Những
Đêm Mưa (Chương 9//15)
Linh Bảo
Mưu Sự ... Thành Sự
“Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”.
Câu này trong hoàn cảnh của ba Trang sao mà đúng thế? Và
cũng đáng ghét thế!
Giấc mộng của ông đang xây với cô Tư
chưa được bao lâu th́ bừng tỉnh.
Cái thân h́nh béo tốt của ông sau mấy tháng mật nguyệt
tại ngôi nhà ở sở đă dần dần thay đổi.
Bắt đầu là những cơn sốt sơ sơ, sốt
cách nhật, tiếp đến vài cơn rét, thỉnh thoảng
lại sốt, xong lại rét. Bác sĩ đến thăm cầm
chừng và tiêm những thứ thuốc sốt thuốc rét
phổ thông.
Một hôm sau một đêm ngủ chập chờn không yên
giấc, ông thức dậy và thấy một ống chân
không thể nhấc lên được, đầu gối
hơi sưng, nặng nề tê liệt hẳn đi. Dù chứng
bệnh chưa biết rơ, nhưng không thể nào ngồi dậy
được, ông bắt buộc phải xin nghỉ việc.
Từ giă tổ uyên ương ấm cúng ở sở, ông
đem cô Tư về nhà bà vợ cả, cái mái nhà mà ông
đă ruồng rẫy, lănh đạm, và lúc cùng cô Tư ra
đi xây tổ uyên ương tưởng chừng như
thề không bao giờ thèm trở về nữa.
Nằm trên giường bệnh ông cứ tưởng là
ḿnh vẫn c̣n có thế bay nhảy được như
ai, ông an ủi cô Tư hăy chịu khó, hăy nhẫn nại một
thời gian, hăy tin số Tử vi rất tốt của
ông, tương lai nhất định sẽ c̣n nhiều hứa
hẹn.
Mẹ Trang nhường gian nhà giữa cho Ba, bà dọn lên
dăy nhà ngang, nơi thờ phụng tổ tiên và bàn thờ Phật,
c̣n Trang lui xuống dăy nhà gần sau bếp.
Ba Trang ban đầu dù rất buồn phiền vẫn c̣n
hy vọng, nhưng dần dần ông đâm nghi ngờ chứng
bệnh của ḿnh không dễ lành như ông tưởng. Mỗi
ngày tất cả mọi người trong nhà đều lần
lượt vào pḥng bệnh thăm ông, và bây giờ ông chỉ
c̣n độc một niềm sung sướng khi nghe nói có
khá hơn nhiều. Lắm lúc nghe măi phát chán v́ tự xét ḿnh
thấy thực t́nh không khá tí nào, ông hỏi vặn Trang:
- Khá như thế nào?
- Dạ, da mặt ba hồng hào hơn, ba ngủ có
Ông lắng nghe và thấy có lư, quả thực ông có ngủ
yên không rên rỉ nữa, nhưng đấy chỉ là những
cơn mê không c̣n tri giác.
Ba Trang trong lúc này rất cần an ủi, rất cần sự
ủng hôï tinh thần của người khác v́ tinh thần
ông đă tự thấy lung lay lắm rồi. Ông đọc
những sách thuốc nói về chứng bệnh đau
xương chân, cố t́m một vài tia hy vọng, nhiều
khi những tia hy vọng ông tự tạo ra, hay ông biết
người khác đă bịa ra giúp ông nhưng ông vẫn cứ
tin, tin để tự lừa ḿnh, lừa cô Tư, để
cố giữ ḷng yêu và trung thành của cô Tư được
thêm ngày nào hay ngày ấy, để đủ sức chống
cự với cơn bệnh càng ngày càng hành hạ đau
đớn hơn.
Trang và hai con ở gian nhà sau yên lặng như một cái
bóng. Trong đầu nàng có cả trăm ngh́n ư định
nhưng không thể thực hành được tí nào. Trang
định đi làm th́ con c̣n dại quá và nàng c̣n yếu
chưa thể dậy ngay được, Trang định
đi Saigon nhưng trong lúc cha đau nặng như thế,
dù ở lại không ích ǵ , nhưng cũng không thể rời
được.
Mỗi tuần lễ B́nh viết cho Trang hai, ba bức
thư dài. Anh kể sinh hoạt của anh, sự mong nhớ,
cô đơn và yêu cầu nàng chóng trở về. B́nh hứa
sẽ đổi tánh nết, sẽ nghe lời nàng tất
cả, sẽ về thăm mẹ luôn luôn, sẽ ăn rau,
cá, ăn cả tỏi nếu Trang muốn, sẽ chịu
khó học thêm, sẽ bớt ích kỷ, bớt gắt
Trang đọc thư rất cảm động nhưng
nàng cũng hiểu rằng, lúc viết thư ít nhiều
người nào cũng có hứng làm văn, nhất là lúc cần
nàng như B́nh, nhưng viết xong người ta lắm
khi quên không biết ḿnh đă viết ǵ nữa, ai nghe bùi tai
mà tin tưởng th́ cứ tha hồ vào tṛng.
Nghĩ kỹ Trang thấy ḿnh quí mến B́nh nhiều hơn
yêu, và trong tất cả những ngày sống chung nàng
chưa từng ghen tương hay làm ầm ỹ với
B́nh bao giờ. Trang c̣n nhớ một hôm bà Ba nói với nàng:
- Cô ngu lắm, đàn ông họ chỉ sợ đàn bà lắm
lời. Họ sợ căi nhau to tiếng hàng xóm láng giềng
sẽ nghe biết tất cả những cái bất lịch
sự của họ, v́ thế nên họ nhường
đàn bà, chứ có phải quân tử , nhă nhặn, tốt
đẹp ǵ đâu!
Chỉ v́ cái bộ mặt, cái danh giá rởm! Cô cứ quát
lên vài lần như bà nhà số bẩy là yên hết. Cô hiền
lành lắm, chiều chuộng măi Bụt cũng đâm
hư, đàn ông được đằng chân lân đằng
đầu. Cô để nó bắt nạt quen rồi nó không
thấy có một người vợ hiền là hạnh phúc
nữa, nó không biết quí nữa!
Trang cho bà nói cũng có đúng một phần nào tâm lư của
đàn ông, nhưng dù sao nàng cũng không thể làm như bà
số bảy được. Trang bất cần đến
nỗi một hôm B́nh bảo rằng anh đi đánh mă
chược với các bạn, lúc về thấy ngực áo
anh có một vết son rất thấp, Trang biết là anh
đi nhẩy nhưng chỉ hỏi:
- Con bé ấy lùn lắm phải không?
B́nh ngẩn người ra không hiểu tại sao Trang biết,
nhưng cũng thản nhiên trả lời:
- Ừ, nó lùn lắm.
B́nh thấy Trang không nói ǵ thêm, anh bỗng tức giận v́
như thế có vẻ xúc phạm đến ḷng tự ái của
người đàn ông quá. Ai lại chồng nói dối
đi chơi về với một vết son mà vợ chẳng
cằn nhằn ǵ cả th́ c̣n ra thể thống "đại
trượng phu" ǵ nữa! Anh hỏi Trang:
- Em biết anh đi nhảy một ḿnh, không đưa em
đi tại sao em không gây?
Trang mỉm cười:
- Tại em sợ . . .
- Em mà cũng biết sợ? Sợ anh? Vô lư! Em là con người
cứng đầu cứng cổ nhất nhà, muốn ǵ
cũng làm được, khó đến thế nào cũng
bất chấp, em mà sợ anh th́ lạ thực, có lẽ
anh phải ăn khao . . . .
Trang ngắt lời:
- Không phải, em sợ gây với anh th́ . . th́ . . hân hạnh
cho anh quá!
Câu chuyện với người khác có thể làm ra to, với
Trang chỉ có thế thôi, nàng không bao giờ cần có hạ
hồi phân giải. Trang không đủ hơi sức để
gây, không ghen, không yêu, không biết v́ sao hay v́ tất cả,
Trang không bao giờ có thể bù lu bù loa lên như lời bà
Ba đă xui khôn xui dại nàng.
Trang biết chắc, nếu làm bạn th́ B́nh có thể là một
người bạn rất tốt. Trang sẽ chỉ nh́n
thấy những điểm dễ thương của
B́nh. Người nào mà chẳng có điểm dễ
thương, không nhiều th́ ít. C̣n về phương diện
khác, ai cũng có ư thích riêng của ḿnh, có cách đối xử
với gia đ́nh, với người, với việc, có
nhân sinh quan riêng, có cách xây dựng tương lai, có lối
sống khác nhau.
Nếu chỉ là bạn, Trang sẽ không cần để
ư và can thiệp đến, người ta không đ̣i hỏi
nhau như khi thành vợ chồng.
Thấy Trang ở nhà quá tù túng, có lần mẹ Trang khuyên:
- Dù sao một ngày cũng là nghĩa. Thiên hạ người
ta trông vào lắm con ạ! Mấy chị em con đứa
nào t́nh duyên cũng trắc trở mẹ đă buồn lắm
rồi! Mẹ chỉ ao ước con được một
vợ một chồng . .
Trang hỏi lại:
- Để làm ǵ hở me?
- Ḱa, để cho người ta khen chứ để làm
ǵ?
- Nhưng người ta là ai mới được chứ?
- Th́ bà con, bạn bè, xóm giềng . . . . .
Trang cười nhạt:
- Thế họ khen th́ ḿnh được ǵ? Có đem lại
hạnh phúc cho ḿnh không?
- Đời đă mấy ai được hạnh phúc, miễn
được tiếng khen là đủ rồi. Người
ta ai chẳng muốn được khen!
Trang ngần ngại:
- Con cũng muốn được khen nhưng con không muốn
lụy v́ tiếng khen. Con không cần lời khen của những
người ấy. Giá đắt lắm không đáng phải
hy sinh.
- Con bi quan quá, ở đời có người tốt ó
người xấu chứ!
- Nếu vậy th́ con chỉ mới được hân hạnh
trông thấy những người tốt bên ngoài thôi.
- Thôi me hiểu rồi, từ nay mẹ sẽ không lạc
ḷng nữa.
- Mẹ hiểu rồi th́ chỉ c̣n hai bộ quần áo
nâu!
Mẹ Trang buồn rầu:
- Thôi con muốn nói sao cũng được! Mẹ đă
lầm nhiều quá rồi! Mẹ không c̣n đủ sáng suốt
để khuyên bảo ai nữa! Mẹ cũng biết các
con gian nan là lỗi tại mẹ cả. Lúc xưa các con
đứa nào cũng thông minh xuất sắc,hiếu học,
nhưng mẹ cứ tin rằng con gái càng tài hoa đời
sẽ càng nhiều khổ lụy.
Mẹ đă cố sức d́m các con xuống để mong
các con yên hưởng thái b́nh , cứ tưởng lấy chồng
rồi sẽ có cuộc sống an nhàn hạnh phúc đến
già ! Bây giờ thấy các con ra đời vất vả, mẹ
hối hận th́ đă muộn rồi!
Ngừng lại một lát bà tiếp:
- Mẹ cũng biết chỉ v́ cái khí khái hăo của mẹ
mà các con thiệt tḥi quá nhiều. Xưa nay mẹ chỉ giữ
việc chi tiêu trong gia đ́nh . Gia tài sự sản của
ba, mẹ không nhúng tay vào, không giữ sổ sách ǵ của ba
hết, thành ra ba muốn cho ai th́ cho, làm ǵ th́ làm. Mẹ có
thương các con đến đâu cũng đành chảy
nước mắt nh́n xuống mà thôi!
Thấy mẹ buồn, Trang rất cảm động và
cũng hối hận đă khêu gợi lại vết
thương làm mẹ đau ḷng !
Giữa Trang và mẹ, hai thế hệ liền nhau mà xa cách
nhau quá chừng! Mỗi người như lặn hụp
chới với trong bể khổ của một thế giới
riêng, mà sợi giây liên lạc chỉ là chút t́nh cốt nhục
.
C̣n tiếp
Linh Bảo