh h́nh kinh tế bấp bênh của nước
Tàu, Trong tay nắm một mớ giấy bạc, hôm nay c̣n
đáng giá một tạ gạo, sáng mai có khi chỉ c̣n là một
đấu bắp ngô. Giá thực phẩm và giá trị của
đồng bạc cứ theo với các trận đánh nhau
thắng hay bại mà lên xuống. Có tin đồn Bắc
kinh sắp mất. Cộng quân đang sắp sửa vây
Nam-Kinh đến nơi. Giá gạo tăng lên vùn vụt. Bạc
giấy chỉ giá trị như một mảnh giấy
thường nhỏ bằng h́nh dáng của nó.
Bọn Trang chỉ c̣n cách là khi có một số tiền
đến tay là mua ngay gạo và thức ăn, những thứ
rẻ tiền nhất và có thể để được
lâu. V́ thế dưới gầm giường vải của
Trang đổ đầy hành tây và củ cải.
Bữa cơm nào cũng hành tây, canh hành tây, xào hành tây, hành
tây trộn dấm. C̣n củ cải Trang cắt từng miếng
nhỏ phơi khô và ngâm vào x́ dầu, ớt thành một món
mặn ăn với cháo cũng nuốt trôi dễ dàng.
Mỗi buổi sáng, Trang nấu một nồi bắp ngô và
một nồi cháo. Cả bọn ăn bắp ngô cho chắc
bụng, kéo bộ đến thư viện ngồi học.
Chiều về nồi cháo đă đặc lại thành
cơm nhăo chỉ việc hâm nóng lên ăn với củ cải
mặn là xong bữa.
Mớ bắp ngô, Trang đă ngâm trước từ đêm,
sáng lại nấu rất lâù, nhưng hạt bắp vẫn
cứng không nở mấy, và không có mùi vị ǵ,
Trang bảo Lưu:
- Tôi tiếc nếu ngày xưa học làm món ngô bung Việt
Nam , th́ bây giờ đâu đến nỗi phải ăn
món ngô luộc nhạt nhẽo, vô vị như thế này.
Tiến cũng bảo:
- Tôi cũng tiếc không học làm mắm tép với me tôi,
nếu không th́ ṿ mắm tép của chúng ta có lẽ cũng bớt
đau khổ.
Lưu nhăn mặt:
- May mà tôi không biểu diễn món ǵ ra, nếu không chắc
chúng ḿnh không c̣n đủ can đảm để ăn cơm
nhà nữa. Ăn mắm tép của anh Tiến tôi cứ
tưởng như là rơm khô trộn với muối ấy.
Mà có lẽ là rơm khô thực đấy. Để chốc
nữa tôi phải xem lại cái nệm rơm của anh Tiến
có bị mất miếng nào không.
Ánh dương nhạt dần sức nóng cho đến lúc
ngọn gió cuối thu đă quét sạch tất cả các lá
cây, lúc ngọn gió bấc đầu tiên thổi qua, người
Trang mỏi ră rời và kéo lại điệu đàn réo rắt
đau khổ hơn xưa.
Mỗi buổi sáng sương xuống dầy đặc,
đóng lại trắng xóa trên những vườn cải
cuối cùng của mùa, khi những vũng nước
đă đông lại thành băng, bị chân người dẫm
lên trông như những tấm kính vỡ rải rác đầy
cả trên đường th́ Trang thấy tấm chăn
bông 6 cân đè lên ngực vẫn c̣n nhẹ quá, và tấm nệm
rơm một tấc dứơí lưng vẫn c̣n mỏng
quá.
Lưu thấy Trang đêm đêm mặc hết tất cả
quần áo dầy vào rồi mới buộc thắt chặt
cổ chân lại thực cẩn thận, nói :
- Rét rồi đấy, cô Trang. Tấm chăn của cô có
đủ ấm, đủ nặng không, ngoài sân có một
đống gạch đấy, nếu cô cần th́ xếp
nốt lên người cho đủ ấm nhé.
Trang không trả lời, cũng không cười được
v́ đă bắt đầu thấy ngạt thở, thấy
bứt rứt khó chịu. Trang tung chăn ngồi dậy,
lại dựa lưng vào tường. . . Trang ngồi lắng
nghe tiếng rên rỉ phát ra từ trong phổi, lẫn với
tiếng gió rít trong đêm, tiếng cốc chai rạn vỡ
v́ khí lạnh xuống dưới không độ, và lắng
nghe tiếng máy thu thanh ở nhà láng giềng đưa sang
một điệu hát buồn man mác.” Em quyết chờ anh
lại về”.
Cố nhiên bằng tiếng Tàu. Động đến t́nh
cảm th́ h́nh như nước nào cũng có những bài
t́nh ca du dương.
Trang lại nhớ đến những đêm đông ở
quê nhà, bây giờ đă xa cách đến bao nhiêu ngh́n cây số
núi sông, không biết những người thân sơ, quen biết
có đủ ngu si để hưởng thái b́nh không, Thánh
hiền xưa đă dạy thế mà. “Ngu si hưởng
thái b́nh”. Thời buổi loạn ly, chí lư vậy thay.
T́nh h́nh Nam-kinh ngày càng nguy cấp, bọn Trang đành phải
sửa soạn về hậu phương. Mỗi ngày Tiến
lại xách một ít đồ đạc đi gửi cho
nhà hàng đồ cũ, tất cả những cái ǵ nặng,
ít dùng hay có hai cái, đều bị loại cả. Sự
bán đồ về Nam của bọn Trang láng giềng không
ai biết, họ chỉ biết bọn Trang bán đồ,
thành ra có một sự hiểu lầm đầy t́nh
người. Một hôm cả xóm bỗng nhiên lần lượt
đến thăm Trang, người nào trong tay cũng có một
gói quà, kẻ mớ rau, người chai dầu ăn hay
chén muối, làm Trang phát thẹn và cũng rất cảm
động.
Tối hôm ấy Hùng măi đến khuya mới về, anh
bước vào pḥng mặt tái xanh, ngồi thừ ở bàn
một lúc bảo:
- Đời tôi lần này là lần đầu tiên đi xe
quịt.
- ?
- Xe về đến đầu đường, tôi móc túi,
4 túi áo tơi, 4 túi quần, 4 túi áo tây, 3 túi áo cánh. Móc đến
cái túi thứ 15 mới biết là nắm bạc đă bị
tay anh chị nào lúc chen lên xe chiếu cố mất rồi.
Và người đánh xe ngựa thấy tôi móc lắm túi thế
cũng quá hiểu lư do không chờ được nên đi
luôn.
C̣n tiếp
Linh Bảo