Con Chồn Tinh Quái 7,
Linh Bảo kể
Sói Trả
Thù
Không biết hôm nay gặp ngày xấu hay bị sao Quả Tạ
chiếu mệnh mà Chồn đụng đầu với Hải
Lỵ . Vừa đánh vừa chạy đến gần
trăm hiệp vẫn không thoát, Chồn biết mình sắp
nguy đến nơi. Hắn ta dù chưa học qua binh pháp
chính quy nhưng vẫn có dịp nghe các bậc đàn anh nhắc
câu “Biết mình, biết người, trăm trận
đánh, trăm trận thắng”, hắn biết tài nghệ
cũng như sức mạnh của hắn không thể nào
địch nổi Hải Ly, và hắn cũng biết Hải
Ly là một vị Bá Tước rất anh hùng và quân tử,
không hề giết đối phương đã ngã ngựa
bao giờ, hắn bèn bèn cố ý hở miếng, để
cho Hải Ly vật hắn bằng một thế võ rừng
rất dễ dàng.
Quả nhiên khi Hải Ly thấy địch thủ ngã quay
lơ, và nằm lịm đi như một cái xác không hồn,
bèn bỏ đi không đánh dồn thêm một kẻ không
đủ sức chống cự, đã ỉu xìu như một
chiếc mền rách nữa.
Chồn nằm dưới đất nhìn trộm thấy
bóng Hải Ly khuất hẳn mới dám bò dậy. Hắn cẩn
thận xem chung quanh không có ai mới len lén đến nhà mụ
lang Chuột rừng nhờ mụ nhai lá thuốc băng bó
các vết thương.
Chồn uống xong cốc rượu thuốc “ Đại
bổ cấp tốc gia truyền” của mụ Chuột rừng,
thấy tinh thần tỉnh táo khỏe mạnh lại
như thường bèn lên đường, hẹn hôm khác sẽ
trả công cho mụ bằng một chục trứng gà
tươi.
Chồn đi ngang qua cửa nhà Sói, hắn dừng lại ngẫm
nghĩ không biết có nên vào thăm không. Thím Sói xưa nay
đối với hắn rất tốt, thường có
món ngon vật lạ gì cũng ân cần niềm nỡ mời
hắn ăn. Nghĩ đến trận đòn vừa rồi,
hắn bèn nhất định vào thăm thím, nhân tiện
may ra có gì tẩm bổ được chắc thím sẽ
không tiếc với hắn.
Sói đi vắng, các Sói con chơi trước cửa rừng
cạnh nhà, chỉ có một mình thím Sói đang sửa soạn
làm cơm. Thím Sói thấy mặt hắn hỏi ngay:
- Kìa cháu, lâu ngày không gặp. Trông cháu xanh xao tiều tụy
quá. Cháu ốm đấy phải không?
Chồn phục thầm sự nhận xét tinh anh của vợï
Sói, hắn trả lời:
- Thưa thím cháu vừa mới bị một con chó rừng
bần tiện hèn nhát đánh úp. Thật ra nếu dàn trận
đàng hoàng thì một mình cháu chấp năm đứa
chúng nó ấy, nhưng vì bị đánh lén nên cháu mới thảm
bại thế này, thật không nhờ hồng phúc của
thím thì cháu đã về chầu Ông Bà Ông Vải từ tám
mươi đời Vương rồi chứ còn đâu!
Thím Sói nghe nhờ hồng phúc của mình nên mát ruột lắm,
thím dịu dàng:
- Thật tội nghiệp cháu tôi! Cháu ngồi trên cái ghế
bành kia dựa lưng cho khỏe.
Thím vừa mới chưng cách thủy một con bồ câu
non với yến sào và hạt sen, định để chú
về xơi tối nay, nhưng bây giơ cho cháu ăn
đồ bổ cho chóng lại sức. Chốc nữa chú
về chắc có thịt, thím làm món khác cho chú cũng
được.
Chồn nghe nói chỉ có một con chim bồ câu thôi trong
lòng thầm chê ít, nhưng nghĩ lại đây là món chim
thượng hạng lại hầm với yến sào và hạt
sen, ăn vào đến đâu bổ đến đấy,
vốn là phần của chú mà thím lấy cho mình! Đó là một
cái vinh dự mà không phải bất cứ một thằng
cháu hơ, cầu bơ cầu bất nào trên đời
cũng có thể hưởng được, nếu không
có liên hệ đặc biệt. Nghĩ thế hắn bèn
thưởng thức món bồ câu non chưng yến sào, hạt
sen một cách ngon lành.
Bọn Sói con xưa nay vẫn ghét Chồn đáo để,
chúng nó ghét một phần cũng tại mẹ chúng nó yêu,
hay lấy những thức ăn cho bớt Chồn. Hôm nay
chúng vừa thấy bóng Chồn đều lánh mặt
nhưng cố rình xem “ ông anh họ” kia làm gì. Chúng thấy mẹ
cho Chồn ăn mất món bồ câu thì giận vô cùng. Chúng
vẫn đợi tối ba về thế nào ba cũng chia
cho một miếng, dù một miếng rất bé cũng
được. Chúng đợi sẵn ngoài cổng, vừa
thấy Sói cha về là kể ngay, lại còn trề môi nhọn
mõm thêm muối thêm tiêu vào cho Sói bố tức giận thêm.
Sói tuy thô lỗ nhưng lắm lúc cũng biết dè dặt,
hắn tiếc con bồ câu nhưng ngoài mặt vẫn làm
bộ niềm nỡ tiếp đãi Chồn rất vui vẻ.
Sói bảo Chồn:
- Chú nghe người ta đồn cháu và lão lái cá đấu
trí. Cháu xoáy được của lão ta vô khối cá. Thủ
đoạn của cháu cao cường thực. Chú rất
hãnh diện có được một thằng cháu thông mình
như cháu.
Chồn trả lời:
- Chú Sói hai cũng bắt chước cháu nhưng bị thất
bại. Chú ấy rủi gặp đúng ngay lão lái cá đã bị
cháu lừa nên lão ta không tin nữa. Trông thấy chú Hai giả
chết, lão ta muốn cho chắc chắn đánh thêm một
trận cẩn thận làm chú Hai phải cố chạy
thoát thân. Thực bỗng dưng mua lấy trận đòn .
Cháu không can dự vào đấy, cháu cũng không xúi dục
chú ấy bắt chước cháu, nhưng chú Hai cứ
đổ riết cho cháu, nói là lỗi tại cháu. Mưu ấy
cháu nghĩ ra, cháu làm thành công vì đó là lần đầu
tiên. Chú cũng thừa biết là một mưu kế làm
thành công lần đầu không nhất định là sẽ
thành công mãi mãi.
- Đúng thế, nhưng với tài sáng kiến của cháu
thì mỗi ngày nghĩ ra một kế khác nhau cũng chẳng
khó khăn gì. Chú muốn hợp tác với cháu làm một
chuyến để bổ khuyết kho lương thực
của chú cháu tạ. Nhưng phải là một sáng kiến
mới cợ. Bây giờ đang mùa cá, mỗi ngày xe cá chở
ra chợ bán rất nhiều, chúng mình bắt tay làm một
chuyến, có trí thông minh của cháu, sức lực của
chú, khó gì chẳng mang được vài thùng cá về nhà cho
vợ con, cháu nhỉ:
Chồn cho là một ý kiến hay nên rất tán thành:
- Vâng, chú cháu ta sẽ đợi xe cá, còn mưu kế đến
lúc ấy tự khắc sẽ có.
Hai chú cháu bàn định địa điểm và ngày giờ
xong Chồn bèn ra về.
Hắn vừa đi vừa nghĩ đến con chim bồ
câu chưng hạt sen yến sào vẫn còn thấy ngọt
ngào ở đầu lưỡi.
Hôm sau, đúng giờ Chồn đến chỗ hẹn. Hai
chú cháu chờ đến lúc mặt trời lên cao vẫn
chưa thấy một xe cá nào. Đợi mãi thấy chán,
Sói định rủ Chồn đi nơi khác kiếm món gì
để điểm tâm, bỗng vừa đúng lúc ấy
có một xe cá từ từ đi đến. Bác phu xe
đang ngủ gật, xe nặng nên ngựa chạy rất
chậm, ngựa có vẻ thuộc đường cứ
thong thả kéo xe đi theo lối ra chợ.
Chồn bảo:
- Bác phu xe đang ngủ chúng ta không phải dùng mưu kế
gì cả, chỉ nhảy lên xe ăn một bụng thật
nọ. Nhưng phải nhanh nhẹn và cẩn thận đừng
làm bác ta thức dậy mới được.
- Theo ý chú chỉ một mình cháu nhảy lên thôi. Thân thể
chú nặng hơn cháu nhiều sợ làm xe rung động
bác ta tỉnh dậy mất.
Chồn cũng đồng ý vì hắn ta nghĩ rằng nếu
có chuyện gì xảy ra thì con vật đi dưới
đất sẽ lảnh đủ và được nhận
trước những miếng đòn thần sầu của
chủ cá. Sói đề nghị như thế thực chẳng
còn gì hơn nữa.
Cả hai đứng yên đợi xe cá qua mặt xong Chồn
nhón chân nhảy lên không một tiếng động. Sói chạy
theo sau cũng không dám thở mạnh. Chồn mở vội
một dỏ cá ra và ném nhanh xuống đường cho Sói
nhặt. Hắn biết phải hành động nhanh nên
không dám bỏ phí thì giờ, cũng không nếm thử. Thực
trong đời hắn chưa bao giờ thực thà và tin bạn
đến như thế.
Theo chương trình đã định thì Sói phải nhặt
hết cá đem đến một nơi đã định
sẵn, và đợi Chồn đến chia đều hai
phần. Chồn chưa kịp mở dỏ cá thứ hai
thì bác phu xe tỉnh dậy, việc thứ nhất của
bác ta là quất một roi vào mông ngựa, ngựa cũng
như sực tỉnh vội vàng phi nước đại
chở theo cả Chồn trên xe.
Chồn đợi đến lúc thuận tiện bèn nhảy
xuống xe vội vàng tìm đến chỗ hẹn. Hắn
hoảng hốt vì chẳng thấy bóng Sói đâu cả. Mãi
sau mới tìm thấy Sói trong một bụi rậm ở rừng
bên cạnh.
Thấy Chồn, Sói giả vờ mừng rỡ:
- Kìa cháu đã đến đấy à? Chú đợi cháu
mãi, chú tưởng là cháu ham ăn trên xe nên quên cả chú,
hay là rủi bị bắt rồi, chú lo quá cầu nguyện
mãi.
Chồn gắt:
- Tại sao chú lại trốn vào đây? Chỗ hẹn ở
rừng bên cạnh cơ mà!
Sói giả vờ ngạc nhiên:
- Sao lại phải trốn cháu kia chứ! Chú chờ cháu
theo lời dặn rồi còn gì nữa! À, có lẽ tại nắng
nóng quá nên chú nhức đầu quên mất nên lầm
chăng.
- Thế phần của cháu đâu?
- Phần gì cơ chứ?
Chồn gắt:
- Phần cá chứ còn phần gì nữa!
- À, phải rồi, phần cháu đây này.
Sói chỉ cho Chồn xem một cái đầu cá dưới
đất. Thấy Chồn giận dữ Sói bảo:
- Cháu tưởng là cháu ném xuống nhiều lắm đấy
hẳn! Đáng lẽ cháu phải cố lấy thêm kha khá
vào kia chứ. Thôi chú hiểu rồi, chắc cháu sợ phu
xe biết lỡ bị đòn nên không dám chứ gì! Chú
cũng không ngờ cháu hèn nhát đến như thế, chú
tưởng là phen này hầm lương thực của nhà
sẽ đầy kia đấy! Thực là phụ cả
lòng tin tưởng của chú! Nhưng thôi để lần
sau chú phải lên mới được, chú chia cho cháu cái
đầu thế là công bình lắm rồi. Chú cũng chỉ
mới ăn no. Hồi nãy Sói con đã mang về cho má nó rồi,
cháu khỏi lo phần thím. Còn cái đầu này mang về
cho vợ cháu. Chú chắc cháu đã ăn no trên xe rồi nên
cũng không cần để phần nữa.
Chồn tức uất lên. Một nhân vật khôn ngoan giảo
quyệt như hắn, mà phải mắc mưu thua trí trả
thù của một chú Sói ngu ngốc xưa nay thì chẳng còn
thể thống gì nữa. Thật là tất cả nước
sông Hồng hà cũng không đủ rửa cái nhục này.
Trong trí hắn nghĩ ngay một kế báo thù, và đồng
thời nhớ đến món đại bổ chim bồ
câu non chưng yến sào hạt sen béo lịm hôm qua, hắn
mỉm cười một cách bí hiểm và để cho Sói
về nhà.
Thiên
Đường Dưới Giếng
Những ngày gần đây Chồn không có cơ hội may mắn
nào để kiếm ăn. Trời rất xấu không
săn được mồi, đã thế ai cũng cẩn
thận không chịu mắc lừa hắn nữa mới dễ
ghét chứ! Chồn chỉ gặp một con ốc Sên,
nhưng hắn lại phòng bị kỹ quá. Giống ốc
Sên xưa nay vẫn chậm cạp chỉ nhờ biết
giữ mình nên không ai làm gì được. Cả đến
kẻ trăm mưu nghìn chước như Chồn
cũng đành phải chịu thuạ . Tuy bên ngoài hắn
tỏ ra không thèm ốc Sên, ăn chả bỏ dính răng,
nhưng thực ra nếu có mà nhai cũng còn hơn không.
Chồn bắt đầu chán nản. Hắn cảm thấy
vì cuộc sống mà phải ngày ngày tranh đấu một
cách vất vả quá chừng. Hắn mất cả tự
tin. Chiếc áo lông trên mình hắn bớt vẻ óng chuốt,
xương sườn cũng lộ gần như đếm
được. Tình cảnh như thế buộc lòng Chồn
phải lo xông pha kiếm ăn. Chồn ra khỏi rừng
ban đầu hơi sợ, nhưng khi thấy xa xa hiện
ra bức tường trắng của Tu viện thì can
đảm trở lại với hắn. Chồn nói thầm:
- Tục ngữ nói rất đúng, nơi nào có nhà thờ là
có nguồn sống. Nào là hầm trữ dồi dào, chuồng
gia súc đông đúc, trong bếp lại còn những đùi
thịt ướp, thịt xông khói nào là . . . Tu viện này
cũng thế không thiếu các món hưởng thụ
căn bản ấy được.
Điều khó khăn nhất là cái hào đáng ghét bao chung
quanh tường. Nước sâu lắm Chồn không dại
gì nhảy xuống đấy tìm cái chết. Chồn vừa
than thở vừa đi vòng quanh Tu Viện. Hắn đến
trước một cái cửa lớn tần ngần
nghĩ ngợi. Chồn biết bên trong cánh cửa ấy
là cả một thế giới thần tiên đầy dẫy
những gà thiến, gà trống, gà mái, vịt bầy, vịt
cồ v. v. . . Bọn chúng đều nấp sau cánh cửa
kia, sống trong cảnh thanh bình. Còn cánh cửa dày, nặng,
kiên cố như ngạo nghễ, như thách thức Chồn.
Cái ý tưởng bị cánh cửa khiêu chiến làm Chồn
tức uất lên. Hắn nhìn quanh tìm tòi bỗng chợt thấy
một cái lỗ mèo rất nhỏ dưới cánh cửa
ăn sâu xuống đất. Cũng một cái lỗ mèo
như thế ngày xưa đã báo hại Sói bị một
trận đòn xuýt chết, nhưng đối với Chồn
thì không nghĩa lý gì, hắn là người biết giữ
đạo ẩm thực trung dung.
Chồn co rúm thân mình chui vào bên trong, hắn vừa sợ vừa
mừng hắt hơi luôn mấy cái. Chồn sợ gặp
các Tu sĩ rủi bị bắt, nhất là nếu họ
biết ý định của hắn nhất định sẽ
tổ chức cuộc “tiếp rước long trọng”,
và lòng cũng mừng vì gần đạt đến mục
đích.
Chỉ trong mấy bước Chồn đã thấy hai con
gà mái béo đang đứng thì thầm trò chuyện, mời
nhau ăn mấy hạt thóc. Hắn thấy hai con gà này tội
rất đáng chết, ai lại dám nhởn nhơ trước
mặt hắn trong khi bụng hắn đói cồn cào
đã từ mấy hôm naỵ
Tội này thì dù gà có mướn được luật
sư nào danh vang thế giới cũng không thể bào chữa
được. Tội nặng như vậy thì chỉ có
cái chết mới xứng đáng thôi. Chồn quyết
định thế nên chỉ trong chớp mắt hắn
đã xử tử xong hai con mẹ gà ấy. Chúng cũng biết
thân biết phận nên chịu chết không kêu lên một tiếng
nào cả. Chồn xẻ từng đùi gà ăn rất chậm.
Đã lâu lắm mới được một bữa thịnh
soạn, hắn phải ăn thong thả để tận
hưởng cái mùi vị thơm ngọt mềm mại ấy
một cách xứng đáng. Chồn ăn hết một
con, còn một con hắn đem về nhà. Không phải vì Chồn
cho thế là đủ mãn nguyện nhưng sợ ăn no
quá bụng phình ra thì cái lỗ mèo kia không dung hắn.
Chồn chui ra khỏi cửa định đi thẳng về
nhà ngay, nhưng bỗng dưng hắn thấy khát nước
khô cổ một cách lạ thường. Chồn giấu
con gà vào bụi rậm và đi đến một cái giếng
cạnh đấy tìm cách lấy nước. Giếng rất
sâu, Chồn không dám xuống vì sợ lên không được.
Chồn cúi đầu xuống giếng và rất ngạc
nhiên thấy vợ hắn ở dưới ấy cũng
đang nhìn hắn. Chồn cất tiếng hỏi nhưng
vợ hắn không trả lời. Chồn thét to hơn, từ
dưới giếng vang lên những câu gì hắn không hiểu.
Hắn lo sợ thấy giọng vợ biến hẳn
đi như giọng ma quái từ phương nào
đưa lại, rùng rợn lạ lùng. Chồn lo lắng
muốn hiểu rõ vợ hắn chui xuống giếng để
làm gì bèn cúi đầu xuống thấp hơn, tay nắm chặt
cái thùng gỗ múc nước treo lơ lửng bên miệng
giếng. Chỉ trong chớp mắt cái thùng rơi xuống
giếng như tuột dây. Chồn bị ngã mạnh vừa
đau vừa ướt cả lông.
Hắn vội chui vào thùng ngồi và tìm quanh nhưng không thấy
vợ hắn đâu, cả đến bóng nàng cũng biến
mất. Ban đầu hắn tưởng các tu sĩ biết
hắn ăn trộm gà nên bày ra kế ấy để bắt
hắn, nhưng sau nghĩ lại hắn chợt hiểu
đấy chỉ là bóng của hắn. Dù sao thì sự
cũng đã rồi, hắn cũng đã lỡ dại
rơi xuống giếng không làm sao lên được. Chồn
bực mình bèn chửi thề vang cả lên.
Trong lúc Chồn đang luống cuống tìm kế thoát thân ở
dưới giếng thì cậu Sói của hắn cũng
như hắn lúc nãy. Mặc dầu đói như cào Sói thấy
cái hào nước là bỏ ngay ý định chui vào Tu viện.
Hắn nhìn vơ vẩn một lúc và đi đến gần
giếng kiếm nước uống. Sói cúi nhìn xuống giếng
và lông trên gáy hắn đều dựng đứng cả dậy.
Thật không còn trời đất thể thống gì nữa
Sói thấy Chồn ở dưới ấy và rõ ràng vợ
hắn ngồi bên cạnh một cách âu yếm.
Sói giả vờ không nhìn ra hỏi lớn:
- Ai ở dưới ấy? Có phải Chồn không? Có phải
cháu của cậu không?
Chồn trả lời:
- Không phải, không phải cháu. Cháu đã từ giã cõi trần
rồi. Đây là linh hồn của cháu mà thôi. Cháu đã lên
Thiên đường sống chung với các vị thần
tiên. Chư thần xem cháu ngang hàng với các ngài. Cháu đã
hiển thánh rồi.
- Thế còn mợ?
- Mợ ấy à? Mợ không thể thành thánh được.
Mợ không có ở đây.
- Cậu trông thấy rõ ràng mợ Ở dưới ấy
kia mà!
- Không phải đâu. Cậu trông thấy bóng của cậu
đấy. Cậu đã đi vào con đường của
thần tiên rồi.
- Thật không cháu?
- Cháu dối cậu làm gì? Cháu rất sung sướng vì chả
bao lâu cậu sẽ đến đấy, sẽ gặp
cháu cùng cháu vui sướng hạnh phúc ở Thiên đường.
Nếu cậu biết được cuộc sống ở
đây chắc cậu sẽ thèm thuồng vô cùng. Quanh mình
đầy dẫy những dê béo, cừu non, bồ câu mới
ra ràng và tất cả các giống gia súc khác.
Sói đang đói như cào nghe thế càng đói thêm. Chồn
kể cho hắn nghe các món cao lương mỹ vị mới
hấp dẫn làm sao!
Sói cuống quít:
- Làm thế nào bây giờ nhỉ? Cháu ơi! Cậu phải
làm thế nào để đến bây giờ?
- Trước hết cậu phải chết đã!
- Cháu ơi, cậu xin thề là cậu đã chết rồi.
Cậu chết đói, vừa chết lúc nãy ấy mà.!
- Trước khi lên thiên đường cậu hãy đi
xưng tội đi đã.
- Cậu biết xưng tội với ai bây giờ? À, cháu
thành Thánh rồi, vậy cậu xin xưng tội với
cháu cũng được.
- Vâng, cậu cứ xưng đi, cháu sẽ nhân danh đấng
Thiêng liêng tha tội cho cậu.
- Cậu xưng bây giờ đây. Tội của cậu
cũng không nhiều. Xưa nay cậu chưa từng giết
người, cướp của, đốt nhà, ăn trộm
trâu của ai bao giờ. Nếu lỡ ra có ăn một vài
giống vật gia súc gì đó cũng là bất đắc
dĩ, trong rừng nếu cậu có săn các giống vật
khác cũng là tuân theo lệnh Thượng Đế vì giống
sài lang không phải sinh ra để ăn cỏ, ăn hoa
quả hay cơm gạo. Cậu xin thề với
lương tâm cậu không nói dối.
Chồn gật gù bảo:
- Thôi được. Cậu nói dối hay không đã có cách
chứng minh. Bây giờ cậu hãy ngồi vào trong cái thùng gỗ
để trên miệng giếng. Nếu cậu đã thật
chết rồi và linh hồn trong sạch rồi, cửa
Thiên đường mở ra đón cậu thì cái thùng ấy
sẽ hạ xuống giếng, nếu không nó sẽ bật
lên trên.
Sói vâng lời Chồn ngoan ngoãn chui vào ngồi gọn gàng
trong thùng.
Thân hình Sói nặng nên vừa ngồi xong thùng từ từ
rơi xuống giếng, và cái thùng Chồn ngồi vì nhẹ
hơn nên đưa bổng lên như cái cân bàn. Hai thùng một
đi xuống, một đi lên, lúc gặp nhau giữa
lưng chừng giếng Sói ngạc nhiên hỏi:
- Kìa cháu, cháu đi đâu thế, không ở đây nữa
à!
Chồn trả lời rất lễ phép:
- Thưa cậu vì cậu đến nên cháu phải nhường
chỗ cho cậu đấy ạ.
Sói vừa xuống đến đáy giếng thì Chồn
đã được nhảy thoát ra ngoài.
Chồn đi tìm con gà trong bụi cây, và tưởng là từ
nay có thể ăn ngon ngủ yên được. Miễn là
Sói chết, còn linh hồn lên Thiên đường hay xuống
Địa ngục không quan hệ gì đến hắn.
Sói bị khốn dưới giếng, vừa giận thân
vừa giận đời, nghĩ mình to đầu mà dại.
Có một thằng cháu lưu manh chỉ chuyên môn lừa
đảo mà cứ tin nó như ăn phải bùa. Phen này nhất
định không ai đánh cũng chết!
Nhưng Sói lầm, có người đến cứu hắn
ra. Tuy không phải vì mạng hắn to, hay có quý nhân phò trợ,
hay mả hắn còn phát, còn phải sống để làm
ông nọ Ông kia, cứu dân độ thế, hay gì gì nữa,
nhưng có người đến cứu hắn từ
trong giếng ra chỉ vì số hắn không phải chết
vì nghiệp nước và làm ma đói.
Trời vừa sáng, một vị Tu sĩ ra giếng lấy
nước nhưng ông ta không kéo lên nổi. Ba vị Tu
sĩ nữa bèn đến giúp sức cũng không nhúc nhích
được. Họ cúi nhìn xuống giếng và kêu lên:
- Các sư huynh ơi! Có quái vật dưới giếng.
Bốn người cùng thả tay và kêu ầm lên. Chỉ
trong chốc lát tất cả Tu sĩ trong Tu Viện đều
chạy ra mỗi người tay cầm một thứ khí
giới để chống yêu quái. Viện trưởng cầm
Pháp trượng, một Tu sĩ cầm cái giá cắm nến
thực lớn, một Tu sĩ cầm gậy rảy
nước phép, một Tu sĩ bê cả chậu nước
thánh, các vị khác ai tiện tay tìm được gì thì cầm,
nào là cuốc, nào là xẻng, gậy, củi tạ . . . Mọi
người đều lăm lăm chờ đánh quái vật.
Lúc kéo được Sói lên mọi người cùng nhao nhao:
- Ồ, tưởng gì hóa ra một con chó sói.
Viện trưởng nghiêm nghị bảo:
- Ít nhất bên ngoài nó giống hình một con chó sói!
Sói vừa ra ngoài mọi người cùng xông đến. bao
nhiêu gậy gộc cuốc xẻng bổ vào đầu,
vào mình hắn như mưa làm Sói cứ đinh ninh rằng
bây giờ hắn mới đi được đúng con
đướng đến Thiên đường! Toàn thân Sói
đều bị thương tích nặng nề, rách da, nát
thịt, máu chảy bê bết không còn cử động gì
được. Các tu sĩ định vứt xuống hào,
nhưng bác giữ vườn xin lại để lột
da và bác ta định lột ngay tức khắc.
Viện trưởng bảo:
- Da nó rách nát thế kia còn giá trị gì nữa! Chúng ta hãy vào
đọc kinh xong đã, chút nữa đem vứt vào rừng
cho Quạ ăn.
Nhưng lúc bọn họ trở lại không thấy Sói
đâu nữa. Sói vẫn chưa được lên Thiên
đường, cố sức bò lết vào rừng. Hắn
tìm được mấy cây thuốc lá, vừa ăn vừa
đắp một chốc hơi bớt mới về
được đến nhà, lòng thêm một mối hận
thù nhất định phải trả .
Linh Bảo