Lan đứng trước cửa hàng quần
áo, nh́n đi nh́n lại , nghĩ thầm:
- Hay là ta mua cái áo kia cho Minh? Kiểu này đẹp, nhă
nhặn. Không biết Minh mặc số mấy nhưng
cứ thử, nếu hơi chật th́ Minh sẽ mặc
vừa.
Thế là Lan quyết định mua áo, nhưng sau khi
lục t́m, thử tất cả dẫy áo số nhỏ
nhất, Lan vẫn không t́m thấy một chiếc nào có
thể tạm coi được cả.
Lúc Lan ra về, nàng c̣n ngoái cổ nh́n cửa hàng một cách
tiếc nuối phàn nàn:
- Lạ quá, tại sao tất cả những người
mẫu bằng gỗ trưng bày trong tủ kính đều
gọn gàng xinh xinh, mà lúc vào thử áo th́ cái áo số nhỏ
nhất, ḿnh mặc cũng như áo thụng? Phải
chăng người ta công nhận những thân h́nh nhỏ thó
là đẹp nên dùng làm quảng cáo, c̣n trong thực tế
th́ trái lại, chỉ áo số lớn mới có khách hàng.
Phụ nữ Á sống ở Âu châu thân h́nh không thuộc
loại bồ tượng như ai , để mua áo mua
giày cho dễ, quả thật là một điều
thiệt tḥi rất lớn.
Đi ngang qua gian hàng mỹ phẩm, Lan nghĩ:
- Hay ta mua cho Minh một lọ nước hoa?
Nhưng Pháp là nơi chế tạo nước hoa lừng
danh thế giới, ai lại đi chở củi về
rừng. Mấy lần trước, lúc sang
Kể ra mua quà cho người ḿnh thương cũng là
một việc thú vị. Cái thú trước hết là moi óc
cố t́m xem món ǵ bạn thích, có nghĩa lư, lại hợp
với túi tiền của ḿnh. Cái thú thứ hai sẽ
được hưởng, là lúc đem món quà ấy
đến cho bạn mà được hoan nghênh. Lan đă
hưởng cái thú thứ nhất suốt mấy tiếng
đồng hồ cuốc bộ trên con đường
Oxfort, con đường chính đẹp nhất của
thành phố Luân Đôn,nhưng bây giờ, Lan bắt
đầu cảm thấy sự thú vị nhiều hơn sức
chịu đựng của ḿnh.
Đi ngang qua một hiệu sách, Lan dừng chân liếc qua
các tên sách. Không được. Minh không đọc sách Anh.
Mà sách Pháp th́ Minh đă có một pḥng đầy cứng,
đến nỗi có hôm Lan phải kêu lên rằng Lan nghe
trộm bọn gián nó phàn nàn, đ̣i biểu t́nh phản
đối v́ sách Minh nhiều quá, chúng nó không có chỗ
để len chân. Câu chuyện gián biểu t́nh, Lan đă
bịa ra, v́ chính Lan đă không len được chân vào pḥng
ấy. Nhưng chuyện sách nhiều th́ quả có thực.
Lan thấy từ Thánh Kinh – Tân và Cựu ước – cho
đến Tam Quốc, Tây Du. Cả đến những
cuốn khó nhai như Tứ Thư, Ngũ Kinh,
Đường Thi, Minh cũng có, c̣n nói ǵ đến sách Pháp,sách
Việt nữa, chúng nó nằm ngồi lổm ngổm, ḅ la
liệt khắp nơi.
Lan nh́n kỹ từng gian hàng một, suốt cả một
dăy phố dài và lớn, mà vẫn không t́m thấy một món
ǵ thích hợp. Mua quà kể cũng khó thay! Nhất là mua cho
một người có một cuộc sống khá
đầy đủ. Người ấy có một căn
nhà ba gian rộng răi, đầy đủ tiện nghi, pḥng
đọc sách riêng nhiều sách đến nỗi gián
cũng kêu trời, một chiếc xe hơi mới cắt
chỉ, và cả một bầy mèo chó xinh xinh, quấn quít
bên năm bảy cây đàn. Như thế th́ c̣n chỗ
trống nào cho thiên hạ biếu xén nữa chứ!
Có những món vật dụng, dù ta không thiếu, nhưng có
thêm bao nhiêu cũng được, nhất là những
thứ đàn bà vẫn thích dùng hay trang hoàng. Lan đă
định mua một trong những thứ ấy, nhưng
nghĩ lại, đối với Minh, vẫn thấy không
tiện. Minh vẫn thường nói: ” Mỗi người
có một cái ngu khác nhau, và cái ngu của chị không
giống cái ngu của em”. Nếu Lan dại dột mua
một món ǵ thuộc về thời trang, Lan sẽ bị
đem lên bàn mổ để phân tích, so sánh hai cái “ ngu
chị ngu em” ngay. Lan chả dại.
Xuống măi đến chợ, Lan dừng chân trước
một phố có vẻ Á Đông. Cửa hàng này rất
nhỏù, nhưng có bán nhiều thực phẩm Tàu. Từ
x́ dầu, củ kiệu, nấm hương, cho
đến bánh bao, dưa cải. Cả đến gấm
vóc, quần áo và những món đồ sành nhỏ
để trong bể cá cũng có bán. Chợt nh́n lên cái
tủ kính đầy búp bê Tàu, Lan reo mừng:
- A, cứu tinh đây rồi!
Cả một tủ đầy búp bê, tha hồ cho Lan
chọn. Quan Công mặt đỏ,
Trương Phi râu quai nón, Phật Quan Âm hiền từ xinh
đẹp ngồi trên ṭa sen v..v.. Tất cả những
nhân vật nổi tiếng trong lịch sử hay huyền
thoại Tàu đều tập họp cả ở đây.
Họ được tŕnh bày không sai một nét điển
h́nh nào với áo quần kiểu cổ thêu đầy kim
tuyến, ngân tuyến công phu, lộng lẫy.
Minh có một bộ búp bê sáu con, đi đâu Minh cũng mang
theo. Minh yêu quí chúng nó đến nỗi làm riêng một tủ
kính để chưng bày. Lan c̣n nhớ vị trí của
từng con đứng cạnh nhau. Một hôm trời
tuyết lớn, hai chị em đốt ḷ sưởi, nh́n
lửa reo vui nói chuyện. Minh kể cho Lan nghe lịch
sử của bầy búp bê.
Đây là con búp bê của”Thằng Ngỗng” cho. Nó ăn
mặc rất diêm dúa, xinh đẹp, váy x̣e to, màu sắc
rực rỡ. Tóc nó vàng óng ả, mắt trong và xanh biếc
như màu sóng biển. “Thằng Ngỗng “ là tên Minh
đặt cho người tặng búp bê. Ông ta đă hơn
bốn mươi tuổi nhưng vẫn c̣n độc
thân, và thề sẽ không bao giờ cưới vợ, v́
“mẹ bảo thế ”. Ông ta kể cho Minh nghe tất
cả những lời vàng ngọc của mẹ dạy,
trong đó có những câu đại ư như:
” Lấy vợ để làm ǵ, phải nuôi vợ ăn
mặc, mua sắm nữ trang, tốn thêm vô khối là
tiền. Lại c̣n phải đi lại thăm viếng
cha mẹ vợ, bà con bên vợ, và các anh em vợ . .. Đă
thế quanh năm hết kỷ niệm này đến sinh
nhật khác… v. v . . . “ Mẹ ông ta là một người
đàn bà rất đảm đang. Bà làm tất cả
mọi việc trong nhà, từ nấu ăn, giặt, là,
chùi nhà cửa, đi chợ mua bán, cho đến khâu vá . . .
Bà có một quả thận giả, lại thêm tuổi già
nên hay đau ốm, nhưng vẫn không muốn
đồng lương của con bị sứt mẻ v́
phải mướn người giúp việc nhà. Ngoài lư do
tiền ra, c̣n t́nh nữa. Bà không muốn có thêm bất
cứ một người nữ nào sống chung
dưới mái nhà bà, để chia sẻ sự săn sóc
con bà với bà . Người con bà đă nuôi một ḿnh
từ lúc mới đẻ cho đến khôn lớn và bây
giờ làm giám đốc một hăng xuất nhập
cảng, có cả khách sạn cho thuê, và hàng bao nhiêu
đồn điền.
Riêng “ Ông Ngỗng”, ông cũng cho ư mẹ là đúng, và ông
luôn luôn khoe với các bạn bè về kỷ lục
“một vốn bốn lời” trong đời ông. Quả
thực ông chưa từng tốn tiền mời
người đàn bà nào uống một cốc cà phê bao
giờ ! Mà nếu chuyện có lỡ xảy ra th́ ông áp
dụng ngay phương pháp “Một Bốn” không bao giờ
thất bại.
Ông rất hănh diện có một bà mẹ nấu bếp giỏi,
nhất là món gà nấu với tỏi, tuần nào ông
cũng được ăn một lần. Lúc nghe ông
kể xong chuyện này, Minh làm ngay cho ông một bài toán gà và
tỏi ông đă ăn trong hơn bốn mươi năm,
làm ông hối hận măi. Ông tiếc quá, nghĩ rằng giá
đừng ăn, th́ cả một đàn gà trong
đồn điền của ông sinh sôi nảy nở càng
ngày càng nhiều, và mấy chục thúng tỏi ấy đă
làm cho ông giàu thêm lên một chút.
Tuy ngoan ngoăn và vâng lời mẹ đến thế, nhưng
cũng có một lần ông ta đánh bạo, nhân mẹ
đi vắng, định mở một kỷ nguyên
mới trong đời, mời mấy người bạn
về nhà chơi. Tất cả mọi người, lúc lên
thang gác đều bỏ giầy ra cầm ở tay, đi
rón rén bằng chân không, v́ sợ có tiếng động, bà
láng giềng bên kia cầu thang, ngay sát cạnh nhà nghe
thấy, mách mẹ th́ chết.
Minh kể cho Lan nghe xong, bảo:
- Thế nhưng năm nào sinh nhật của em, lăo ta
cũng gọi một cú điện thoại chúc mừng.
Cố nhiên là gọi ở sở, v́ nếu dùng điện
thoại nhà th́ mỗi lần tốn hai mươi lăm
quan cũ . Ông ta chỉ dành cho người khác gọi
đến thôi.
Con búp bê thứ hai đứng ngay bên cạnh là “ Chàng thi
sĩ”. Người nó
gầy g̣, mặc bộ quần áo đen, tay cầm
quả tim đỏ như sẵn sàng hiến dâng cho
bất cứ ai.
Người tặng Minh con búp bê này là một chàng thi sĩ,
anh ta sống bằng tất cả mọi nghề tạm,
và khi anh ta có được một ít tiền th́ nghỉ
chơi , tiêu cho kỳ hết mới lại t́m việc khác
làm.
Con búp bê thứ ba là thằng mọi đen của “Ông Già
Cá”. Con này bé nhỏ nhất, nó đứng ngay dưới
chân một con búp bê đàn bà, như một tên nô lệ trung
thành. Minh đặt tên cho ông ấy là Ông Già Cá, v́ ông thích
ăn cá, sùng bái cá, hay trông ông giống như một con cá,
Lan không nhớ rơ. Chỉ biết ông nhận Minh làm con
đỡ đầu. Nhận miệng chơi vậy thôi,
nhưng ông thương quí thật. Vài tuần ông
đến thăm một lần với một gói quà
ăn được, phần nhiều là các thứ bột
có chất bổ.
Ông già làm việc suốt ngày với chiếc máy chữ,
nhưng chỉ kiếm đủ tiền chợ cho
một người độc thân tại chỗ. Mà
thực ra ông cũng chỉ cần có thế. Ngày xưa ông
đă có vợ con, sống một cuộc sống của
các nhà qúi tộc Ba Lan, nhưng theolời ông, ông đă
bỏ hết để t́m một khung cảnh thích hợp
hơn. Đó là tiếng chuông thứ nhất của ông, c̣n
tiếng chuông thứ hai của gia đ́nh ông th́ không ai
được nghe. Ông ăn chay theo lối Nhật,
nghĩa là gạo đỏ, muối mè, tương và cá, mà
ông cho thế là ngon, bổ, làm cho người mạnh
khỏe hơn bất cứ món ăn ǵ khác.
Con búp bê thứ tư . . . con búp bê thứ năm . . .
Bên ánh lửa đỏ chập chờn, Minh thủ thỉ
kể cho Lan nghe. Và cứ thế, hai chị em có thể nói
chuyện hàng ngày hàng đêm không biết chán.
Minh có tất cả sáu con búp bê, sáu nhân vật lịch
sử. C̣n một khoảng trống trong tủ, Minh nói
để dành cho ông Kỳ. Ông này là một kỹ sư
đă từng ở Việt Nam trong thời đại hoàng
kim của người Pháp. Từ lúc ông về Pháp, ông
mắc phải bệnh “ nhớ Đông Dương” như
tất cả những người Pháp khác của thế
hệ ấy. Để vơi bớt nhớ nhung, ông t́m
gặp những người bạn Việt Nam, nhắc
nhỡ ca tụng Việt Nam ngày xưa cho đỡ thèm.
Ông kể tỉ mỉ từng bữa cơm Tàu ông đă
được mời ăn ở Chợ Lớn, từng hàng
cây trong thành phố Saigon, từng chị Hai, chị Ba
đă giúp việc trong gia đ́nh ông . . .
Ông biết Minh thích búp bê, nhưng nhất định không
bao giờ mua tặng. Một lần, ông bĩu môi nói:
- Tôi ấy à? Tôi mà thèm đứng chung với bọn đó!
Để rồi cô sẽ kể chuyện tôi, thêm vào
chuyện của chúng nó.
Ông giữ lời hứa này, nên chỗ phần ông trong
tủ hiện cũng vẫn c̣n để trống.
- Thưa cô muốn mua ǵ ạ?
Cô bán hàng người Trung Hoa đến bên cạnh, lễ
phép chào hàng,
làm Lan giật ḿnh trở lại với hiện tại. Lan
ngắm măi đám búp bê và sau cùng chọn một con tên “ Tiên
Nữ Tán Hoa” nghĩa là cô Tiên rắc hoa. Cô nàng mặc áo Tiên,
đầy những dây dải chằng chịt, phấp
phới tung bay. Tay cô cầm một giỏ hoa nghiêng nghiêng
như đang rải xuống trần gian.
Trả tiền, nhận hàng xong, Lan mới nhận thấy
là ḿnh ngu. Tại sao cái ông Kỳ cục kia, có thừa ḷng
tự ái, không chịu đứng chung với đám búp bê
ông cho là của bọn người trần tục
tặng, mà Lan lại chịu đứng vào chỗ ấy?
Minh đă có sáu con búp bê, thêm con này nữa là bảy. Minh
sẽ kể chuyện búp bê cho người khác nghe, khi câu
chuyện đang nồng bên ánh lửa:
- Đây là con búp bê của chị tôi cho. Chị ấy có cái
ngu như thế nào, thế nào, vân vân và vân vân . . . Lan
lắc đầu tự bảo thầm:
- Không! Không thể được. Nhất định không
thể được!
Nhưng tiền đă trả rồi, đổi ư không
lịch sự . Cầm con búp bê ra về, Lan ngơ ngẩn
hoang mang. Mai Lan đi sớm, không có đủ th́ giờ
chọn món hàng khác. Các phố giờ này đă lần
lượt tắt đèn đóng cửa, và dù họ có
mở cửa, Lan cũng không c̣n đủ minh mẫn
để chọn món quà ǵ thích hợp hơn.
Bất giác Lan chợt thấy ḿnh gàn. Tại sao lại
phải mua quà? Nhất là tại sao người từ
nơi khác đến thăm lại phải mua quà cho
người ở nhà? Ai đă đặt ra lệ này? Lan có
ư định mai về Paris thăm Minh, sẽ không mang quà ǵ
hết, và Lan tin rằng Minh cũng sẽ vui vẻ sung
sướng được gặp Lan như thường.
Đem con búp bê về nhà, Lan để chung với đám
búp bê của ḿnh. Lan cũng có sáu con, và mỗi con cũng có
một lịch sử riêng.
Con vũ nữ có đôi chân dài thẳng băng đang nhón gót
lên để múa. Hai mắt nó mở to, môi chum chúm
đỏ tươi, hai tay dịu dàng khoanh trước
ngực. Con này của ông Bố đỡ đầu cho.
Lúc c̣n ở quê nhà, có một độ ông cố khuyến
khích Lan đi nhà thờ và yêu Đức Mẹ như ông
đă dạy các con . Hồi Lan c̣n làm việc ở HongKong,
lúc ông đi Nhật Bản du lịch về, ghé qua Hongkong,
ông mở tung tất cả bốn cái va li đầy
cứng ra cho Lan xem, và cho phép thích ǵ th́ lấy. Trong bốn
cái va li ấy, có rất nhiều đồ vật
đắt tiền như hạt trai, làm thành những món
trang sức quí giá, và các thứ gấm vóc lộng lẫy
đă may thành áo rồi, toàn những thứ hấp dẫn,
nhưng Lan đă chọn con búp bê này.
T́nh cha con hờ của ông với Lan không hề tăng hay
giảm cho đến khi Lan thôi việc về nước.
Ông chịu thua v́ d́u dắt măi vẫn không thấy Lan
tiến bộ. Lan không chăm đi nhà thờ, không
thuộc Thánh Kinh, không biết xưng tội như các con
ông, nay đă thành tử sĩ. Lan lại trở ra ngoại
quốc nhiều lần. Cho đến bây giờ, Lan không
được biết tin tức ǵ của ông, và con búp bê
được liệt vào các món kỷ niệm quư giá.
Hai con búp bê kế đó là Vua và Hoàng Hậu Ai Cập
nặn bằng đất sét. Trong chuyến tầu
thủy đi Pháp lúc vào Kinh đào, Lan nhập đoàn đi
xem Kim Tự Tháp, đă dốc túi để mua của
bọn trẻ con. Lúc ấy, ai cũng tính toán đem
đủ tiền tiêu trong cuộc du lịch, nhưng
người đoàn trưởng không biết làm ăn
thế nào, giao hẹn với hăng tổ chức ra sao , mà
cả bọn phải dốc sạch túi trên
đường về. Lúc đi, Lan cũng như mọi
người, tưởng là chỉ phải trả
đủ số tiền yêu cầu, là được bao
tất cả mọi chi phí. Ai cũng tin vào người
cầm đầu, không ngờ anh chàng này c̣n ngu ngơ và
ngớ ngẩn hơn ai cả. Lúc đến Cairo,
người tài xế cho biết là họ chỉ có
phận sự lái xe đưa đến một tiệm
ăn ở Cairo mà thôi, từ đây mọi người phải
lo liệu lấy. Thành ra, ngay bữa cơm đầu tiên,
đă thấy ngay rằng họ phải trả đắt
gấp năm lần so với giá ăn ở tiệm không
nằm trong danh sách của Hăng du lịch. Nhưng không c̣n
cách ǵ khác hơn là tự an ủi: Nước ở ḍng
sông Nil cuồn cuộn chảy đục ngầu những
bùn đen ḱn kịt thế kia, mà ḿnh được
ngồi trong một pḥng ăn mát mẻ, uống một
cốc nước đá lạnh tinh khiết đến
như thế này, th́ bao nhiêu cũng đáng.
Xong bữa cơm, rồi đến khoản tiền thuê
xe đến xem Kim Tự Tháp, thuê lạc đà cỡi
đi ṿng quanh tháp v.v. . . Khi bọn trẻ con bán đồ
kỷ niệm bắt gặp bọn Lan, chúng đă
tưởng được món bở v́ thấy đông,
nhưng sau khi nghe nói toàn là sinh viên không giàu, chúng xịu mặt
ra. Một con bé tóc đen xỏa dài xuống trán, mắt to
và đẹp không thể tả, cứ dúi măi vào tay Lan hai
con búp bê đất này và bảo:” For souvenir, for souvenir, no
money”. Lan đành dốc hết ví cho nó xem, chỉ c̣n
một trăm quan lẻ, đưa cả cho nó, cô bé
cũng vẫn nhận một cách sung sướng.
Bên cạnh hai con Vua và Hoàng Hậu này, là con cô Dâu của
một cô bạn người Áo cho. Con này mặc bộ áo
cưới bằng voan trắng tinh, dài chấm gót, voan cài
qua đầu, tay ôm bó hoa trắng, đẹp như một
cô dâu thực.
Lan không bao giờ quên được cô bạn Áo này, không
phải tại v́ cô cao một cách bất thường,
nhưng v́ niềm cô đơn thực mênh mông của cô.
Cha cô là một chủ điền ở Áo. Ông cảm thông
nỗi buồn của con, v́ quanh vùng ông ở, không có
một thanh niên nào dám mời cô đi chơi, đi
nhảy, mong ǵ nói đến chuyện chồng con, ông bèn
cho cô sang Paris học. Paris là chỗ của nhân tài thế
giới hội ngộ, may ra cô vớ được
một anh chàng nào có thể làm cho cô ngước mắt nh́n
lên chăng. Đời cô chỉ ao ước
được một người bạn trai “ xứng
đôi vừa lứa” và cô cho rằng ở đời không
ǵ đẹp hơn áo cưới, không ai sung sướng
hơn cô dâu.
Cô tặng cho Lan con búp bê này, ngày cô rời Paris đi Ư,
Thụy Sĩ và các nước khác. Hôm cô đến từ
giả Lan, gặp em Lan là một sinh viên trường
thuốc, cô thỏ thẻ bảo: “ Bác sĩ làm ơn
cưa bớt chân em đi”. Tuy chỉ là câu nói đùa,
nhưng cũng đủ lột hết nỗi đau xót
ngấm ngầm v́ cặp gị quá dài.
Bặt tin được mấy năm, một hôm Lan
nhận được thư của cô từ Đức
gởi sang, cho hay là cô vẫn c̣n cô đơn. Có lẽ càng
ngày càng cô đơn hơn. Ngày xưa, trở ngại
chỉ là cái phần thể chất cao ngất
ngưởng làm cho các chàng trai không thích đi bên cạnh,
c̣n bây giờ, cô không phải làm ǵ hết, quanh năm
chỉ ăn rồi đi học, hết trường này
đến trường khác, hết nước này đến
nước khác, trở ngại lại tăng thêm, v́
đống bằng cấp của cô khiến các chàng phát
sợ.
Không biết có phải các đấng “đại
trượng phu” chỉ thích người nữ phải
yếu, phải đẹp, để cho họ bao bọc
che chở, vênh vang với bạn bè, và nhất là học
thức phải thua kém. Họ cần phải thấy cái ta
cao hơn, giỏi hơn, để thỏa măn tính háo
thắng không đấng mày râu nào thiếu vắng. Dù
đúng hay sai, cô bạn vẫn tiếp tục xây chín
tầng tháp ngà cô đơn của ḿnh càng ngày càng cao
hơn, cách biệt hẳn với giống đàn ông phàm phu
tục tử,mặc dầu cô thích cái giống ấy vô
cùng.
Con búp bê thằng Hề may bằng vải , trong độn
rơm lỏng lẻo, có đôi mắt to đặc
biệt, mỗi con mắt nh́n về một phía, mồm tô
son đỏ chói, toác ra đến tận mang tai, mũi to
và đỏ như quả cà chua. Nó mặc một bộ
quần áo bên phải trắng bên trái đỏ, cặp gị
dài lê thê và hai bàn chân to lớn một cách dị
thường. Lan để nó ngồi lắc lư trên
một sợi dây thép chăng ngang tường, trông cũng
hay hay. Nó gợi cho Lan nhớ đến những ngày c̣n
đi học bữa đói bữa no ở trường
Trung Sơn, Quảng Châu. Nhất là gợi nhớ
đến một bà bạn gái với cảnh chồng
chung ly kỳ của bà.
Ngày quân đội Trung Hoa sang giải giáp quân đội
Nhật Bản tại miền Bắc Việt Nam, một
tướng Tàu đă đem bà về nước cùng
với những khí giới và chiến lợi phẩm thu
nhặt được. Bà khăn gói theo chồng, về
đến nơi mới hay là đă có một bà Cả ngồi
sờ sờ ra sẵn rồi. Từ đấy, bà bị
hành hạ đủ mọi mặt. Bà phải hầu
hạ tất cả gia đ́nh nhà chồng, từ chồng
cho đến mẹ chồng, vợ Cả, đàn con
chồng với một bầy chó mèo. Họ coi bà như
người ở, không hơn không kém và cố nhiên là không
lương.
Trời Thượng Hải mùa đông rét như cắt,
đến nước trong máy vưà chảy ra đă
đông lại thành băng, bà chỉ có một chiếc áo
bông tả tơi và một đôi giày bố cũ, đi chợ,
nấu ăn, giặt dũ, hai tay ngâm trong nước
lạnh như đá, lúc nào cũng ửng đỏ lên và
tê dại đến nỗi hơ ngay lên ngọn lửa
cũng không biết nóng. Trong khi đó th́ bà Cả và
chồng con ngồi ở nhà trên, cạnh ḷ sưởi
ấm, thưởng thức món “ tả pín lù” do bà rửa
từng cộng rau, thái từng miếng thịt. . .
Một hôm đi chợ, rét quá bà buột mồm chửi
đổng một câu:” Bố tiên sư chúng nó, ở nhà
sưởi cho ấm, hành hạ thân bà như thế này, bà
có ngày . . . “ Bà nói chưa dứt câu, có người vỗ vai
bà và nhận là người đồng hương.
Đất khách quê người, không ai phân biệt giai cấp,
quê quán ǵ cả. Bà như một con mèo đói, rách
rưới gầy g̣, đầy những nét đau khổ
trên mặt, trên đôi bàn tay co rúm. Người đồng
hương là một Sĩ quan mang lon Thiếu tá trong quân
đội Trung Hoa. Nhưng có nghĩa lư ǵ vài cách biệt
nhỏ nhặt.
Chiều hôm ấy, ông thiếu tá Việt Nam – v́ đánh
giặc hộ cho Tưởng Tổng Thống rất khá
nên huy chương gắn đầy người –
đến thăm bà. Lần đầu tiên trong đời
làm vợ, bà được lên nhà trên tiếp khách với
chồng. Bà Cả phải cho bà mượn một cái áo khác
để mặc cho ra hồn. Hôm sau, ông Thiếu tá lại
đặt tiệc ở một nhà hàng sang trọng mời
bà và chồng đến dự, để giới thiệu
với bạn bè Việt Nam ở đây. Họ toàn là sinh
viên và những người cách mạng kẻ đi làm,
người đi học ở quanh vùng.
Bây giờ bà đă có một hậu thuẫn khá vững
chắc sau lưng: một ông Thiếu Tá bà nhận ngay là em
họ, cai quản một Lữ đoàn, một số
bạn bè đồng hương tuy chẳng giầu có
nhưng ai cũng mang một giấc mộng vá trời
lấp biển, bà thấy ḿnh như sống lại và can
đảm thêm lên.
Một hôm, bà xách con dao phay vẫn dùng để chặt thịt,
đưa cho ông chồng, bảo giết bà đi, nếu
không th́ phải trả lại giấy tờ đưa bà
về nước. Nếu c̣n giữ bà mà cư xử không
ra ǵ, bà sẽ chém cả nhà rồi tự tử. Nhà
chồng sợ quá, v́ thấy bà bây giờ không c̣n cô
đơn nữa, sau lưng có một hậu thuẫn hùng
hậu, nhỡ bà chết oan th́ chắc không yên với ông “
em họ “ Thiếu Tá và bọn cách mệnh Việt Nam . Nhà
chồng bèn xử ḥa cho bà ở riêng, mướn
người ở nấu ăn và giữ con, v́ bà đă có
một con.
Rồi từ đấy, mỗi anh hùng một giang sơn:
thứ hai, tư, sáu là ngày của bà, ba, năm , bảy và
chủ nhật là ngày của bà Cả. Bà măn nguyện trong
cảnh Hai, Tư, Sáu và đă được tất cả
hàng xóm láng giềng gọi là bà Hai. Từ đấy, ông
chồng đến thăm không có chướng ngại là
bà Cả, th́ cơ hội du dương cũng đầm
ấm hơn, bà càng ngày càng xinh đẹp làm ông càng yêu bà
hơn. Bà càng có giá trị trong mắt mọi người,
và cũng v́ thế vốn riêng của bà cũng càng ngày càng
nhiều . Ông đă sắm cho bà một căn phố
lầu, một chiếc xe hơi , và những món nữ
trang thật, nên người bà cũng càng ngày càng nặng
chĩu thêm.
Khi Lan quen bà, th́ bà đă có bốn con và đang sống trong
cảnh hạnh phúc tràn trề. Chồng bà đă ra khỏi
Quân đội, dọn cả nhà về Quảng Châu. Ông “em
họ Thiếu Tá” cũng liên lạc đều đều
và giới thiệu bà cho các bạn Việt Nam địa
phương. Thỉnh thoảng, những ngày thứ
bảy, chủ nhật Lan ở trường ra, bà mời
đến chơi để bà có dịp nói tiếng quê
hương.
Ngày con gái út của bà bị ruột dư phải mổ,
bà nhờ Lan làm khán hộ trông nom con bé, ở lại
với nó suốt đêm ở nhà thương, cho nó
uống thuốc, đi pḥng tắm, và giữ cho nó khỏi
cào cấu vết thương bị may.
Sau hai tuần lễ ở bệnh viện, con bé đă
khỏi hẳn, về nhà và đi học. Lan cũng
trở lại với cuộc sống b́nh thường,
mỗi đêm được ngủ thẳng giấc, không
phải giật ḿnh v́ tiếng con bé gọi từng hồi
nữa. Ngày bà tiễn Lan vào trường, bà tặng Lan con
búp bê Thằng hề này với một cân lạp
xường. Cân lạp xường được các
bạn Việt Nam cùng trường chia xẻ nên hết
ngay hôm sau, nhưng con búp bê Lan vẫn c̣n giữ cho
đến bây giờ.
Con búp bê Nhật Bản cầm cái dù uốn éo thân h́nh
như đang biểu diễn một điệu múa cổ
điển .. . Con búp bê Thái Lan . . .
Mỗi con là một nhân vật, một lịch sử, thêm
vào con “ cô Tiên” này, cũng có thêm một chuyện “ngu chị
ngu em” đáng kể.
Lan nhất định mai sẽ sang Paris tay không thăm
Minh. Và sẽ hôn Minh hai bên má như ngày nào hai chị em
đưa nhau ở sân ga. Hôn cũng là một quà tặng
chứ sao!
Hồi Lan c̣n ở Việt Nam, lúc anh Lan đi học ở
Mỹ sắp về, gởi thư cho Lan phàn nàn rằng
tiền tiêu hết cả rồi mà c̣n đến hai mươi
cái thư của bạn bè, bà con hai bên nội ngoại ,
từ gần ngay cạnh sau lưng cho đến xa
lắc xa lơ, gửi sang, nhờ mua thứ này thứ
nọ, hỏi quà cáp . . . “ Anh không biết tính sao?” . Lan
trả lời cho anh, mách nước rằng lúc về bà
nào, cô nào hỏi quà, th́ cứ ôm hôn mỗi người
một cái, nói đây là quà Mỹ thứ thiệt, chính
hiệu Con Nai, và . . cười trừ.
Hôm anh về với mười va li đầy, vợ con
tíu tít chia quà cáp túi bụi tưng bừng, anh đă ôm Lan hôn
lên hai má và nói: ”Đây là quà cho em, thứ thiệt ” và . .
.cuời trừ.
“ Gậy ông đập lưng ông”, Lan cũng cười
với mọi người, có lẽ nàng c̣n cười to
hơn tất cả. Lan cố cười thật vui
để che giấu một cái cảm giác là lạ
đột nhiên nổi lên. Có một cái ǵ buồn buồn,
nghẹn ngào chận ngang cổ, chạy ngược vào tim
và cứ lồng lên trong cuống họng rồi chạy
xuống ngực, rồi lại lên, nghẹn ngào không có
lối thoát.
Ngày mai Lan cũng sẽ hôn Minh như thế, Minh sẽ
cười. Lan tưởng tượng Minh sẽ
cười lớn như Lan đă cười, và có lẽ
cảm giác của Minh cũng giống như cảm giác
của Lan lúc nhận được món quà Mỹ “ thứ
chính hiệu” của anh cho. Có thật cảm giác của
Minh cũng sẽ như thế chăng? Lan không dám ch́m đắm
thêm vào sự tưởng tượng lúc gặp Minh
nữa. Lan đă thay đổi ư kiến trong một phút.
Sáng hôm sau, Lan đi Paris với con búp bê cô Tiên và tất
cả những mâu thuẫn trong ḷng. Lan cũng sẽ
bị ngồi chung một chiếu với cái bọn phàm
phu tục tử kia, Lan cũng sẽ bị đem ra
kể, v́ cô Tiên của nàng rất đẹp, thế nào
chả có người hỏi:” C̣n chuyện con này ra sao?” Và
Minh sẽ bắt đầu kể những cái “ ngu chị,
ngu em” của hai chị em cho họ nghe. Lan thấy ḷng
tự ái hơi bị xúc phạm. Lan định không
đưa con búp bê cho Minh, nhưng nhớ đến cái cảm
giác của ḿnh lúc anh cho quà bằng một cái hôn, Lan lại
thấy không cần ǵ nữa. Dù Lan có phải bị liệt
vào cái bọn phàm phu tục tử đă biếu búp bê cho
Minh, để bị đem ra kể chuyện ngu lớn
ngu nhỏ , Lan cũng không ngại. Lan muốn Minh sung
sướng v́ có một món quà ǵ khi gặp chị, dù
một món quà rất nhỏ mọn, nhưng cũng
đủ chứng tỏ rằng người tặng
nghĩ đến ḿnh và có ḷng với ḿnh.
Lan tưởng tượng, khi gặp Lan, Minh sẽ ôm
chầm lấy chị, mừng rỡ:
- Chị, chị, chị về bao giờ thế? Sao không gọi
điện thoại để em đi đón? Tội
chưa, phải đi xe bus, sao lại điên thế? Quà
của em đây hở? Trời ơi! Con búp bê Tàu, thích
chưa?
Minh sẽ vui mừng v́ được con búp bê đặc
biệt, và Lan sẽ tận hưởng
cái thú vui của người cho quà.
Nhưng trí tưởng tượng quá phong phú của Lan
đă dẫn nàng đi xa lắc xa lơ. Sự thực
trái hẳn. Lúc Minh gặp chị, nàng cũng có vẻ vui
mừng và ngạc nhiên, nhưng về phần món quà, h́nh
như không được hoan nghênh một cách nồng
nhiệt như Lan tưởng. Minh cầm con búp bê một
cách hờ hững, đi sang pḥng bên cạnh, để lên
một cái giá cao. Lan nh́n theo và thấy tim ḿnh h́nh như
muốn đứng lại.
Th́ ra chính nàng đă quan trọng hóa tất cả mọi
sự. Búp bê bây giờ đối với Minh không có nghĩa
lư ǵ hết. Cả một gian pḥng đầy những búp
bê là búp bê. Nh́n chúng nó, Minh có cảm tưởng như gian
pḥng của Minh đang bị nạn nhân măn, hay nói cho
đúng hơn là “ búp bê măn”. Sau cuộc đi du lịch
Ả Rập và các xứ lân cận, cô em đă thu thập
vô khối là búp bê của các xứ đó. Từng đàn búp
bê đủ kiểu áo quần, đủ các điệu
bộ uốn éo, đứng ngồi múa nhảy. Hàng tá búp
bê đủ các loại, nam phụ lăo ấu không thiếu
mặt nào, Chúng đang chen chúc nhau, xô đẩy nhau,
chồng chất cả lên nhau trên những cái giá dài đóng
cao trên tường.
Xê dịch măi, Minh mới t́m được một chỗ
ghé chân cho Cô Tiên nhỏ của Lan. Cô Tiên đẹp
thuần túy Á Đông, một vẻ đẹp cao quư và
hiền hậu đứng bơ vơ, cô độc,
lạc lơng trong cái thế giới búp bê trần tục. Cái
áo Tiên với những dây giải lóng lánh phơi phới bay
trắng như tuyết, nổi bật lên bên những làn
da ngăm ngăm đen. Tất cả các vũ nữ
xứ một ngàn một đêm lẽ đều mặt
che mạng, áo quần toàn voan mỏng tanh nh́n thấy
suốt cả thịt da. Trong mắt Lan, cô Tiên của nàng
như bay bổng lên, như vượt ra khỏi cái
thế giới hỗn tạp hiện tại. Lan và cô Tiên
nh́n nhau mỉm cười thông cảm.
Th́ ra ở đời, cái ǵ cũng thay đổi từng
giờ từng phút. Khi người em gái không c̣n là một nghệ
sĩ với hai cây đàn, th́ đám búp bê đă thành ra
một sưu tập, chứ không phải là kỷ niệm
của người thân nữa. Nếu có tiền,
người ta chỉ việc ra tiệm búp bê, là có thể
mua hàng trăm kiểu, trăm nước, trăm thứ
áo quần khác nhau, để biến gian nhà thành một
viện bảo tàng búp bê, hay một cuộc triển lăm búp
bê quốc tế. Nhưng tất cả búp bê này chỉ là
những con nộm không hồn.
Lúc từ giă Minh ra về, Lan yên ḷng lắm. Cô Tiên tuy từ
nay lạc lơng bơ vơ, cô đơn trong cái thế
giới ba vạn sáu ngh́n ấy, nhưng mỗi con búp bê
không c̣n là kỷ niệm của một người thân yêu
nữa, th́ chúng nó sẽ không phải kể chuyện ǵ
cả, v́ không có ǵ đáng kể.
Bao nhiêu năm tháng qua, Lan không ngờ lại có thể
gặp Minh dưới trời Mỹ. Hai chị em đă
chơi hú tim với nhau suốt hai chục năm, từ
nước này sang nước khác. Đă bao nhiêu lần Lan
và Minh chụp hụt nhau. Lan dọn đến th́ Minh
vắng mặt . Minh về nước khi Lan đi rồi
. . .
Trong lúc hai chị em đang lang thang dạo phố ở
Cựu Kim Sơn, Lan bỗng thấy Minh biến đâu
mất. Đứng chờ một chốc, thấy Minh
ở trong một cửa hiệu đi ra, tay cầm con búp
bê người đàn bà cơng con. Con búp bê mặc bộ quần
áo da màu nâu, gấu áo cắt tua tủa, kiểu áo
người bản xứ da đỏ vẫn
thường mặc. Hai bím tóc đen thả dài hai bên vai,
đôi mắt to đen như ngạc nhiên, như ḍ hỏi.
Nh́n Minh hớn hở nâng niu con búp bê một cách âu yếm,
Lan chợt nhớ đến bầy búp bê của Minh,
nhớ đến cô Tiên với cái nạn “ búp bê măn” ở
nhà Minh. Nh́n mắt Minh long lanh sáng, ngón tay âu yếm vuốt
mái tóc búp bê, Lan thấy không buồn cho cô Tiên của nàng
nữa. Dù nhà Minh đă có nạn “ búp bê măn”, nhưng nếu
mỗi con c̣n nhắc lại một kỷ niệm, một
chuyến đi, một người thân th́ chúng nó vẫn c̣n
có linh hồn.
Linh Bảo 1966
(Trích trong tuyển tập Mây Tần)