Gió Bấc (Chương 7/10)
Linh Bảo


Nam Lùi


Vài trang nhật kư
Ngày . . . tháng . . . ..năm . . . .

Trong một ngày rét mướt nhất của mùa Đông ở Nam Kinh. Các anh em Việt Nam trong Quân Đội đến báo động, bảo chúng tôi liệu cuốn gói ngay đi. Chánh phủ cụ Tưởng sắp rời Nam Kinh đến nơi. Anh Thành được lệnh đem một đoàn xe về Nam, sáng mai sẽ lên đường. Anh cho chúng tôi tháp tùng miễn phí.

Khỏi cần bàn căi ǵ cả, chúng tôi sửa soạn xếp hành lư ngay. Cả bọn đă chuẩn bị bán đồ đạc từ lâu, nên khi quyết định đi là có thể đi liền. Tiền bán bớt hành lư đủ cho các anh, người th́ đi xe lửa suốt, trực tiếp về Quảng Châu, người có gia đ́nh trợ cấp th́ nghĩ xa xôi hơn, bay thẳng qua Đài Loan trước khi chính phủ chạy. Làm một chuyến như thế đỡ vất vả tốn kém đến hai lần. Đấy là anh Toàn, người giầu nhất, có bà con tiếp tế từ Pháp sang đều đều.

Tôi và anh Hùng, Vũ nhẹ túi nhất, nên theo anh Thành leo lên chiếc xe nhà binh. Ngoài tài xế, chỉ vợ con họ là được ngồi trong xe, c̣n tất cả những kẻ tháp tùng đều phải ngồi trên đống thùng xăng, phụ tùng để sau xe không mui. Tha hồ mà làm quen với nắng mưa sương tuyết trên con đường Nam tiến, nói cho đúng hơn, là Nam lùi.

Đoàn xe lên đường lúc c̣n sớm tinh mơ. Đă là nhà binh, lại chạy loạn, nên gia đ́nh quân nhân, h́nh như ai cũng vui ḷng tập họp đúng giờ, không hề nghe một lời phàn nàn, thở than. Trong không khí hốt hoảng vội vàng, các bà vợ tháp tùng theo xe chồng vẫn ăn diện như Tết. Điểm đặc biệt, là tay bà nào cũng ôm kè kè một cái bọc mà họ gọi là xám pao (bọc quần áo). Cái bọc của quí này, tôi chắc là dù có chết đến nơi họ cũng không thả ra

Có tin Cộng-quân đă lẫn quất đâu đây, nên dân chúng mạnh ai nấy chạy. Họ ôm quần áo, heo gà, gồng gánh con cái, chạy ngược chạy xuôi. Họ nội chạy sang họ ngoại, họ nhà trai chạy sang họ nhà gái, nhưng chạy đi đâu cũng thấy có người chạy ngược lại về phía ḿnh vừa mới bỏ đi, gây thành cái cảnh kiến trong miệng chén, và cái chén đang ở trên một ḷ lửa đỏ hồng.
Đoàn xe vượt qua Tô Châu nhanh như chớp. Không ai nghĩ đến hoài tiếc, không thể đi chậm lại để thưởng thức một danh thắng, mà chỉ nghĩ đến vùng an toàn trước mặt.

Chúng tôi ngồi trên đống thùng xăng cao ngất ngưởng lộ thiên, nên phải lấy chăn khoác thêm lên người để chống lại khí lạnh của sương mù. Nếu là thời b́nh, có th́ giờ đi ngao du sơn thủy, th́ thú vị biết bao !

Nhiều tuần lễ trước khi anh Thành đến bốc chúng tôi đi, cả bọn đă biết là sẽ phải về Nam, anh Hùng đă phác họa chương tŕnh đi bộ theo dân ti nạn. Chúng tôi đă sửa soạn hành lư chỉ vừa đủ trong ba lô, các vật dụng khác, chỉ giữ lại cái ǵ sức ḿnh có thể mang nổi trên lưng. Anh đă chuẩn bị tinh thần cho tôi khá đầy đủ về cái chương tŕnh Nam lùi bằng chân, nếu cần, để tôi đỡ kinh sợ và chán ngán.

Anh tưởng tượng ra nhiều cảnh thú vị mà chúng tôi sẽ gặp. Ví dụ như một cái quán trọ bên đường trong lúc chúng tôi đă gần kiệt sức ... những cây cam , quít, mơ dại trong rừng..khi chúng tôi bị lac, vừa đói vừa khát. Thật là một bọn điếc không sợ súng.

Tuy không được ngồi trong xe có nệm êm, có cửa kính đóng lại ấm áp, mà phải ngồi trên mui xe phơi nắng gió, nhưng khỏi mang xách, khỏi phải lết chân lên đèo, lê ba lô xuống đèo, tôi vẫn cho là một sự may mắn tuyệt diệu.
Suốt quăng đường dài, tôi tưởng như ḿnh đang đi vào một bức tranh vẽ.

Những bức tranh thủy mạc thần kỳ với những núi non trùng trùng điệp điệp. Mây trắng như tơ bao quanh chân núi, hoa vàng nở đầy trong rừng... Tôi nghĩ đến những truyện kiếm hiệp, tả cảnh tầm sư học đạo. Nếu người đồ đệ chí thành phải leo lên những ngọn núi ấy để tầm sư, th́ ... eo ơi! Sư có tầm tôi th́ tầm, chứ bố bảo tôi cũng không có sức mà tầm sư.

Cảnh thực đẹp, mà tôi không có ḷng nào để thưởng thức khi thấy đám quân nhân xô gạt những bàn tay gầy guộc của dân chúng chạy theo hai bên bờ xe, kêu khóc, năn nỉ, níu kéo, xin lên xe quá giang một đoạn đường.
Đến Thượng Hải, anh Thành được lệnh đóng trong một ṭa nhà lầu vĩ đại đang xây cất dở dang.

Chủ nhà chắc biết thân biết phận nên đă bỏ chạy, lánh nạn đi đâu không biết. Mỗi đám vài ba người, chiếm một căn pḥng c̣n vôi gạch ngỗn ngang ở tạm. Đoàn xe tất cả 90 chiếc, phải sửa chữa, lĩnh đồ phụ tùng, xăng nhớt, nhận huấn lệnh v.v.. nên chắc c̣n phải chờ nhiều ngày mới xong, chúng tôi bắt đầu học vài câu tiếng Thượng Hải thông dụng để mua bán, hỏi đưỡng khi bị lạc.

Không khí ở Thượng Hải như có chất điên. Mọi người cuồng say v́ Tết lẫn với loạn. Cái không khí loạn cũng như cái Tết bao trùm khắp nơi, không phải chỉ trước mặt hay sau lưng, không c̣n biết chạy đi đâu để tránh nó. Tết qua rồi, mà ai cũng c̣n hăng say ăn Tết, v́ họ ăn Tết với cái ư niệm có thể là ngày mai ăn Tết với ông bà Tổ Tiên

Chúng tôi góp tiền ăn với quân đội, nên đến bữa chỉ đi lĩnh, một tô cơm, một chén rau xào dầu, một phần cơm chúng tôi chia nhau hai người ăn. Đói no thiếu đủ không thành vấn đề, khỏi phải tự nấu có ăn là may lắm rồi. Cơm Tết có thêm một miếng thịt mỡ, ngoài món rau xào cố hữu. Tôi nhường v́ tôi không thích ăn thịt mỡ.

Từ lúc bắt đầu cuộc Nam lùi, tôi ngạc nhiên thấy Hùng không buồn rầu thất vọng, trái lại, h́nh như anh vui vẻ khác thường, săn sóc tôi một cách rất chu đáo. Vũ cũng tránh những câu nói có thể làm mất tinh thần.

Suốt một năm trời nh́n Hùng đóng vai thầy, vai anh, vai cha, giờ đây anh mới để lộ con người t́nh cảm. Cái t́nh cảm anh cố vùng vẫy chống cự, che giấu. Lúc nào cũng làm cái mặt ta đây đảng trưởng nghiêm nghị, cứng rắn, không bỏ qua một cơ hội nào là không huấn luyện đàn em, nhất là tôi, anh c̣n bắt khoan bắt nhặt, thử thách nhiều hơn tất cả các anh em khác.

Tối đến, anh trèo lên nóc nhà, lấy giây câu điện ở cột đèn ngoài đường vào pḥng. Thế là trong khi cả ṭa nhà thắp đèn dầu leo lét, chúng tôi có đèn điện, lại có cả cái ḷ điện nhỏ dùng để sưởi và nấu nước trà nóng, c̣n phong lưu hơn tất cả các bạn đồng hành.
Trong ánh sáng, ḷ sưởi ấm, cạnh chén trà nóng, anh tạm gác bỏ vai tṛ đảng trưởng, hiền ḥa ngồi chép cho tôi bài thơ Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị:
Hán Hoàng trọng sắc tư khuynh quốc
Ngự vũ đa niên cầu bất đắc ...

Trong khi chờ đợi đoàn xe tiếp tục lên đường, chúng tôi ngày ngày đi xem phố và các Tô giới. Người trong thành phố đông như kiến, thực đúng như kiến, không ngoa chút nào. Tôi có cảm tưởng nếu có ai ngă xuống đất, th́ chỉ trong chớp mắt sẽ bị dẫm nát ngay, mà không ai biết là ḿnh đă dẫm lên cái ǵ. Họ đi ngược đi xuôi, mua đồ, ngắm phố, ăn cắp vặt, móc túi, giật ví ... đủ các mục đích.

Chỉ lơ đăng một giây phút là có thể bị cái làn sóng người ấy đánh giạt đi mất tăm mất tích trong chớp mắt. Hùng sợ tôi bị lạc, nắm chặt tay tôi để kéo đi cùng một hướng.
Và bắt đầu từ đấy cho đến khi về đến nhà, suốt cuộc nhàn du, đi bộ cả một ngày trời, anh không hề thả tay tôi ra nữa.

(Nhật kư ngừng)

Ngày ngày ngồi trong pḥng nh́n qua cửa sổ, trông theo dáng các cô gái Thượng Hải, đi giầy bông, che ô có vẽ những hoa lá mầu dịu dịu đi dưới đám mưa bông tuyết phơi phới, Trang lại nhớ đến những ngày nắng ráo, những buổi đi chơi Mạc Sầu Hồ, Huyền Vũ Hồ, Yến Tử Cơ, Vũ Hoa Đài ở Nam Kinh. Nhưng sự thực của hiện tại chỉ là những cơn ho xé phổi, suốt đêm không thể nằm được v́ ngạt thở, người Trang cứ lịm dần đi. Trang lại ngồi dựa lưng vào tường. . .

Một hôm Trang gần chết ngất v́ ngạt, Vũ phải cuốn tất cả chăn đệm của ḿnh cho Trang ngồi dựa lưng để cố giữ lấy hơi thở. Rét đến thau nước trong pḥng cũng đóng lại thành băng. Hùng ngồi ngủ gật bên cạnh ḷ điện để sưởi. Và lúc giật ḿnh tỉnh dậy không hề dám than tiếc bộ quần áo rét độc nhất đă bị cháy xém mất một bên ống. . .

Lắm hôm tuy thực mệt nhọc cũng không thể nín cười được với những lời khôi hài của Nguyễn, anh ở pḥng trên và rất thích trốn vợ đến chơi với bọn Trang, và lúc đến không bao giờ quên mang theo trà và kẹo đậu phụng.

Anh thường bảo Trang:
- Cô chóng khỏi đi rồi tôi kể lịch sử đời tôi cho cô nghe, thực là một thiên tiểu thuyết, phiêu lưu mạo hiểm và cả du kư nữa. Này nhé, sang Tầu, bắn chết một người, nên bị tù 8 năm ở Quảng Châu, ra tù đi lính mướn và làm qua bao nhiêu nghề mạo hiểm khác nữa, vào đội lính xe tăng được quân đội Mỹ đưa sang huấn luyện ở Miến Điện. Có vợ khắp các xứ, đi khắp nước Tàu. Về Việt Nam tước khí giới quân Nhật xong lại sang Tàu. Chỉ huy một Lữ đoàn . Bây giờ bị cái cô vợ trẻ này nũng nịu quá thành ra nhụt cả chí khí anh hùng.

- Thế năm nay anh bao nhiêu tuổi?
- Vợ tôi vẫn tưởng tôi mới 30, nhưng sự thực th́. .. . . . xin cô cũng làm ơn tưởng như thế cho.
Thấy cuốn truyện Kiều để trên bàn, anh vớ lấy đọc và bảo:
- Tôi đố ai biết cô Kiều hơn cô Vân bao nhiêu tuổi?
Không ai trả lời anh tiếp:
- Bao nhiêu tên đất trong này tôi đều đi qua cả. Cô Kiều mới lưu lạc có 15 năm mà đă than rằng hết xuân, vậy như tôi đây lưu lạc những hơn 25 năm th́ c̣n ǵ là xuân nữa hở trời !
Nhưng anh bỗng nín bặt trong khi mọi người cười, v́ nghe tiếng bà vợ trẻ đang nheo nhéo gọi ở cầu thang:
- Yuan a, Yuan a!

Anh vừa chạy vưà nói:
- Nếu tôi là Từ Hải chắc cũng không thể nào làm khác được !
Bọn Trang dự định về Quảng Châu thành ra ai cũng cố làm cho số hành lư càng ngày càng nhẹ. Một hôm Vũ đi phố về hớn hở bảo Trang và Lưu:
- Hôm nay ngoài cơm nhà binh ra, chúng ta có một bữa tiệc thịnh soạn đây!

Trang nh́n tay Vũ thấy một gói ḿ và rau cải:
- Giầu thế cơ à! Có mấy cuốn sách nát mà đổi được lắm thế này?
Vũ rút trong túi ra một nắm giấy bạc, ném lên bàn:
- Đă hết đâu, c̣n đây nữa! Thực là bất ngờ, lúc tôi đang cầm mấy cuốn sách nh́n vào các hàng sách cũ không biết nên vào hàng nào th́ bỗng nhiên có người vỗ vai hỏi:
- Mấy cuốn sách ông có bán không, bán bao nhiêu?
- Bao nhiêu cũng được!
- Bao nhiêu th́ cứ nói đi mà.
- Cần quái ǵ, bao nhiêu cũng được

Hai người cứ dùng dằng măi cho đến khi đi hết quăng đường ấy, người kia bèn rút ra một nắm giấy bạc nhét vào túi tôi, tôi không xem bao nhiêu tiền và người kia cầm lấy mấy cuốn sách ấy cũng không xem là sách ǵ nữa, ai đi đường nấy!
- Dễ chịu quá nhỉ!

- Có lẽ họ tưởng ḿnh là một thư sinh nghèo túng đi bán sách, và họ cũng đă từng có cái kinh nghiệm d́m giá của các hàng sách nên có ư mua giúp, và có lẽ họ mua mà cũng không dùng đến.
Có nhiều hôm đi chơi phố, bỗng nhiên thấy một người ăn mặc rất lành lẽ, áo quần giầy mũ đều bằng bông rất đủ ấm, tay nắm một mớ giấy bạc ch́a ra trước mặt Trang, miệng cuời cười lẩm bẩm nói ǵ không rơ. Anh Nguyên bảo:
- Ăn mày đấy! Họ cầm một nắm giấy bạc để tỏ ra rằng đă nhiều nguời cho họ rồi, vậy ḿnh cũng phải cho thêm vào đi ! Trang bảo:
- Nhưng sự thực th́ lăo ấy c̣n giàu hơn chúng ḿnh cơ mà!

Lại c̣n khắp các ngả đường chỗ nào cũng có ăn mày ngồi, có người đắp chăn nằm ngáy kḥ kḥ, bên cạnh một tấm giấy viết rơ t́nh cảnh khổ sở và một cái thau đựng đầy bạc. Ai đi ngang cứ việc ném tiền vào đấy, và người xin tiền ngủ đẫy giấc, thức dậy thấy sẵn tiền chỉ việc bỏ vào túi là xong.

Trang cũng có dịp đi chơi các công viên, phần nhiều đều phải mua vé vào cửa, và bên trong nếu có vườn động vật hay thực vật th́ phải mua thêm vé nữa mới được vào xem. Trong vườn động vật chỉ có một ít ngỗng vịt, nai, các thứ chim thường thấy và khỉ mà thôi. Ra về Trang có cái cảm giác như ḿnh bị lừa vậy, nhưng những người xem khác th́ có vẻ thỏa măn lắm. Có lẽ tại họ quen sống trong thành phố cửa nhà san sát, ngoài đường th́ người đi lại như ngày hội.

Được xem một cảnh có cây có trời, thở một chút không khí trong sạch, hay bước một bước mà chân không phải vướng người trước và người sau. Được như thế họ đă măn nguyện lắm rồi.

Một buổi sáng mùa Xuân trời c̣n rét, đoàn Quân Xa rời Thượng Hải tiếp tục cuộc hành tŕnh trở về phương Nam, vào ngày kỷ niệm 72 liệt sĩ Hoàng Hoa Cương. Cờ thanh thiên bạch nhật treo đầy các cửa nhà, đường phố, người đi lại đông nghẹt. Đoàn xe chầm chậm len vào giữa đám người và cờ. Bọn Trang đưa khăn tay ra vẫy, một vài người vẫy lại, có lẽ họ muốn an ủi những kẻ ngồi trên quân xa là kẻ ra đi không hẹn ngày về.

Ra khỏi tỉnh Giang Tô đến Triết Giang với những cánh đồng cải hoa vàng bát ngát, Đoàn xe ngừng lại ở Hàng Châu.
Bọn người phiêu lưu này đă đi từ Thanh Đảo về, nên dầu mệt mỏi, họ t́m cắm trại trong khu vườn rộng bên cạnh hồ. Gió Tây hồ hiu hắt thổi uốn cong những cành liễu tha thướt rủ. Gió làm lộng cánh màn trắng nuốt của những chiếc du thuyền.

Người đẹp Hàng Châu đi dạo dưới rặng liễu rủ bên hồ, những người đang bơi thuyền trên hồ, và từng đoàn đàn bà già trẻ đeo bọc hương, chống gậy leo núi đi lễ chùa, vẽ một bức tranh đặc sắc của Trung Quốc.

Đêm thứ nhứt sau khi bơi thuyền đă mệt rồi, Trang đang nằm mơ màng trong chăn, bỗng nghe có tiến ồn ào ở chiếc xe bên cạnh của người Liên trưởng.
- Sao lại làm thế, thả nó ra!
Tiếng người Ban trưởng.
- Chúng tôi trót giết mất rồi!
Ông Liên trưởng phàn nàn:
- Phiền nhỉ, thôi thế th́ các người chia nhau vậy!

- Ông cũng uống với chúng tôi một cốc rượu nhé?
Ông Liên trưởng dẫy nẩy lên:
- Không, không, đời tôi chưa từng bao giờ!
- Ồ, việc quái ǵ, chưa từng th́ bây giờ hăy thử xem sao.
Mấy phút sau nghe tiếng chó kêu ăng ẳng rất thảm thiết.

Không ngủ được, Trang trở dậy đi ṿng ra vườn sau điều tra. Th́ ra lúc chiều cửa vườn mở có một con chó béo tốt ở đâu chạy vào, bọn lính đóng cửa vườn lại để nhốt chó và tŕnh với ông Liên trưởng. Khi thấy ông ta bảo thả ra, họ bèn nói dối là đă giết rồi để không thể nào làm khác được.

Không muốn bỏ phí một cái cơ hội du lịch Hàng Châu danh thắng, mỗi ngày bọn Trang đi xem cảnh đẹp, hay đi viếng các đền chùa cổ tích nổi tiếng. Một hôm đi xem miễu mộ cha con Nhạc phi, một công thần nhà Tống. Bỗng nhiên trời đổ mưa, bọn Trang bèn đi măi về phía sau đền, nơi thờ mẹ Nhạc phi, trông thấy rất nhiều người cầu xăm, anh Hùng cũng rút một thẻ và t́m ra được bốn câu thơ có ư nghĩa rằng nên an cư lạc nghiệp và phải biết tri túc anh xem xong gật gù cười bảo:
- Chà, Thánh Mẩu linh thật, ngót một năm nay ḿnh chuyên làm nghề thất nghiệp, lười đă quen thân, bây giờ Thánh Mẫu lại khuyên rằng nên an cư giữ cái nghề thất nghiệp chứ đừng nên t́m việc ǵ, thực là dễ chịu quá!

Và lúc trở về nơi cắm trại trần xe bằng vải có một lỗ thủng. Trận mưa tai hại vừa qua, như một ṿi nước máy, tưới vào cái xách đựng luơng thực. Anh nhặt những hộp bánh ướt, nhăo như bùn vứt qua cửa xe gật gù:
- Thánh Mẫu mới thiêng làm sao! Bà ta bảo ḿnh nên tri túc, nghĩa là ngày hai bữa cơm lính đủ rồi, c̣n mua những cái quái này làm ǵ!

Không những cảnh đẹp Hàng Châu được bọn Trang thưởng thức, cả những món ăn danh tiếng của Hàng Châu như món măng nổi tiếng, cũng được học hỏi, lấy cớ rằng phải biết để cho rộng kiến văn.

Sau khi được tin những quăng đường bị Cộng quân cắt đứt đă lấy lại được, đoàn xe lại lên đường, từ giă Hàng Châu với đầy luyến tiếc. Lúc đoàn xe chầm chậm vượt qua sông Tiền Đường, Vũ anh bạn rất nghệ sĩ lại bảo:
-Ḱa đúng chỗ kia là nơi cô Kiều nhẩy xuống tự tử đấy!

Anh nói bằng giọng chắc chắn và không cười, như chính ḿnh đă được trông thấy cô Kiều nhẩy xuống sông vậy. Qua khỏi cầu từ lâu mà anh vẫn c̣n lim dim đôi mắt, mơ màng tưởng chừng như chính ḿnh là Kim Trọng lúc đứng bên bờ sông mơ bóng giáng nàng Kiều.

Đoàn xe lại bắt đầu len vào những trái núi hiểm trở trong đám sương mù buổi sáng dầy đặc. Hai bên đường hoa đào nở đỏ rực rỡ, rơi đầy xuống những gịng suối gịng sông, hoa mơ trắng xóa nở đầy trên sườn núi. Nh́n gịng nước chảy cuộn hoa trôi theo, Trang lại nhớ đến truyện cổ tích Lưu Nguyễn nhập Thiên Thai.

Năm xưa, từ một thuở rất xa xưa, có hai người họ Lưu và họ Nguyễn rủ nhau vào núi hái thuốc. Họ men theo gịng sông có những cánh đào trôi, họ bơi thuyền ngược gịng nước t́m đến nguồn đào và gặp người Tiên ở động Thiên Thai. . .

Hôm nay bọn người phiêu lưu cũng đi theo dấu hoa đào. Nhưng không phải t́m đến Đào nguyên. Họ chạy như chớp về phương Nam nơi chưa có đạn lửa.
Những đêm lên đèo trời mưa tầm tả, trên con đường nguy hiểm, đèn xe yếu, cầu lại gẫy hay bị phá, nên thường họ phải dừng lại chớ không dám đi liều. Trên con đường độc đạo, hai bên là sườn núi, đoàn xe đậu liền nhau im ĺm. Trang vẫn ốm nằm trong xe, vừa đói vừa rét, đợi nghe những tiếng súng đánh nhau và sẵn sàng để bị bắt như mọi người nếu đoàn xe bị bao vây. Nhưng Trang được may mắn không nh́n thấy những mũi súng chĩa ngay vào chiếc xe ḿnh.

Đoàn xe đi hết Triết Giang và vào địa phận Phúc kiến. Nơi hàng chục rặng núi liên tiếp nhau, đường không lúc nào bằng phẳng, hết lên đèo lại xuống đèo, xuống rồi lại lên. Những chiếc cầu mục nát vắt vẻo trên sườn núi rung lên kêu răng rắc dưới sức nặng của chiếc xe nhà binh như muốn đổ.

Những lúc đó trong mắt Trang những chiếc cầu cũ nát xấu xí ấy mới thực là quí giá đẹp đẽ đáng yêu nhất trên đời ! V́ mỗi khi gặp góc cầu nào bị phá, một nửa ngày giờ của mọi người đều tiêu phí cả vào công việc sửa chữa. Cứ mỗi khi qua khỏi một chiếc cầu, họ lại thở dài khoan khoái và sung sướng như vừa thoát khỏi một tai nạn. . .

Trên con đường thiên lư dài dằng dặc, đoàn xe vẫn ngày đi đêm nghỉ không ngừng. Cuộc sống chung đụng với đám quân và dân Tàu làm cho tầm mắt Trang mở rộng ra một chút. Mỗi chiều đoàn xe dừng lại ở một thôn trang vắng vẻ, bọn lính và sĩ quan lại chia nhau đi lùng khắp xóm làng để t́m chỗ tắm rửa, ngủ nhờ, nấu cơm và mua gà vịt, trứng v. v. .

Trang c̣n nhớ đêm hôm ấy cả bọn đều ngủ ngồi trên xe trong một khu rừng v́ chiếc cầu ở đàng trước đă bị phá. Đoàn xe hơn 90 chiếc phải từ từ lội sông. Tính ra ngày mai mới đến lượt xe Trang v́ mỗi chiếc qua sông mất đúng 15 phút. Mọi người đang mơ mơ nửa thức nửa ngủ, bỗng nghe soạt một tiếng ở trong bụi cây bên đường.

Người Ban trưởng giật nẩy người lên hốt hoảng gọi vợ:
- A Hoà, xám pao! (bọc áo)
Và hai vợ chồng nhanh như chớp, vồ lấy cái bọc con lúc nào kè kè cắp theo bên ḿnh, nhảy choàng xuống đất và chui vào gầm xe. Khi biết rằng đấy chỉ là mấy con vật trong rừng, v́ đoàn xe đến gần không ngủ được, nên kéo nhau đi nơi khác, ông ta bảo Trang:
- Cô đừng tưởng! Hừ, hừ bọn thổ phỉ ghê gớm lắm! Cô nên học cách chúng tôi, chọn lấy mấy bộ quần áo cần nhất đeo sẵn trong ḿnh, nếu nhỡ bị chúng bắt th́ có cái để thay.

Trang rất buồn ngủ. Tuy lần này muốn lơ mơ lại một chút thôi cũng không được, v́ trên chiếc xe đậu trước Trang bọn chó con và gà con bị nhốt lại kêu ầm ỹ.
Trang nhận thấy khi đến một địa phận nào, Đoàn quân cũng lănh được phần lương thực nhiều hơn số người. Trang không hề thấy có sự điều tra hay khám xét nào nên nàng đoán rằng bất cứ chuyện ǵ đươc xảy ra, cũng phải có lư do của nó. Số xe độ 90 chiếc th́ họ lănh đủ dầu xăng, lốp xe và các phụ tùng khác cho hơn 100 chiếc.

Đến một thành phố nào, mấy đêm đầu Trang cũng không ngủ được v́ về đêm các quan mới cho lính lăn các thùng dầu xăng ầm ỹ cả lên. Th́ ra họ gửi bớt đi, đổi lấy vàng để mang theo cho nhẹ! Không những gửi số dầu thừa, họ c̣n gửi cả một nửa số cần dùng, khi xe hết xăng nằm lỳ ở bên đường trong một khu rừng hay ngọn đèo nào đấy, họ phái một chiếc xe con đi báo tin cho địa phương gần nhất đến cứu.

C̣n một cách làm tiền nữa là nhặt nhạnh những hành khách chạy loạn trên đường. Cứ một chỉ vàng hay 6 đồng bạc trắng tài thầu là có thể đi một quăng độ 50 cây số. Trang không biết họ chia nhau ra sao chỉ thấy vợ chồng người Ban trưởng phụ trách lái chiếc xe có Trang ngồi có vẻ hậm hực lắm.

Tuy thế đêm đến thỉnh thoảng cũng được nghe một vài tiếng tiêu vọng lại năo nùng. Trang không biết đây là Xuân nữ thán hay Vọng mỹ nhân, Quá Quan hay Tô Vũ mục dương và người thổi là ai, chỉ cảm thấy trong đám quân nhân cũng c̣n có một vài hồn thơ. Các bạn Trang thường cười bảo đấy là tiếng tiêu sầu của người chiến sĩ gửi đến để ḥa với tiếng violin của Trang đêm đêm vẫn kéo không ngừng. Trên suốt khoảng đường dài nàng vẫn c̣n ốm về đêm và bệnh của Trang đă được thay bằng một danh từ mới : Tiếng đàn violin.

Đến Giang Tây và từ giă Giang Tây với những trận mưa th́nh ĺnh, đoàn xe bắt đầu vào địa phận Quảng Đông. . .
Đến Khúc Giang, đoàn xe ngừng lại để chữa một số xe hỏng và kiểm điểm những tổn thất của cuộc hành tŕnh. Trong mấy tháng trời họ đă tiêu phí mất một tháng ở Thượng hải, một tháng du ngoạn Tây hồ ở Hàng Châu, những ngày nghỉ mát không ngờ.

C̣n lại một tháng đă vượt được gần hai ngh́n cây số. Và trong đoàn xe vài chiếc đỗ bên ruộng, vài chiếc rơi xuống cầu, vài chiếc lúc lên đèo v́ máy hăm không tốt nên thụt lùi, và lùi măi xuống những chiếc hố sâu bên sườn đèo, vài chiếc bị phục kích bắn hỏng, một vài người chết, hay bị thương . Ngạc nhiên v́ trong số những xe và những kẻ bị nạn không có ḿnh, bọn Trang thở dài nhẹ nhàng như tỉnh một cơn ác mộng. Cám ơn Trời. Cám ơn mẹ.

Đến đây đường xe lửa đă thông, bọn Trang từ giă người Liên trưởng và các bạn đồng hành đổi sang xe hỏa về Quảng Châu. Và Trang đă được mục kích một cảnh tượng chạy loạn bất hủ trên chuyến xe hôm ấy.

Người soát vé hỏi một đám hành khách :
- Đi đâu?
- Chạy loạn.
- Chạy về đâu?
- Quảng Châ
- Vé đâu?
- Không có.
- Ô hay, không mua cả vé th́ nửa vậy, nếu không th́. . (người soát vé ngửa tay ra) chút ít vậy, chứ sao lại. . . vô lư thế!
- Một xu cũng không có!
Người soát vé phát cáu:
- Các người đă không có vé th́ đi xe chậm chứ sao lại đi xe nhanh hở.
Người bị hỏi vé cũng hơi cáu:
- Các ông này mới lạ chứ! Người ta đă không có tiền nếu đi xe chậm ở những mấy hôm trên tầu th́ lấy ǵ mà ăn hở.

Người soát vé sợ hăi muốn lẫn sang toa khác nhưng người hành khách c̣n mắng theo:
- Người ta chạy loạn từ Bắc kinh về đây hết sạch cả tiền, chính phủ đă không giúp th́ thôi lại c̣n bắt mua vé!
Người soát vé cũng trả lời có vẻ thẫn thờ:
- Nhưng nào tôi có phải là chính phủ đâu!

Trang theo sát cánh đoàn dân chạy loạn để đuợc xem nốt tấn kịch lúc tầu đến Quảng Châu.
- Vé đâu? Nộp vé lại rồi hăy ra cửa!
Ngườ Hiến binh gác cửa đứng cạnh, người thu vé vừa hỏi vừa chận đám người đang ồ ạt chen nhau ra trước.
- Không có vé!
- Không có vé th́ đừng ra.

Một thiếu nữ có lẽ là em gái của người hành khách chạy loạn lúc trên tầu bước dấn lên cười nhạt bảo:
- Này, tôi bảo cho mà biết người ta đi từ Khúc Giang về đây ngót 300 cây số c̣n chả sao nữa là! Bây giờ chỉ c̣n ra cửa rơ khéo lôi thôi!

Cô ta đẩy người Hiến binh lẫn cả người soát vé sang bên cạnh để lấy lối đi và hơn nữa , c̣n chạy ra chạy vào mấy lần để khuân nốt đám hành lư c̣n sót lại bên trong ga , dưới đôi mắt ngạc nhiên tṛn xoe của người Hiến binh. Gái thời loạn!

C̣n tiếp
Linh Bảo