Con Chồn Tinh Quái 9,
Linh Bảo kể
Tái Ngộ
Gà Trống
Mặc dầu Chồn thua trí bắt cóc Gà Trống bị
thất bại, nhưng hắn đă có rất nhiều cảm
t́nh với cái vườn xinh đẹp xa xôi, có hàng đàn
gà mái tơ ấy. Nghĩ kỹ, hắn thấy cũng tại
hắn hấp tấp khinh thường Gà mới hỏng mất
việc lớn, nên hắn về nhà chỉ thở ngắn
than dài chứ không dám trách ai. Hắn cố quên nhưng quên
làm sao được cả một đàn gia súc ngon lành
như thế! Nhưng dù sao Chồn vốn tính rất kiên
nhẫn, thua trận này ta bày trận khác, đời c̣n dài,
c̣n trẻ, c̣n đẹp, chuồng gà c̣n nhiều, Chồn
thấy ḿnh không có quyền yếm thế.
Chồn suy tính, nghĩ tới nghĩ lui cho rằng bỏ
một vườn đầy gia súc như thế cho chủ
trại chiếm độc quyền là một điều
không thể được. Hắn nhất định phải
tranh đấu, và tranh đấu cho đến hơi thở
cuối cùng.
Tự kiểm điểm để rút kinh nghiệm, Chồn
thấy nếu Gà Trống không bỏ ḷng ham nghe nịnh
hót, thích hư vinh, và hắn cũng không khinh địch,
không tức khí v́ bị khiêu khích, th́ hắn vẫn có thể
thành công, cái áo lông của hắn dù sao Gà Trống cũng sẽ
phải mặc.
Chồn càng nghĩ đến chuyện rủi ro này càng bực
ḿnh. Hắn chỉ lo sợ bọn gà mái lắm lời.
Đàn bà bao giờ cũng hay ngồi lê đôi mách. Nếu
để cho chúng kháo nhau măi, câu chuyện này tung ra thiên hạ
đều biết th́ tất cả tài quỷ quyệt gian
xảo của hắn bị phá sản mất, đă thế
danh dự của hắn cũng tiêu ma! Hắn, một tay
trong đầu có một ngh́n lẻ hai kế mà thua kế
một con Gà Trống ngu ngốc, cả đầu lẫn
óc không ngậm đầy một miệng, th́ c̣n ǵ nhục
nhă hơn! Thế nào Chồn cũng phải trở lại
để báo mối thù danh dự, nhất là phải tịch
thu một số gia súc để bồi thường thiệt
hại mới được.
Quyết định xong, một hôm Chồn trở lại
trại. Hắn đă có sẵn một chương tŕnh
hành động.
Lúc Chồn đến gần, Gà Trống đang ngồi
trên hàng rào nh́n mặt trời, nh́n ánh sáng, nh́n trời xanh,
nh́n cảnh sinh hoạt đầy thú vị. Cái cảm
tưởng của người vừa thoát chết bao giờ
cũng thấy đời đáng yêu gấp bội, và những
người chung quanh bỗng dưng đâm ra cưng quư
ḿnh hơn lên. Gà lấy làm thú vị cho rằng nếu không
thỉnh thoảng suưt chết th́ cuộc sống thấy bớt
có ư nghĩa.
Gà cất giọng gáy một cách sung sướng. Gà đang
gáy bỗng nh́n thấy Chồn đi đến, thế là
bao nhiêu lạc thú ở đời bỗng biến đi mất
tiêu. Hắn đập cánh định bay vào nhà nhưng Chồn
đă đứng dừng lại và nói rất ngọt ngào:
- Chào em. Em rất yêu quư của anh ơi, tại sao em lại
trốn anh? Tại sao em vẫn không tin anh là người bà
con tốt nhất của em. Không lẽ em cứ nhớ câu
chuyện đùa bỡn của chúng ta măi sao? Chao ôi, ba anh
ngày xưa đă nói rất đúng. Người nói rằng:
ở đời rất hiếm có người hiểu
được sự vui đùa, và hơn nữa người
ta hay đem sự đùa vô hại cho là ác ư.
Cũng như câu chuyện hôm ấy. Anh nh́n bộ áo lông
chim xinh đẹp của em, nghe giọng hát du dương
của em, anh nảy ra ư muốn tha thiết mong được
giới thiệu em cho vợ anh biết. Đáng lẽ anh
phải viết thiệp mời theo phép xă giao, nhưng v́ em
là người thân nên anh mới dám đùa một cách thân mật
như thế. Anh đă phải cố rất gượng
nhẹ định đem em về nhà giới thiệu,
nhưng em đă hiểu lầm anh. Chao ôi, anh khổ sở
không biết thế nào mà kể!
Gà Trống nghe cứ ngẩn người ra chẳng biết
trả lời sao. Hắn nghi ngờ nhiều hơn tin
nhưng dù sao hắn cũng thấy hơi thèn thẹn
định biện hộ cho ḿnh:
- Cái lối “ mời” của anh lạ quá tôi chưa từng
thấy bao giờ! Có lẽ cũng tại cơn ác mộng
nên tôi hiểu lầm anh chăng!
- Thôi chúng ta đừng nên nhắc lại chuyện cũ nữa.
Và cả cái thời kinh khủng cá lớn nuốt cá bé ngày
xưa cũng đă qua rồi. Bây giờ thời đại
mới, chính thể mới, không ai c̣n bắt nạt ai,
không c̣n có sự tàn sát xâu xé lẫn nhau nữa. Khắp
nơi đâu đâu cũng đang ca vang bản nhạc ḥa
b́nh. Đây em xem, bố cáo của Quốc vương
Sư Tử chúng ta. Nếu em không đọc được
anh xin đọc em nghe. Đại ư nói rằng chiến
tranh là một chữ không c̣n tồn tại trong dân gian. Tất
cả muôn loài đếu phải thương yêu giúp đỡ
lẫn nhau. không được tàn sát xâu xé nhau nữa.
Đây là bút tích chính tay ngài kư lấy.
Gà Trống ngạc nhiên chớp chớp mắt nh́n măi tờ
giấy không biết có nên tin hay không.
Chồn nói tiếp:
- C̣n việc riêng của chúng ta anh cũng muốn nhân tiện
giải thích cho em rơ. Anh rất sung sướng thấy
thiên hạ thái b́nh. Anh đă ăn năn tội lỗi và
quyết tâm không sát sanh hại vật nữa. Hiên nay cuộc
sống của anh là mỗi ngày đọc kinh cầu nguyện,
ăn chay và giữ thập giới để làm
gương cho kẻ khác.
Hôm nay anh phải ra bờ sông cầu nguyện, nhân tiện
đi ngang qua đây báo tin cho em biết.
Gà Trống vui mừng hỏi:
- Thật thế hở anh? Có phải thế nghĩa là từ
nay chúng tôi có thể tự do hành đông, không c̣n phải sợ
ai cả phải không? Chúng tôi có thể đi ra ngoài hàng rào,
ngoài cánh đồng xa kia chơi đùa không c̣n ǵ nguy hiểm
nữa. Trời! Sung sướng biết bao nhiêu! Ở măi
trong vườn rào chặt kín này lắm lúc thấy như ở
tù, chỉ phải cái ra ngoài nguy hiểm nên đành chịu
vậy!
Gà cất tiếng gọi thật to:
- Này các chị, tất cả lại đây! Chí Mái Cả,
Mái Hai, Mái Ba . ..
Cả bầy gà đều đến vây chung quanh Gà Trống
để nghe tin tức. Gà Trống kể lại cho chúng
nghe nào là Quốc Vương ra lịnh tương thân
tương ái, nào là Chồn ăn chay tu hành v. . v. ..
Lúc Gà đang bàn tán, Chồn giả vờ nghiêm trang hiền
lành, một tay cầm cuốn Thánh kinh, một tay lần
tràng hạt tránh ra xa xa.
Gà Mái Cả cẩn thận hỏi lại:
- Có thực thế hay lại là tin vịt? Biết đâu
là mưu kế để lừa chúng ta!
Gà Trống trả lời:
- Tôi có trông thấy tờ bố cáo, có con dấu son và chữ
kư của Quốc Vương rơ ràng mà! Chồn cũng có thể
đă ăn năn hối hận cải tà quy chánh rồi!
Thôi bây giờ chúng ta ra tất cả ngoài cánh đồng cỏ
non kia chơi đi. Lâu lâu phải đổi không khí một
chút cho các con nó mạnh.
Cả bọn gà con lau nhau chạy theo chân Gà Trống ra
ngoài. Gà Mái Cả và ba cô em ra sau cùng. Nhất là cô em út bao giờ
cũng chậm hơn người v́ c̣n phải chải bộ
lông trắng theo mốt chải tân thời. Cô bé xinh xắn
nhất, cả chuồng gà đều bầu làm hoa hậu
nên ai cũng chiều chuộng không nỡ giục.
Gà Trống cũng cho phép mưỡi bốn đứa con
của ḿnh ra chơi. Bọn chúng mới sinh năm nay, cô cậu
nào cũng mập mạnh nhanh nhẹn kháu khỉnh rất
đáng yêu. Cả bọn ra khỏi vườn cùng chạy
nhảy chơi đùa một cách sung sướng.
Chồn ngồi sau một bụi cây giả vờ xem sách.
Hắn liếc đàn gà con, thấy một con đến gần,
hắn nhẹ nhàng nâng chú bé lên và bóp chặt cổ, chú bé giẫy
chết không la lên được tiếng nào. Không ai trông thấy
cảnh này nên một lúc sau lại có một con gà khác lân la
đến nh́n xem Chồn đang đọc sách ǵ, và
cũng được lặng lẽ lên Thiên đường.
Tất cả độ sáu, bảy con mất tích một cách
bí hiểm làm Gà Mái em cảm thấy có sự không haỵ Gà
mẹ lên tiếng gọi nhưng gọi măi cũng không
đủ đàn.
Chồn trông thấy ngứa mắt khó chịu và dù sao th́ mặt
nạ hắn cũng gần bị lật rồi, hắn
không cần giữ nữa. Chồn nhảy vào đám gà cắn,
vồ, chụp lung tung cả lên. Trận tàn sát mới bắt
đầu th́ bọn gia đinh trong nhà đă nghe tiếng
kéo nhau chạy ra. Chồn thấy đám Chó sắp xông
đến vội vồ con Gà Mái Cả định đem
đi theo, nhưng sau thấy bất tiện nên đành phải
bỏ lại thoát thân một ḿnh.
Chồn được một bữa tiệc thịnh soạn
nên thấy hơi đầy bụng. Nhân chạy ngang qua một
tu viện, hắn bèn quyết định vào đấy ẩn
náu ít lâu, một là để tránh bọn Chó đang đi
lùng, hai nữa là ăn chay cũng lạ miệng
Cửa tu viện mở sẳn, hắn vào ngay và vội
vàng đóng cửa lại. Thế là thoát nạn. Bọn chó
săn lùng suốt cả một khu rừng cũng không thấy
tăm dạng hắn đâu.
Cửa
Thiền Là Đây
Tuy Chồn chạy mệt thở gần muốn đứt
hơi, nhưng cố làm bộ b́nh tĩnh, đi thong thả
qua sân để vào nhà. Chồn nhờ một Tu sĩ thông
báo với Viện Trưởng xin cho hắn vào gặp.
Gặp Chồn ông Viện trưởng hỏi:
- Ngọn gió nào đă thổi ngươi đến Thánh
địa vậy?
Chồn lễ phép trả lời:
- Thưa sư phụ, đệ tử rất tha thiết
mong được xa lánh cơi trần gian khổ ải, xa
lánh những âm mưu ám hại của kẻ địch
nên mới t́m đến đây. Đệ tử xin dốc
ḷng tín ngưỡng Thượng đế, xin ăn
năn tội ác, cải tà qui chính để linh hồn mai
sau được hưởng phúc lành nơi Thiên đường.
Viện trưởng xoa tay vui vẻ:
- Nếu vậy th́ quí hóa quá, cửa từ bi không hẹp với
ai bao giờ! Nhưng sinh hoạt của kẻ tu hành kham khổ
lắm, ta sợ người không chịu nổi Pháp quy của
kẻ xuất gia chăng? Người phải bỏ hết
tất cả những thứ ngươi yêu quí, xa lánh những
hưởng thụ vật chất, những xa hoa, khoái lạc
của thế gian, người chịu nổi chăng?
Chồn vừa mới ăn một bụng Gà c̣n no cứng
nên trả lời một cách thành thực:
- Thưa sư phụ, con quả thực chán mùi thịt cá
hôi tanh, chỉ ao ước được ăn chay
dưa muối thanh đạm mà thôi.
Hắn cũng biết hắn chỉ ao ước ăn
chay tạm thời, nhưng hắn không bao giờ nghĩ
ngợi lâu về tương lai, hay ngày mai của hắn sẽ
ra sao?
Viện trưởng bằng ḷng thu nhận, thế là Chồn
được ở lại trong Tu viện.
Ngày thứ nhất hắn rất chăm chỉ đọc
kinh cầu nguyện và thấy bữa cơm trưa tuy
thanh đạm nhưng cũng rất ngon miệng. Ngày thứ
hai cũng b́nh yên vô sự trôi quạ . Đến ngày thứ
ba Chồn bắt đầu nhớ thịt. Sẵn có con
chim Anh Vũ trong tu viện, hắn ăn tạm chẳng cần
hỏi ư kiến ai cả. Thịt chim Anh Vũ rất cứng,
mùi vị nhạt nhẽo lại hơi tanh, nhưng dù sao
có cũng hơn không.
Các Tu sĩ thấy mất con chim Anh Vũ quí, t́m kiếm khắp
nơi vẫn không thấy, hỏi Chồn, hắn không biết.
Hắn c̣n giả vờ tán tụng những đức tính
của chim , nào là lông đẹp, hót hay, ngoan ngơan. Ấy là
hắn không biết ǵ về chim mấy, nhưng cũng cố
bịa ra một bài ai điếu để tỏ ḷng biết
ơn kẻ đă chết v́ ḿnh. V́ thế ai cũng cảm
động cho hắn là người đa cảm nhất,
biết thương xót kẻ đồng đạo xấu
số nhất.
Hai hôm sau chàng Tu sĩ mới này bắt đầu thấy
ngày dài như năm, và trong người thiếu đủ
tất cả các thứ sinh tố.
Có người mang đến biếu viện trưởng
mấy con gà mái đẻ, hắn ăn vụng mất hai
con. Lúc Chồn định ăn nốt con thứ ba th́ bị
người gác cổng trông thấy hô hoán, nên cả Tu viện
đều chạy đến.
Viện Trưởng tức giận bảo hắn:
- Ta không ngờ ngươi giả vờ cải tà qui chánh
đến đây để làm bẩn Thánh địa.
Ngươi đă làm gương xấu cho Tu Sĩ. Ta không
thể dung được những con chiên ghẻ giả vờ
đạo đức, hiền lành để hại người.
Chồn trả lời rất lạnh nhạt:
- Thưa sư phụ, xin sư phụ đừng nóng giận
để cho đệ tử được phân trần.
Một kẻ mới xuất gia như đệ tử,
ḷng dạ c̣n mềm yếu dễ bị ma quỉ cám dỗ,
dù có phạm giới vài ba lần cũng là chuyện là
thường. Có lẽ nào sư phụ nỡ đem giáo quy
nghiêm khắc ra áp dụng với một kẻ mới trở
về với đạo lần đầu, sư phụ nỡ
nào không cho kẻ ấy được ăn năn hối
cải hay sao? Đệ tử xin thề với sư phụ
đệ tử ăn xong thịt gà tuy ngon miệng no bụng
nhưng lương tâm th́ hối hận cắn rứt vô
cùng. Xin sư phụ tha thứ cho đệ tử lần
đầu, cho đệ tử được ở lại
để cải tà quy chánh.
Viện trưởng lắc đầu:
- Với ai th́ ta c̣n tin chứ ngươi, ta không thể nào
tin được. Trong mấy ngày vừa qua ta đă xét cuộc
sống ở Tu viện không thích hợp với
ngươi. Ở lại chỉ làm gương xấu và
thiệt hại cho Tu viện. Ta khuyên ngươi nên trở
về, nếu có ḷng th́ hăy tu tại gia cũng được.
Chồn thấy Viện trưởng nói cũng đúng, và
dù sao cũng không thể có người đem gà đến
biếu măi, nên bằng ḷng về nhà.
Thế là Chồn trở về với vợ con, sửa
sang lại vườn rào của hắn để chuẩn
bị một cuộc sống đầy đấu tranh
thích hợp với hắn
Sư Tử
Họp Đại Hội
Kể từ ngày Sư Tử Đăng Quan , lên ngôi làm vua
tất cả các thú, vẫn chưa từng thiết Đại
Triều một lần nào. Một hôm vào tiết tháng
tư, rừng cây đến mùa trổ hoa lá. Mùa đông rét
mướt đă qua rồi, bách thú đều ra khỏi
hang viễn du kiếm ăn, cảnh tượng rất
náo nhiệt.
Sư Tử bỗng nhiên thấy cao hứng muốn lâm triều
xử việc dân việc nước, bèn truyền dụ
cho tất cả Văn Vơ bá quan và Chư Hầu gần xa
đều phải hội họp lại để bàn quốc
sự.
Sư vương cũng muốn nhân dịp này triệu tập
một Đại hội Chư hầu Bá quan để xử
tất cả những vụ án tranh chấp từ trước
đến naỵ. Nhất là gần đây dư luận
bách thú đồn đại rất nhiều về một
vị Nam tước. Sư vương rất chú ư đến
vụ này và định xử thật công b́nh để tỏ
sự anh minh của một Quốc vương.
Sư vương muốn mọi việc đều
được đưa ra ánh sáng, v́ cũng có lẽ vị
Nam tước ấy bị những kẻ ganh ghét tài
năng hay trí thông minh mà đặt điều nói xấu.
Sư vương vốn rất hiểu tính nết các thần
tử của ḿnh. Có một số đông rất hẹp
lượng, vừa thấy ai được một chút lợi
lộc ǵ của Thượng đế là thù ghét ngay, và
ḷng ganh ghét ấy thường biểu lộ ra bằng những
hành động công kích rơ ràng.
V́ lợi ích của quốc gia, v́ uy tín của Sư Tử
và cũng v́ tiền đồ của bản thân
đương sự, Sư Tử nhất định sẽ
xét xử rất công b́nh.
Sư vương và Vương Phi mặc triều phục
ngồi dưới một gốc cây đại thọ rất
oai nghiêm. Quan Giám tế Sơn Dương ghi chép tên bách thú
đến chầu. Từ các vơ tướng như Hổ,
Báo, Voi, Măng Xà, Gấu, Sói cho đến các văn quan như
Hươu, Nai, Lạc Đà, Ngựa, Khỉ, Cừu, Mèo,
Chó, Trâu, các giống chim cũng đều đến
đông đủ.
Sơn Dương ghi tên xong, thấy thiếu Chồn và Gà
Trống. Gà chắc đến chậm hay đi lạc
hướng, c̣n vấn đề Chồn có vẻ nghiêm trọng
hơn nhiều.
Bá quan nhao nhao lên thầm th́ chuyện vắng mặt, ai
cũng nghĩ chắc Chồn sợ nên trốn chăng. Nếu
Chồn đến có lẽ không ai muốn sinh sự,
nhưng bây giờ Chồn vắng mặt , t́nh h́nh khác hẳn.
Sau khi Sư vương đọc diễn văn khai mạc
và nhận những lời chúc tụng của Chư hầu
và Bá quan xong, truyền lệnh bắt đầu xử kiện.
Trước hết Ngài cho mời Nam tước Chồn
nhưng Sơn Dương tuyên bố Chồn vắng mặt.
Sói hùng hổ đứng lên trước nhất xin kiện
Chồn:
- Tâu Đại vương, Chồn không dám đến v́ sợ
uy của Đại vương. Chồn biết nếu tất
cả những hành vi bội tín phản trắc của hắn
bị Đại vương xét đến không thoát khỏi
tội chết nên đă trốn rồi. Nhưng dù sao thần
cũng xin Đại vương xử tội vắng mặt
Chồn thật nặng để làm gương cho kẻ
khác.
Nhiều tiếng ồn ào cùng một lúc:
- Xin xử tội Chồn, xin xử tội Chồn.
Sói kể tiếp:
- Chồn đă dùng rất nhiều mưu kế hiểm ác
để hại thần, bắt buộc thần phải
tham gia những hoạt động rất nguy hiểm mà mục
đích chỉ có lợi cho một ḿnh Chồn thôi.
Ví dụ như câu cá, Chồn dụ thần đến một
cái hồ đă kết băng, vụ đánh chuông trong nhà
thờ, vụ vào hầm nhà phú hộ, vụ “ lên thiên
đường” ở dưới giếng v. v. vụ nào
cũng làm thần chết đi sống lại cả,
đă thế hắn tưởng thần chết rồi
nên đến nhà trêu ghẹo vợ thần.
Sói kể đến đây bị Lợn Ḷi chận lại.
Lợn Ḷi vốn là cháu bên ngoại của Chồn nên có
ḷng biện hộ giúp đỡ cho bà con, Lợn Ḷi nói:
- Người vắng mặt không thể tự phân trần,
nên tha hồ ai muốn kiện cáo ǵ cũng được,
như thế không công bằng tí nào. Chẳng hạn như
anh chỉ nói xấu Chồn sao anh không nghĩ những vụ
anh đă báo thù được Chồn. Chẳng hạn
như vụ anh ăn cắp cá của Chồn chỉ
để lại một cái đầu, lại c̣n vụ .
..
Có nhiều tiếng ồn ào che lấp cả tiếng Lợn
Ḷi. Chó xông ra nói rất uất ức:
- Tôi xin đứng về phe anh Sói . tôi xin kể vụ
ăn cướp dồi . ..
Mèo nghiêm trang bước ra ve vẩy đuôi thỏ thẻ:
- Thưa bá quan, em xin thanh minh rằng em không hề muốn
bênh vực Chồn tí nào hết. Trái lại em c̣n muốn kiện
thêm anh ấy, những vụ anh ấy bắt nạt em nhiều
lắm cơ! Nhưng riêng vụ dồi này em thấy anh
Chó kiện vô lư. Tâu Đại vương, sự thực
như thế này: dồi để trên nóc tủ, anh Chó bị
xích cột ở cổ đang gục đầu vào móng
khóc, vậy th́ đáng kiện ở chỗ nào!
Chó căi:
- Dồi ấy phần của tôi.
Mèo ưỡn ẹo, mỉm cười rất t́nh tứ,
mắt chớp chớp có vẻ mơ mộng hồi
tưởng:
- Tâu Đại vương, thần thiếp xin kể rơ
hôm ấy khúc dồi t́nh cờ rơi xuống trước
mặt Chồn, anh ấy tưởng là của trên trời
rơi xuống bèn nhặt lấy và chạy. Vả lại
chăng trên khúc dồi không hề có kư tên hay đóng dấu
nói rằng “ dồi này của Chó, cấm ăn” cơ mà! Chồng
của thiếp phải chạy đuổi theo Chồn
măi, và cũng dùng hết mưu kế mới đoạt
được. “ Cờ đến tay ai người ấy
phất” chồng thần thiếp chiếm được
khúc dồi ấy không lẽ c̣n ăn lầm nữa hay sao?
Hải Ly đĩnh đạc bước ra nói:
- Về nhân cách của Chồn th́ không cần phải nói
nhiều, trong triều ngoài quận ai cũng thừa biết
rồi. Theo Chồn, dù ngai vàng của Đại
vương có đổ, dù Bá quan có mất hết cả
công danh phú quí hắn cũng chẳng động tâm, miễn
hắn có một con gà béo để chén là được.
Cách đây mấy hôm, thần bắt gặp hắn đang
đội lốt thầy giáo dạy Thỏ hát Thánh thi, bỗng
nhiên vồ lấy Thỏ định bóp chết, may gặp
thần nên Thỏ mới thoát nạn. Xin Đại
vương nghiêm trị Chồn, kẻo sau này những kẻ
yêu ḥa b́nh công đạo chân chánh, sẽ chê cười pháp
luật của Triều đ́nh bất công, dung túng quan lại
làm xằng.
Sói cướp lời:
- Tính nết Chồn không thể nào giáo hóa được,
xin Đại vương xử tử để tuyệt
trừ hậu hoạn.
Lợn Ḷi biết dù nói cũng chẳng ai tin ḿnh nhưng hắn
vẫn cố bênh vực:
- Tâu Đại vương, thần tưởng rằng nếu
hôm nay Chồn cũng có mặt tại đây, cũng
được ân sủng của Đại vương
như tất cả bá quan chắc sẽ không có ai nói chạm
đến danh dự của Nam tước. Nhưng tiếc
v́ Chồn vắng mặt nên không thể tự biện hộ
cho ḿnh. Từ năy đến giờ thần chỉ nghe mọi
người nói xấu Chồn mà không hề có ai kể chuyện
rủi của Chồn. Xin Đại vương cho phép thần
được nhắc lại một trong muôn ngàn chuyện:
Một hôm Chồn trông thấy nhà nọ mới quay xong một
con lợn sữa treo bên cửa sổ. Chồn không muốn
ăn một ḿnh bèn rủ Sói cùng đi, và hẹn nhau có phúc
cùng hưởng, có nạn cùng chịu, có thịt quay cùng
ăn . ..
- Chồn phải khó nhọc măi mới nhảy được
qua cửa sổ lấy con lợn sữa ném ra ngoài cho Sói
tiếp. Chẳng may lúc ấy bị một đàn chó xô ra
đuổi theo. Chồn bị thương nặng
nhưng vẫn cố yểm hộ cho Sói chạy. Đến
lúc Chồn t́m Sói để chia phần thịt, Sói bảo
rằng:” Cậu để dành cho cháu phần ngon nhất,
cháu xem béo biết bao nhiêu! Cháu ăn đi, mà phải ăn
thong thả mới thấm thía cái vị ngon lành của nó”.
Sói nói xong đưa cho Chồn cái móc dùng móc lợn để
treo.
Chồn tuy tức giận nhưng vốn đại lượng
nên chẳng nói ǵ, cũng không oán giận Sói một chút nào.
Thần xin nói rằng Chồn chịu nước lép với
Sói cả trăm lần, nhưng nếu Đại
vương không tin xin hạ chiếu triệu Nam tước
Chồn đến sẽ biết rơ hư thực.
Lại c̣n chuyện Sói thưa Chồn trêu ghẹo vợ
Sói cũng vô lư. Sự thực "Bụt trên ṭa gà nào dám mổ
mắt”. Nếu chỉ là lời vu oan đó là một chuyện
oan, c̣n nếu thực có chuyện ǵ xảy ra, th́ đó là
do hai bên đồng ư. Đáng lẽ Sói nên về nhà đóng
cửa dạy vợ mới phải, c̣n thưa kiện làm
ǵ?
Hay nếu Tử tước Sói và phu nhân không yêu nhau nữa
th́ tại sao lại không xa nhau, c̣n sống chung làm ǵ để
mà “ đồng sàng dị mộng”, ngày đêm cứ cầu
nguyện cho đối phương chóng chết yểu cho
rồi, cứ đọc kinh cầu hồn cầu siêu cho
nhau lúc c̣n sống sờ sờ . ..
Về chuyện Chồn dạy cho Thỏ hát thánh thi
cũng thế, làm một phụ huynh phải lo rèn luyện
tánh nết của con em, nếu học sinh ngổ nghịch
mà thầy không trách phạt, sau này đứa trẻ lớn
lên thành ra quân “ đại nghịch bất đạo” th́ lỗi
ấy sẽ về ai.
Từ ngày Đại vương đăng vị, truyền
chỉ áp dụng mọi cải cách duy tân, cấm tiệt
những sự tàn sát, Chồn đă cải tà qui chánh, hành
vi hoàn toàn biến đổi khác xưa. Hiện nay Nam
tước mỗi ngày chỉ ăn một ngọ trung và
không sát sinh nữa. Cả đến dinh thự huy hoàng
tráng lệ của ḿnh cũng không ở, đă vào một Tu
viện ngày ngày tụng kinh rất thành kính.
Lợn ḷi đang nói bỗng im bặt. Và cả triều
đ́nh đều chú ư nh́n một đoàn gà rất kỳ
quái đang đi đến. Dẫn đầu là một
con Gà Trống, h́nh như bị thương nặng v́ phải
có hai con gà cồ xốc nách mới bước được.
Kế đến bốn con gà đá khiêng một cái cáng kết
bằng dây leo. Trong cáng một con gà mái đă chết cứng
nằm co và được phủ lá đầy ḿnh. Theo sau
là một đàn gà mái và gà con vừa đi vừa khóc.
Cảnh tượng thật thê thảm làm ai cũng cảm
động nín thở chờ đợi.
Gà Trống đến trước Sư vương tung hô
vạn tuế xong nói:
- Tâu Đại vương, thần xin đại
vương xử một vụ mưu sát rất thảm
khốc. Thần và gia tộc đang sống thanh b́nh trong một
khu vườn rộng răi và đầy đủ
lương thực. Đây là mụ Gà Mái Cả, mụ
đẻ trứng nhiều nổi tiếng khắp vùng,
ngoài ra lại c̣n có tài biết đoán điềm giải mộng
rất linh ứng. Riêng gia đ́nh thần có mười bốn
đứa con trai chưa có đôi bạn. Tất cả gia
tộc của thần đều sống chung rất b́nh
yên hạnh phúc, bỗng nhiên một hôm tên phản bội ấy
dùng danh nghĩa của Đại vương ...
Sư Tử tức giận gầm lên:
- Quân lớn mật dám dùng danh nghĩa của ta . ..
- Tâu Đại vương, hắn ta nhân danh Đại
vương, đem lời dụ ḥa b́nh của Đại
vương đến cho thần xem. Thần thấy quả
thực có dấu Ngọc ấn của đại
vương nên tin lời hắn, đem cả gia tộc ra
khỏi vườn hoa dạo chơi.
Ban đầu hắn ta làm bộ đọc kinh rất
nghiêm trang, và hắn chỉ nói những lời đạo
đức. Nhưng một lúc sau hắn làm cho gia đ́nh thần
một phút tan hoang, số chết và bị thương
không kể sao cho xiết. Đây là thi thể mụ Mái Cả,
may có đàn chó giải vây nên hắn mới bỏ lại,
nếu không th́ cũng vào bụng hắn rồi.
Gà dở lá lên để Sư vương trông thấy mụ
Mái Cả chết cứng. Vương Phi mắt rơm rớm
lệ. Cả triều đ́nh đều cảm động
thầm th́ bàn tán như ong kêu.
Gà Trống tha thiết:
- Xin đại vương nghiêm trị tên sát thú
Bá quan cùng hô:
- Xin đại vương xử tử tên sát thú. Giết
thú thường mạng !
(C̣n tiếp)
Linh Bào