Con
Chồn Tinh Quái 6
Linh Bảo kể
Báo Thù
Mẹ Sẻ bay về tổ rất thất vọng, mụ
không ngờ t́nh đời lại đen bạc như vậy.
Lúc bay qua một cái hàng rào mụ nghe tiếng gọi rất
yếu ớt:
- Chị Sẻ, chị lại đây thăm tôi một chốc
đă nào!
Mẹ Sẻ dừng lại và nhận ra bác Chó săn. Lúc
xưa bác ta c̣n trẻ vốn rất anh dũng, thiện
chiến và danh tiếng lừng lẫy khắp nơi.
Mẹ Sẻ hỏi:
- Chào bác Chó Săn, bác làm sao thế?
Chó rất ốm yếu tiều tụy, bao nhiêu
xương sườn đều lộ ra cả có thể
đếm được từng chiếc, trông có vẻ yếu
đuối, h́nh như ốm nặng th́ phải.
Chim Sẻ ái ngại hỏi:
- Bác mệt phải không? Bác có cần tôi giúp ǵ không ? Hay là
tôi đi mời cụ Lang cho bác nhé?
Chó lắc đầu:
- Không, tôi không có bệnh ǵ cả, chỉ đói đấy
thôi. Chủ nhân bảo tôi già rồi, vô dụng nên không cho
tôi ăn nữa. Nhưng tôi biết nếu được
ăn uống đầy đủ, tôi vẫn c̣n có thể
làm việc như thường. Chủ không cho ăn tôi mới
mất sức dần như thế chứ! Tiếc rằng
tôi nghe nói chị có chuyện buồn nhưng yếu quá
không thể giúp chị được.
Chim Sẻ thấy có người thương xót ḿnh th́ rất
cảm động. Mụ kể cho Chó nghe câu chuyện Chồn
lừa mụ, và mụ định sẽ báo thù cho con, dù phải
trả bất cứ giá nào.
Chó cố sức lấy hơi nói:
- Nếu tôi được ăn một bữa thực no,
cho nó hồi sức lại, tôi nhất định sẽ
báo thù giúp chị. Thằng lưu manh ấy cứ tưởng
chỉ nó là giỏi nhất . "Cao nhân tất hữu cao
nhân trị " Ngươi giỏi c̣n có người giỏi
hơn chứ ! Tôi mà mạnh th́ phải biết!
Mẹ Sẻ mừng rỡ bảo:
- Nếu bác có ḷng như thế th́ c̣n ǵ bằng! Bác giúp tôi
báo được thù tôi xin phụng dưỡng bác như
cha tôi vậy. Bây giờ bác gắng sức theo tôi đến
cạnh đường lớn, sẽ có lương thực
đủ cho bác no ba ngày.
- Chị định làm thế nào?
- Bác cứ để mặc tôi, tôi đă có cách.
Chó nghe lời Mẹ Sẻ cố sức lết đến
đường lớn, nằm nấp sau một bụi
cây rậm bên đường.
Mẹ Sẻ dặn:
- Bác xem ḱa, đằng xa đang có một chiếc xe đến.
Tôi biết bác phu xe ấy đi họp phiên chợ lớn
về, trong xe tải rất nhiều lương thực.
Bác để ư nếu bác phu xe ngừng xe lại chạy
theo tôi th́ đến xin một ít thịt cá ǵ tùy ư.
Chó trông thấy mâm cỗ sắp hiện ra trước mắt
nên rất sung sướng, sức khỏe cũng tăng
lên gấp bội.
Mẹ Sẻ bay trước mặt bác phu xe một cách mệt
mỏi. Bác ta tưởng là chim bị thương nên muốn
bắt về cho con chơi. Bác xuống xe đuổi theo
chim, nhưng khi bác gần với tới chim lại bay
đi một quăng ngắn. Mẹ Sẻ rất khôn, cứ
bay một cách khó khăn làm như sắp đuối sức
đến nơi, để giữ hy vọng của bác
phu xe.
Người hăm hở đuổi, chim bay một cách tuyệt
vọng, nhưng măi vẫn không thấy rơi. Mẹ Sẻ
cố dụ bác ta đi thật xa và thật lâu, cho đến
khi mụ đoán công tác của Chó Săn xong rồi mới
bay vụt lên cao mổ vào mũi bác phu xe một cái làm bác giận
đến phát cáu lên.
Trong lúc Người và chim chơi tṛ đuổi bắt, Chó
đă chui vào xe, lôi ra được một đùi thịt
ướp và rất nhiều dồi, tha vào bụi cây làm
công tác bí mật.
Bác phu xe thấy đuổi măi không được nên chán bỏ
về xe, Mẹ Sẻ cũng hài ḷng bay đi t́m Chó.
Sẻ hỏi Chó:
- Thế nào, bác bằng ḷng chứ?
- Vâng, cảm ơn chị. Tôi ăn đến đâu sức
lực trở về đến đấy. Tôi tin là hai ngày
nữa có thể đánh nhau được rồi. Chị
cứ dụ hắn đến, tôi sẽ cho hắn về
thăm ông bà ông vải.
Hai hôm sau, Chồn đang ngủ trưa trong hang biệt thự
riêng bỗng nghe tiếng Sẻ gọi thực to ngoài cổng:
- Chồn ơi! Tôi đau khổ quá, xin anh giữ lời hứa
cho tôi được ở cùng một nơi với con tôi.
Chồn ơi! Ăn tôi đi!
Chồn đang ngủ, nhưng chỉ một câu cuối
cùng đủ làm hắn tỉnh cả người. Ban
đầu hắn hơi nghi ngờ, nhưng sau nhất
định ra xem chuyện ǵ. Dù Sẻ có khiêu chiến
đi nữa, không lẽ một kẻ đa mưu túc trí,
văn vơ toàn tài như hắn lại sợ một con chim Sẻ
bé tí tẹo đến nỗi phải treo miễn chiến
bài sao?
Hắn nghĩ thế bèn mở cửa ra ngoài.
Mẹ Sẻ hai hôm trước đóng kịch với bác
phu xe như thế nào, bây giờ đóng lại y như thế
với Chồn. Bắt đầu mụ bay là là trước
mặt Chồn. Mỗi lần Chồn vồ, mụ bay
trái sang một bên thành ra Chồn cứ hụt măi. Chồn ngọt
ngào bảo:
- Sao chị lại c̣n trốn chạy tôi măi thế. Chị
phải hợp tác một chút tôi mới có thể giúp chị
được chứ! Muốn đoạn trừ phiền
năo cũng phải có can đảm. Đừng trốn chạy
một cách hèn nhát như thế! Tôi không làm chị đau
đớn khổ sở đâu. Người ta ở đời
phải biết xem cái chết nhẹ như lông hồng.
Sách có chữ Tử như Qui nghĩa là sống ở đời
chỉ là một cuộc lữ hành đầy gian nan khổ
sở, c̣n chết mới chính là đi về, về
đúng cái quê hương của ta.
Ta phải nồng nhiệt vui vẻ đón nó như đón
người yêu ta đă chờ đợi từ vạn kiếp!
Chồn cố sức giảng cho Mẹ Sẻ giác ngộ
triết lư tử như qui ,chết là đi về bụng
nó, Mẹ Sẻ cứ phớt tĩnh, mụ chỉ cố
hết sức diễn xuất vở kịch không lời của
mụ, vở kịch mà mụ đă đem hết tinh thần
ra tự biên, tự đạo, và tự diễn.
Khi đă đến nơi Chó nấp, mụ dừng lại
bảo:
- Đến rồi! Tôi muốn được đi về
với con tại đây. Bây giờ anh giúp tôi đi!
Chồn hí hửng chạy vội đến. Hắn
rơi trúng ngay vào tầm phục kích của Chó.
Suốt đời Chồn lần nầy là lần thứ
nhất bị một trận đ̣n kinh thiên động
địa như vậy. Chó cắn hắn, lột da hắn
từng đám . . . Nghĩa là Chó đem tất cả những
miếng vơ gia truyền, những đường cắn thần
sầu quỉ khốc ra thân tặng Chồn.
Hắn đánh rất hăng một phần để cảm
tạ ơn tri ngộ của Mẹ Sẻ, một phần
hắn cũng muốn biểu diễn cho đời biết
rằng, hắn, một con chó già người ta đă
tưởng là vô dụng cũng c̣n có sức lực, có can
đảm, có tim óc, có nhiệt huyết giết giặc trừ
gian, không như những phường vong ân bội nghĩa
giá áo túi cơm khác.
Chó c̣n tưởng tượng thêm ra rằng Chồn là
đời và hắn là Chó. Đời đă dùng, đă vắt
hết tinh tủy, sức lực, xong rồi đào thải,
đời quất lên lưng nó bao nhiêu lằn roi, đời
cho nó nếm bao nhiêu đắng cay chua chát, giờ phút này hắn
trả lại hết cho đời và vô phúc Chồn phải
lănh cái vạ vịt ấy.
Chó cắn, xé cho đến khi Chồn chỉ c̣n là một
đống thịt mềm nhũn không cử động,
Chó mới dừng lại bảo Mẹ Sẻ:
- Thế là chị báo được thù cho con rồi. Hắn
không c̣n có thể làm hại ai được nữa! Trừ
phi hắn có mật ước riêng với Tử thần
Cô Vạc
Không ai biết chính Chồn có kư mật ược riêng với
Tử thần, hay là hắn nhờ tài chết giả nên
thoát khỏi chết thật. Th́ ra trong khi hắn khuyên kẻ
khác tử như qui th́ chính hắn lại bám vúi vào cuộc
sống hơn ai cả. Dự định của Chó và Mẹ
Sẻ thế là thất bại. Chồn vẫn c̣n sống
để làm những việc rung động cả rừng
xanh, hắn chỉ phải tốn rất nhiều thuốc
thang để tẩm bổ và nằm trên giường bệnh
một thời gian khá lâu.
Một hôm cụ lang cho phép hắn ra ngoài tản bộ.
Đó là lần thứ nhất hắn được phép
đứng dậy tập đi nên hắn thấy trong
người yếu ớt không muốn chạy nhảy ǵ cả.
Hắn cũng tự biết cái dáng bộ thiểu năo của
hắn nên rất buồn. Hắn nghĩ thêm giá lúc ấy bị
đánh úp th́ đến chạy cũng không có sức nữa.
Hắn đi dọc theo bờ sông, mắt lấm lét nh́n
quanh để đề pḥng phục kích. Bỗng hắn
thấy cách đấy không xa một cô Vạc đang đứng
bắt cá. Hắn hồi hộp và thấy máu trong người
bỗng chảy mạnh hơn, tim cũng đập mạnh,
hắn thầm bảo:
- Chà, trông cô nàng mới ngon lành làm sao!
Và trong phút giây ấy hắn chợt hiểu tại sao
người hắn yếu ớt, buồn chán và bi quan. Th́
ra chỉ tại suốt thời gian dưỡng bệnh hắn
chỉ uống thuốc, ăn lá thuốc cả ngày. Tuy những
món ấy có ích cho bệnh t́nh, nhưng không khai vị, không
ngon miệng và thiếu nhiều sinh tố chiến đấu
cho một dũng sĩ .
Khi hiểu được chân lư rồi hắn đứng
im lặng đắm đuối nh́n cô Vạc. Hắn thấy
yêu nàng lạ lùng. Hắn có cảm tưởng như trời
đă sinh nàng ra cho hắn, và chiều nay nàng đứng bên
bờ sông cũng là để chờ đợi hắn.
Nhưng làm thế nào để được đến
gần nàng là cả một vấn đề. Giống Vạc
vốn rất linh mẫn, nếu cô nàng thấy động,
hay nh́n thấy bóng hắn th́ đến nửa mắt
cũng không thèm nh́n, cô nàng sẽ kiêu hănh hay thẹn tḥ bay
đi mất tăm mất dạng ngay.
Mấy tháng nằm trên giường bệnh, tuy thân thể
có hơi yếu, nhưng phần trí tuệ của hắn
không giảm bớt tí nào.
Suy nghĩ một chốc, hắn bèn nhặt một ít cành
lá để lên một đám rong và bèo xong đẩy nó trôi
xuôi theo gịng nước. Đám bèo trôi đến gần Vạc
làm cô nàng giật ḿnh kinh hoảng, nhưng khi biết đấy
chỉ là một ít bèo và rong lá, cô nàng yên tâm lấy mỏ
đẩy đi và lại chăm chỉ bắt cá như
cũ.
Một lúc sau lại có một đám bèo khác trôi đến.
Cô nàng giật ḿnh, nhưng cũng như lúc năy, cô nàng lại
yên tâm chăm chỉ bắt cá như những thiếu nữ
chăm làm siêng năng khác.
Khi đám bèo thứ ba trôi đến, cô Vạc không thèm chú
ư đến nữa. Cô đă biết đấy không phải
là một giống ǵ đáng sợ.
Thế là cô nàng mắc kế Chồn. Trong đám bèo thứ
ba Chồn nằm yên lặng, rong che khắp ḿnh nên cô Vạc
không trông thấy hay ngờ vực ǵ cả. Chồn đă
đến trước mặt cô Vạc, nhưng cô nàng
không thèm để ư cũng không thèm nh́n, hắn thấy tủi
thân vội vàng vồ lấy Vạc, bẻ đầu, vặt
cánh nhai ngấu nghiến một cách ngon lành.
Thỏ Học Hát
Ở đời có những sự t́nh cờ rất may mắn
th́ cũng có những sự t́nh cờ trái ngược. Hôm ấy
trời đẹp Thỏ định đi t́m một
đám cỏ non để mời các bạn trong dịp
sinh nhật của hắn. Hắn đang đi bỗng
đụng đầu ngay với Chồn. Thế có chết
không chứ! Thỏ xưa nay vẫn nổi tiếng nhát
gan . Bất cứ một giống ǵ, vật ǵ, dù là một
ngọn lá rơi cũng đủ làm cho hắn hoảng sợ
huống ǵ gặp Chồn. Hắn thấy bao nhiêu hồn
vía đều lên mây cả.
Chồn thấy Thỏ run rẩy cố lấy giọng dịu
dàng bảo:
- Chào anh Thỏ, may quá được gặp anh ở
đây. Đă lâu tôi có chuyện muốn nói với anh
nhưng không có dịp. Đời thật là bất công quá,
không lẽ anh cứ ở cái địa vị thấp hèn
như thế này măi sao? Trẻ tuổi, tài cao như anh
đáng lẽ phải chiếm được một chức
phận xứng đáng. Các bạn thân ở Triều
đ́nh không biết làm cái giống ǵ mà không tiến cử
anh giữ chức Giám tế cho Quốc vương Sư Tử
chúng ta.
Thỏ trả lời líu cả lưỡi:
- Dạ . . . dạ . . . thưa . . . anh, không phải tại
các bạn tôi không chịu chịu tiến cử . . . chỉ
tại . .. tại v́ tôi không biết hát. Giữ chức vị
cao quí ấy phải biết xướng, biết hát Thánh
thi và nhất là phải tốt giọng mới được.
- Thế tại sao anh không học?
Thỏ vẫn c̣n rụt rè:
- Tôi không dám học, không có tiền và sợ người ta
cười nữa!
Chồn sốt sắng:
- Ồ, đi học th́ có ǵ đáng thẹn. Anh nghèo tôi
cũng biết, tôi không thu tiền học của anh
đâu! Tôi vui ḷng dạy giúp anh vài buổi, anh cứ yên trí,
đừng để tâm lo nghĩ đến chuyện
ơn nghĩa ấy làm ǵ. Nhưng mà, trời ơi, anh
đứng xa thế th́ làm sao mà học cơ chứ! Nào
tôi có ăn thịt ăn cá ǵ anh đâu mà anh sợ hăi quá thế.
Bây giờ trước hết chúng ta hăy đọc bài Kính
Chúc, đó là bài kinh tất cả Giám tế ai cũng phải
học trước tiên.
Thỏ rón rén bước thêm vài bước nhưng vẫn
c̣n giữ ư đứng cách xa Chồn. Chồn bắt đầu
tằng hắng lấy giọng và cất tiếng hát. Giọng
hắn rít lên the thé nghe thực chát tai, nhưng Thỏ không
hiểu ǵ về nhạc thanh, và cả đến nhạc
lư Thỏ cũng rất dốt nên cứ trợn tṛn mắt
mà nghe. C̣n Chồn cũng biết ḿnh hát chẳng ra hát,
nhưng hắn chẳng cần, chỉ cố há mồm thật
to, cất cao giọng gào lớn là được.
Hát xong hắn bảo Thỏ:
- Bây giờ đến lượt anh, anh cố bắt
chước đúng như giọng tôi, chỗ nào hỏng
tôi sẽ bảo anh biết. Lấy hơi thực nhiều
vào đan điền, lúc hát cho ra từ từ như tôi giọng
sẽ dài và mạnh.
Thỏ cảm động quá, hát không ra tiếng. Chồn
khuyên:
- Anh cứ b́nh tĩnh đừng sợ ǵ cả, cứ
xem như không có tôi ở trước mặt anh. Nhưng
anh đứng xa quá tôi không nghe rơ. Học hát cần phải
đứng ngay cạnh thầy và bạo dạn lên mới
được.
Thỏ bước thêm vài bước, nhưng vừa đến
gần cạnh ông giáo, Thỏ bỗng sợ hăi lùi ngay lại.
Chồn chờ đợi khuyên dỗ măi đă sốt ruột
nên xông lên, vồ lấy Thỏ, chú bé chưa kịp định
thần đă thấy ḿnh ở trong ṿng tay ông giáo sư âm
nhạc rồi.
Thỏ kinh hăi vùng vẫy kêu cứu ầm cả lên.
Một con Hải Ly t́nh cờ đi ngang qua. Nghe tiếng
kêu cứu, vội chạy đến xem chuyện ǵ xảy
ra. Hải ly vốn là một vị Bá tước trong Triều
đ́nh Sư Tử, thể giá cao quí lại thêm có tinh thần
hiệp sĩ nên sốt sắng can thiệp ngay.
Thấy Hải Ly xông đến, Chồn vội vàng thả
Thỏ ra để nghênh chiến.
Hồ Ly và Hải Ly ngày xưa vốn là bạn đồng
môn, học vơ cùng một thầy nên tài nghệ cũng
tương đương. Cả hai đều dở ra tất
cả những chiêu học với sư phụ, những
chiêu học lóm được trong lúc đánh nhau với các
anh hùng hảo hán khác. Cả đến những chiêu gia truyền
tuyệt kỹ cũng phải dở ra hết, nào là quật,
tát, vả, cắn xé, dằn, vật, tung, hứng .....
đánh nhau mấy trăm hiệp vẫn bất phân thắng
bại.
Trong khi ấy Thỏ chạy thẳng về rừng chui
ngay vào hang nằm nghỉ dưỡng sức, và từ
đấy hắn bỏ hẳn cái mộng học hát để
làm quan Giám tế trong Triều
Linh Bảo