Môt Đêm Mơ


Minh ở pḥng trong ra, đến ngồi cạnh Lư. Cả hai cùng dựa lưng vào ghế xô- pha. Lư bỏ giầy, gác chân lên một chiếc ghế con. Minh cũng bắt chước Lư, gác chân lên ghế, nhưng để cả giầy. Lộc nằm dài một cách thoải mái trên chiếc xô -pha đối diện. Hớn đi đi lại lại trong pḥng suy nghĩ . Tất cả đều hướng về cái Ti Vi đang chiếu chương tŕnh giải thưởng Oscar 1968. Cả ba cùng ḥ reo, dậm chân vỗ tay khi đoán trúng tên tài tử hay tên phim được thưởng. Lư nh́n họ, mỉm một nụ cười bao dung, như người chị đang nh́n đàn em vui đùa.
Ba chàng độc thân này đều vào quăng trên ba mươi tuổi, cùng thuê chung một căn nhà, và cùng là bạn thân của Lư.. Hôm nay họ làm tiệc sinh nhật cho nàng và cũng để tiễn chân Minh giải ngũ, độ mươi hôm nữa sẽ lên đường trở về tiểu bang của anh để học thêm .
Mùa hè này đến, cái nhà sẽ măn giao kèo 1 năm, phải trả lại cho chủ. Hớn là sĩ quan cấp Úy đă nhận được lệnh chuyển đi nơi khác, Lộc cũng sắp măn khóa học ngoại ngữ một năm, sẽ có nhiệm vụ mới. Thế là bộ ba này sắp tan ră. Chỉ c̣n Lư ở lại nơi đây chưa biết đến bao giờ. Công việc phụ tá ở pḥng nha sĩ Quân y, coi như bận suốt ngày. Lư cũng thèm đi, thèm thay đổi, nhưng không có chương tŕnh ǵ hết.
Bọn họ quen nhau từ một năm nay. Ba chàng trẻ tuổi cùng thuê chung một căn nhà, như thế vừa rẻ lại vừa tiện hơn ở túc xá Sĩ Quan. Minh nấu ăn giỏi nên được giữ chân đầu bếp, Hớn chịu quét dọn nhà cửa, c̣n Lộc rửa bát. Trưa nào bọn họ cũng ăn cơm ở Câu Lạc Bộ. Anh nào đến trước th́ ngồi giữ cái bàn lớn cho cả bọn. Lư cũng là khách quen của Câu Lạc Bộ và cũng là người nhóm “ bàn lớn”, nghĩa là 3 cái bàn kéo lại gần nhau. Bàn lớn cũng c̣n có một số người nữa, nhưng bọn họ thấy vui nên chỉ thỉnh thoảng ngồi chen vào góp chuyện chứ không thân. Dù đông hay vắng, thường thường Lư chỉ thích ngồi im nghe tất cả mọi thứ chuyện của các “anh hùng tứ chiến “ này không bao giờ thấy chán
Tối hôm nay, cả ba làm tiệc sinh nhật cho Lư. Minh đi đón Lư từ 7 giờ chiều, lúc chương tŕnh giải thưởng Oscar bắt đầu. Minh để nàng ngồi trên một chiếc ghế cao bên cạnh bếp, xem Minh trỗ tài nội trợ. Món đặc biệt là gà con ướp rượu bỏ ḷ, tôm luộc chấm nước sốt cay, xà lách và cơm.
Cả bọn vừa ăn vưà xem Ti Vi. Aên xong, lúc mọi người đang uống cà phê, Hớn bỗng đứng lên tắt Ti Vi, hằn học bảo:
• Xin lỗi, ồn quá, tôi chịu không được nữa!
Mọi người im lặng nh́n anh dửng dưng, chỉ ḿnh Lư ngạc nhiên v́ thấy Hớn cáu kỉnh, khác hẳn với thái độ nhă nhặn lịch sự hằng ngày. Mấy phút sau, Minh và Hớn vào bếp bưng ra một chiếc bánh sinh nhật thật lớn trên có năm ngọn nến nhỏ. Tất cả cùng đứng lên hát to bài ca mừng sinh nhật. Lư cảm động quá, không hát theo mà cũng không nói được. Th́ ra Hớn giả vờ giận dữ, tắt Ti Vi để khỏi ồn ào xao lăng bài ca. Khi hát xong, Lư chỉ nói được hai tiếng “ cám ơn”, rồi thổi nến.
Hớn bảo:
• Chúng tôi không biết Lư bao nhiêu tuổi, nên cho năm ngọn nến đại diện.
Lư cười:
• Biết cũng vô ích. Cả ba anh góp lại cũng không đủ tiền mua nến đâu!
Cả bọn đều phá lên cười. Lộc bảo:
• Đâu có đến nỗi nghèo thế. Chỉ có hơn hai mươi cây nến mà cũng không đóng góp đủ sao!
Đó là một câu nói nịnh. Ai cũng biết Lư trên dưới 30 như họ, nhưng nàng trông rất trẻ, nên đồng ư cùng chấp nhận tuổi 25 muôn năm.
Lư không ăn hết phần bánh của ḿnh, nàng chia cho Lộc một nửa. Lộc vui vẻ tán:
• Nếu cứ thế này th́ Lư có thể làm bạn tốt của tôi suốt đời.
Lộc vốn nổi tiếng ăn nhiều nhất bọn. Các bạn anh vẫn thường đùa:
• Nhà không bao giờ có đồ ăn để cách đêm cả. Bất cứ cái ǵ thừa, cứ giao cho Lộc là nó giải quyết được hết!
Một lần, Lư đă trêu Lộc:
• HoÏ nói thế, có chạm đến tự ái của anh không? Thế là có ư bảo dạ dày của anh là cái thùng rác đấy!
Lộc lắc đầu:
• Tôi gầy, nên sẵn ḷng ăn bất cứ lúc nào. Và dạ dày của tôi cũng rất đặc biệt. Tiêu được cả đến sắt và xi măng nữa! Giúp anh em giải quyết một vài món ăn thừa, đâu có phiền ǵ!
Hớn độ rày hơi béo nên ăn kiêng. Anh cắt một lát bánh rất mỏng, phân trần:
--Tôi ăn tượng trưng, v́ đây là bánh sinh nhật của Lư. Mỗi ngày tôi chỉ được phép nhận 1.000 ca lô ri thôi. Chỉ một phần “gió thổi bay” này cũng quá đủ .
Bánh ngọt xong, lại một tuần cà phê nữa. Lư không uống cà phê, Minh nấu cho nàng một cốc nước trà. Cả bọn bưng theo cốc nước của ḿnh, rời bàn ăn ra pḥng khách ngồi, tiếp tục xem nốt chương tŕnh Oscar phát thưởng.
Lư ngồi xuống xô pha trước, Minh đến ngồi cạnh nàng. Ban đầu Minh ngồi hơi xa. Một lúc sau, Lư nhận thấy càng ngày Minh càng xích lại gần. Cho đến khi cánh tay trần của Minh gần sát với tay Lư th́ Minh chợt giật ḿnh nhận thấy, anh xích ra xa một chút. Lúc ở bàn ăn, c̣n đang ăn bánh, một lần Lư cũng thấy Minh ngồi như thế. Khi cánh tay Minh đụng gần quá, anh sẽ tự động lui ra xa lại.
Xem Ti Vi được một lúc, Minh đứng dậy xin lỗi vào nhà trong. Một lúc sau anh trở ra ngồi lại bên cạnh Lư như cũ. Lư thoáng ngửi thấy mùi nước hoa cạo râu thơm ngát.
Lư nghĩ thầm:
• À, th́ ra anh chàng chuồn vào nhà trong cạo râu làm đẹp, đánh răng, súc miệng cho thơm . . .
Trong chốc lát, Lư thấy hoang mang hồi hộp lạ thường. Mùi thơm nước hoa Minh dùng thoang thoảng, man mác nhẹ nhàng và rất đàn ông, mà mùi đàn ông cố nhiên là hấp dẫn đàn bà. Lư ngồi ngây ngất như lạc vào vùng khói sương bao phủ quanh ḿnh. Mùi thơm ướp vào từng sợi tóc, làn da, thớ vải quần áo, mơ hồ kỳ diệu như có ma lực làm Lư không thể chống cự lại cảm giác say sưa lôi cuốn.
Tất cả các đèn lớn trong pḥng đă tắt, chỉ c̣n một ngọn đèn mờ và ánh sáng của Ti Vi tỏa ra, Lư không sợ ai trông thấy ḿnh đang chết ngạt trong mùi thơm, và thật ra, mọi người đều đang chăm chú xem giải thưởng Oscar, không ai để ư đến ai cả.
Từ lâu nay, Lư vẫn nghĩ cả bọn đều quí nàng và coi nàng như một người bạn lớn. Lư chưa hề mơ tưởng đến ai, không phải v́ không có ai đáng mơ, nhưng v́ có mặc cảm “ ai mơ mà mơ”, Lư sợ bị thương, bị đau khổ như mẹ nên không dám xông vào, không dám tranh đấu, không dám tin là ḿnh sẽ được.
Là bạn thân của ba chàng trẻ tuổi hào hoa phong nhă, Lư phải giữ tâm hồn rất kỹ để khỏi lang thang, v́ Lư biết, nếu sổng ra một cái là chết không kịp ngáp. Thế mà cũng có một lần, cách đây độ mươi hôm, Minh đă làm cho Lư sững sờ ngơ ngác. Nhưng sau đấy, Lư tự t́m cách xóa mờ coi như không có ǵ cả, để giữ cho tâm hồn b́nh tĩnh, khỏi bị lạc xa hơn.
Lư biết nhược điểm của ḿnh: nếu đi quá một bước, Lư sẽ sống chết với cái bước thập tử nhất sinh đó. Nhưng thanh niên thời đại lại dị ứng với t́nh cảm, nên họ xa chạy cao bay, nhanh như tranh giải Thế Vận Hội. Bạn gái cũng chỉ là một vật trang hoàng, một nhu cầu, người có, ta có mà thôi.
Nhiều người biết Lư có một bà mẹ rất đặc biệt. Bà đă ngày đêm nhồi sọ dặn kỹ Lư rằng t́nh cảm là một thứ độc dược, và muốn sống yên lành th́ hăy cố tránh càng xa càng tốt. Lư hiểu mẹ chỉ muốn bảo vệ ḿnh nên đă gắng theo gần đúng lời mẹ dạy. Thỉnh thoảng Lư cũng hơi quên giống như học tṛ quên bài học ở trường. Nhưng rồi đâu lại vào đấy. Cho đến gần đây, Lư đă trong một lúc bốc đồng, ném tất cả thiên kinh vạn quyển lời mẹ dạy vào sọt rác.
Hôm ấy ở Câu Lạc Bộ có một buổi nhảy “ go go” đặc biệt. Một Vũ nữ nỗi tiếng từ Phi Luật Tân sang biểu diễn khao quân. Mấy cô bạn đồng hương Phi Luật Tân rủ đi xem, nên Lư ham vui cũng đi theo. Buổi dạ vũ không có ǵ lạ, ngoài cô gái đẹp ăn mặc ít ỏi, giống như hai mảnh áo tắm nắng, nhảy múa trên một cái bàn con để ở góc pḥng. Đèn mầu chiếu vào vài mảnh áo bé tí có thêu đính kim ngân rung rinh lóng lánh. Trên sàn nhảy, nhiều cặp bắt chước điệu nhảy lên đồng của vũ nữ, hay tự sáng tạo ra một cử động kinh phong ǵ cũng được, miễn ăn nhập với tiếng trống.
Lư không biết và cũng không thích nhảy “ go go” nên chỉ ngồi pḥng ngoài nói chuyện với vài người bạn khác. Độ 11 giờ, bộ ba Minh Lộc Hớn đi vào, và từ đấy, cứ đến bài nào nhảy chậm là Minh lại kéo Lư ra sàn. Xưa nay Lư đă từng nhảy nhiều lần, nhảy một cách lễ phép đứng đắn, vừa phải. Tay nắm vừa phải, ṿng ôm vừa phải, người gần nhau vừa phải. Lư tưởng nhảy với Minh cũng mọi sự vừa phải như thế thôi. Nhưng Lư rất ngạc nhiên khi thấy vừa bước ra đến sàn nhảy là Minh ôm lấy nàng ngay, ôm thật chặt và càng ngày càng chặt hơn. Má anh kề sát vào má Lư, tay Minh cầm tay Lư để vào ngực anh, và Lư cảm thấy tim Minh đang đập liên hồi. Mùi nước hoa cạo râu của anh thơm ngây ngất. Mỗi lần Minh hơi cử động, má cọ sát nhẹ vào má, Lư lại cảm thấy lơ lững chơi vơi. Lư không có đủ th́ giờ suy nghĩ, chống cự hay có một phản ứng tự vệï. Lư chỉ để ḿnh tự nhiên lững lơ trên chín từng mây nh́n xuống trần gian như chị Hằng Nga bị lạc
Mẹ ơi! Bao nhiêu giáo huấn của mẹ hàng mấy chục năm trời giờ phút này chui cả vào xọt rác !
Th́ ra, tất cả những cái mặt nạ nghiêm túc xưa nay của mọi người đều giả dối hết. Không có cơ hội ai cũng vỗ ngực xưng ta đây trong sạch lắm, tránh được mọi cám dỗ như bậc Thánh hiền, nhưng nếu cơ hội đến, mà lại đến gần quá, sát quá,thỉ không c̣n biết đằng nào mà tránh. Vă lại tránh vào đâu khi cơn mưa băo đến bất ngờ ở giữa chốn sa mạc đồng không mông quạnh!
Từ lâu, Lư vẫn được tất cả những bạn trai nh́n và kính trọng như một người chị. Khi có điều ǵ thăc mắc, họ t́m đến bà chị Phi than thở, phàn nàn, kể tâm sự vui hay buồn, hỏi ư kiến, xin khuyên bảo. . . Bây giờ mới có người đang nh́n Lư như một người đàn bà, nhất là người ấy lại là Minh, Lư vẫn rất quí mến và vẫn thấy quá xa vời. Dù cái nh́n chỉ trong giây phút, Lư cũng trân trọng giây phút ấy. Lư bỗng thấy ḿnh biến thành một bé gái dại khờ, chứ không c̣n là người chị sai bảo bọn đàn em nữa.
Không muốn tự dối ḿnh, Lư không đẩy xa Minh, nhảy một cách vừa phải để che mắt mọi người. Lư chỉ muốn thời gian ngừng trôi, âm nhạc du dương cứ d́u dặt vương vấn không gian, và cánh tay Minh cứ gh́ chặt Lư măi măi như thế. . . .
Bây giờ, cũng thoang thoảng nuơcù hoa quen thuộc ấy, man mác ngây ngất tỏa ra ngay bên cạnh Lư thật gần. Lư lặng người, để mặc mùi thơm say sưa dẫn tâm hồn chơi vơi phiêu lưu . . .Mẹ ơi.mẹ đâu rồi ?
*
Thấy Lư đứng dậy, Minh hỏi:
• Lư buồn ngủ sớm vậy? Giờ này gà đă lên chuồng đâu!
• Chưa, nhưng có lẽ nên chào lui trước khi các anh phải cơng hay vác tôi về.
Minh đứng dậy t́m ch́a khóa xe và lấy áo khoác cho Lư. Cả bọn cùng đứng lên. Lư bắt tay cám ơn từng người xong, theo Minh lên xe.
Sương mù xuống khắp vùng bể, đèn xe chỉ chiếu được một vài thước. Những con nai đi ăn đêm thơ thẩn hai bên vệ đường, nh́n thẳng vào ánh đèn một cách ngây thơ.
Lư hỏi:
• Nai của ai thả lỏng thế hở anh?
• Của thành phố. Con cưng đấy. Tha hồ đi lại tự do trong vùng này. Ai có vườn hoa trồng cây con th́ lo rào kỹ. Chúng thích cành nhỏ, lá non, để nó ăn th́ gắng chịu. Nai này thành phố nuôi làm cảnh, nó chỉ bắt nạt người chứ không ai bắt nạt nó được.
Hai người im lặng suốt dọc con đường viền theo bờ bể. Lư bỗng thấy h́nh như nàng đang mong cho đám sương mù trước mặt biến thành vô tận, không cần nói ǵ, nghe ǵ cả. Chỉ ngồi bên cạnh Minh phút giây này là đủ rồi. Thấy Minh im lặng một lúc khá lâu, Lư hỏi:
Mười ngày nữa, anh được giải ngũ về nhà, rồi làm ǵ?
• Đi học thêm chuyên môn về nội thương. Để tóc và râu dài . . . như anh em hippy chính hiệu con nai
Lư cười:
• Chốc nữa đến nhà, anh thử đội đầu tóc giả của Lư, xem mặt anh để tóc dài như thế nào.
• Ừ nhỉ, cũng hay đấy!
Trước đây, Minh đă đến nhà Lư hai lần. Lần thứ nhất, cả bọn đến ăn cơm trưa, lần thứ hai, Lư ốm, Minh đến thăm bệnh. Và măi đến hôm nay, có lẽ sẽ là lần cuối cùng. Lư mừng thầm có cớ xem Minh tóc dài như thế nào để mời Minh vào nhà, và cùng một lúc, Lư cũng biết là sau đấy Lư sẽ buồn. C̣n Minh th́ không cần t́m hiểu những phức tạp vô ích, anh có vẻ cao hứng đặc biệt, như sẵn ḷng làm bất cứ chuyện ǵ.
Vào đến nhà, việc trước nhất của Lư là lấy đầu tóc giả đưa cho Minh. Minh đội lên đầu tóc ngắn của anh. Vừa nh́n vào gương, Minh đă bỏ ra, kêu lên:
• Không được, trông kinh quá!
Lư giật lấy, đội lại lên đầu anh:
• Cho Lư xem đă. Lư chưa kịp trông thấy ǵ cả.
Minh lại đội lên đầu, nhưng vừa để lên anh kinh hoảng lột ra ngay. Minh thấy đầu tóc ngắn của anh trông sạch sẽ gọn gàng và đàn ông hơn. Thôi thế là tan vỡ giấc mộng để tóc dài dài hippy một tí cho hợp thời. Minh thấy ḿnh không phải là ḿnh trong bộ tóc lê thê lướt thướt trùm đầy trán và cổ.
Lư ngồi xuống bàn phấn, rút từng cái ghim tóc xuống. Tóc nàng quấn cao lên đầu, bây giờ thả dài xuống vai, chải thẳng như một cô bé con.
Minh nh́n Lư ngạc nhiên:
• Lư thả tóc xuống trông đẹp quá!
Lư đứng lên, nh́n thẳng vào mắt Minh, trí óc nàng trống rỗng khôngcó ư định ǵ, cũng không biết ḿnh sẽ nói ǵ, làm ǵ bây giờ.
Minh nh́n Lư, hơi mỉm cười. Anh ôm quàng tay qua lưng Lư, kéo nàng đến gần hơn và hôn nhẹ lên môi. Lư vẫn đứng yên ngạc nhiên, không biết phản ứng ra sao. Minh lại ôm nàng chặt hơn và hôn lại lần nữa. Lần này, Lư nhè nhẹ choàng tay lên cổ Minh, hưởng ứng một cách ngại ngùng.
Không biết bao nhiêu phút trôi qua, Lư th́ thầm:
• Ở lại xem Ti Vi với Lư.
Lư mở Ti Vi và hai người ngồi xuống cạnh nhau, nhưng cả hai cùng không nh́n vào Ti Vi và cũng không nh́n nhau. Hai tâm hồn như muốn tan biến ḥa lẫn vào một thế giới Ta Bà không tên nào
Thôi thế là hết! Bao nhiêu lời mẹ dạy. Cả một Cẩm nang đựng mấy sàng khôn của mẹ dành dụm được trao truyền cho làm của gia bảo. Những ǵ ǵ nào là dè dặt, giữ ǵn, lư trí, vân vân. . . đều bị ném qua cửa sổ.!
Lư thả ḿnh vào ṿng tay Minh như đă chờ đợi từ lâu . . .
H́nh như suốt đêm, hai người không hề lỏng hai cánh tay gối đầu. Lư không ngủ nhiều và cũng không muốn ngủ. Có những giờ phút, người ta biết rằng không thể xảy ra hai lần giống nhau, nên tôn trọng nó và muốn kéo dài từng giây. Lư sờ cánh tay, sờ vai, sờ cổ Minh. Nàng gục đầu lên ngực trần của Minh, “nghe” mùi thơm trên người anh, nói:
• Bây giờ, Lư có thể viết cho Minh một giấy chứng chỉ.
• Giấy ấy gọi là ǵ?
• Chưa có tên, nhưng giấy này sẽ chứng nhận Minh ngủ không đạp, không ngáy, không hay trở ḿnh, hơi thở rất thơm, mà mùi hơi nguời cũng rất dễ thương. Khi Minh muốn cưới cô nào, cứ đưa cho cô ấy xem chứng chỉ, sau khi tŕnh bằng cấp, gia thế, hạnh kiểm, t́nh trạng kinh tế và quân dịch . . .
Minh cười rất thú vị:
• Cám ơn Lư. Lư chu đáo quá. Minh sẽ thuê in chứng chỉ trên giấy tốt, gửi đi cho các cô đẹp quen biết trong nước. Ai không tin th́ đến t́m sự thật. C̣n Lư định kén chồng như thế nào?
• Dễ lắm anh ạ. Thời gian càng qua, điều kiện càng ít lần. Bây giờ chỉ c̣n có hai điều kiện nhỏ thôi.
• Cho Minh nghe được không?
• Lư thích người nào mà Lư càng nh́n càng yêu, càng nghĩ đến càng mến phục.
Minh cười lăn ra:
• Trời! Em tôi giảm điều kiện đến thế cơ à! Càng nh́n càng đắm, càng ngắm càng say…. Lư cứ ngồi đấy chờ lên cụ cũng chưa chắc được gọi bằng Bà. Làm ǵ có thứ người ấy trên đời
• Không sao! Đối với Lư, nếu muốn khỏi bị mang tiếng “ nhỡ tầu” mà lấy một người ḿnh không quí, và họ cũng không thực quí ḿnh, sống đóng kịch giả dối với nhau th́ chẳng thà không c̣n hơn. Cũng có người đủ các điều kiện, chỉ cảm thấy không hợp Lư cũng không muốn gieo quả báo. Dù họ chỉ mong được mời Lư ăn một bữa cơm tối cho vui cũng không nhận.
• Thế mới biết là Minh hân hạnh thực!
• Chứ ǵ! Tất cả những người quen khác đến chơi, chỉ ngồi một lúc Lư đă thấy chán rồi, chỉ thầm khấn cho họ chóng về. Anh chàng đứng dậy xin đi là Lư mừng bằng chết, “ bai bai “ ngay lập tức.
• Lư có đủ mọi phương diện để lấy một người chồng rất tốt và rất sớm. Tại sao c̣n chờ ai cho đến bây giờ?
Lư thở dài:
- Ngày xưa, mẹ Lư khó tính lắm. Lư th́ chiều mẹ nên để tùy mẹ. Ai muốn cưới Lư mẹ cũng chê: anh này khác tôn giáo, anh kia đông anh em, anh nọ nghề nghiệp không có tương lai rực rỡ . .Anh này tướng sát thê . . .Anh kia .. . . Mẹ có đủ một ngàn hai trăm lư do để chê. Đấy là chưa kể xấu đẹp, béo gầy . . .Con cái nhà ai. . . Nhà có phúc đức hay không . . . Mấy năm nay mẹ bị bán thân bất toại, cần luôn luôn có người bên cạnh săn sóc. Lư phải đi làm nuôi mẹ, không ngày đêm trông nom được, nên phải gởi mẹ vào Viện dưỡng lăo. Bây giờ, giá mẹ c̣n ở chung với Lư, chắc mẹ sẽ buồn v́ không c̣n anh nào muốn cưới Lư, để mẹ chê cho vui nữa!
• Mẹ không muốn Lư lấy chồng phải không?
• Lư cũng đoán thế. Mẹ luôn luôn kể chuyện tệ bạc của đàn ông cho Lư nghe, để Lư tránh nạn và giữ ḿnh. Ngày xưa mẹ đă yêu và bị t́nh phụ, nên mẹ muốn Lư học bài học của mẹ. Lư lại c̣n biết rằng mẹ rất sợ cô đơn nữa. Mẹ sợ Lư đi lấy chồng, bỏ mẹ một ḿnh, nên mẹ cố giữ càng lâu càng tốt. Có lẽ cũng tại một ḿnh mẹ phải phấn đấu, làm việc để nuôi Lư ăn học nên người. Mẹ hy sinh tất cả cho Lư, nên Lư có bổn phận phải hy sinh lại.
• Nhưng Lư thấy như thế có nên không?
• Lư c̣n nhớ lúc bé, nhiều lần Lư khóc dẫy nẩy lên nhất định xin mẹ đừng lấy chồng, sợ mẹ thương chồng bỏ Lư không cưng Lư nữa.Thuở ấy mẹ c̣n trẻ đẹp. Nhiều người “trồng cây si”, bọn họ chạy quanh theo mẹ như đèn kéo quân, tán tỉnh o bế dữ lắm. Mẹ lỡ “đạp vỏ dưa” nên thấy bất cứ vỏ ǵ cũng sợ, mẹ gạt bỏ hết. Có lẽ mẹ sợ, đàn ông một phần thôi, c̣n nhiều phần v́ Lư năn nỉ xin mẹ đừng lấy chồng bỏ Lư không ai thương.
Nhưng bây giờ Lư lại nghĩ khác. Giá lúc ấy mẹ đánh Lư mấy phát vào mông phạt cái tội nhơng nhẻo, rồi cứ lấy chồng, th́ có phải bây giờ mọi sự đều khác rồi không. Thuở bé Lư sợ mẹ lấy chồng, bỏ Lư cô đơn. Khi Lư lớn, mẹ sợ Lư lấy chồng, bỏ mẹ cô đơn. Bây giờ, kết quả là cả hai cùng không tránh được cô đơn. Thế là, suốt một đời người, hai mẹ con giữ nhau từng ly từng tí, lo cô đơn, tránh cô đơn, để rồi phần thưởng là cô đơn hơn ai hết.
• Lư có bao giờ muốn về thăm quê không?
• Phi Luật Tân à? Lư không biết có ai bà con ở đó. Mẹ đem Lư đến đây từ bé. Cho đến bây giờ, mẹ vẫn không muốn nhắc đến những chi tiết về bà con của cả hai bên. Lư cũng muốn về thăm cho biết, nhưng về thăm ai, và về đâu? Giá mẹ cứ cương quyết lấy chồng khác, sinh thêm một đàn em th́ bây giờ Lư đă có một số anh chị em bà con , và cháu gọi bằng cô bằng d́ , ấm cúng biết bao nhiêu!
Lư gục đầu vào ngực Minh, chùi hai giọt nước mắt cố giữ từ đầu câu chuyện cho khỏi rơi xuống. Minh ôm chặt Lư vào ḷng, hai cánh tay càng siết chặt hơn . . .
Thấy ngạt thở, Lư giật ḿnh thức dậy. Đầu Lư vùi chặt giữa hai chiếc gối bông lớn, che cả mặt mũi. Nàng vùng dậy ngồi lên thở mạnh. Ánh nắng mai chiếu qua cửa kính làm Lư chói mắt, hắt hơi liền mấy cái. Lư lại nằm xuống, quàng tay qua bên cạnh! Cả một cái giường rộng mênh mông, Lư chỉ nằm nép vào một góc bên ngoài như thường lệ. Hơn một nửa giường, chăn gối vẫn c̣n nguyên vẹn, không hề nhàu nát tí nào.
Lư ngơ ngẩn tự hỏi:
Tất cả đều rơ ràng và thật như thế, có lẽ nào lại chỉ là một giấc mơ.
Lư úp mặt xuống gối hít mạnh. Thế c̣n cái mùi thơm nước hoa rất đàn ông thoang thoảng, phảng phất chung quanh gối, ở đâu ra ? Đầu tóc giả không đội lên cái đầu nhựa mà vứt trên bàn phấn, th́ làm sao cắt nghĩa đây? Không lẽ lại gọi điện thoại hỏi Minh:” Tối hôm qua chúng ta đă làm ǵ?” Lỡ chúng ta không làm ǵ cả, Minh sẽ nghĩ sao? Minh cười cho th́ ngượng chết!
Thứ bảy và chủ nhật Lư không đi làm, nên ăn cơm nhà và thăm mẹ. Nh́n mẹ ngồi trên xe lăn , mặt cúi gầm, không cười, không nói, đôi mắt thất thần đăm đăm nh́n vào khoảng không, Lư muốn biết mẹ đang suy nghĩ ǵ . Mẹ có thoả măn sung sướng v́ mục đích trên đời đă toại nguyện? Chỉ có hai mẹ con và măi măi bên nhau. Cả hai đều đă thành công nhưng có lẽ giờ phút này cả hai đều cùng ao ước . . .giá được thất bại . . .
Thứ hai Câu Lạc Bộ nghỉ, thứ ba lại mở cửa, nơi những nhân vật xóm “bàn lớn” gặp nhau như thường lệ. Không thấy Minh , Lư nh́n quanh hỏi:
• Ai bắt cóc Minh đâu rồi?
Hớn trả lời:
• Ba Minh lên cơn đau tim nặng, đánh điện gọi anh ấy về cấp tốc. Minh không kịp chào các bạn mà cũng không thể thăm ai được cả.
Thế là Minh rời “ xóm bàn lớn”, rời mọi người, không một lời từ giả.
Ngày ngày, Lư vẫn đến Câu Lạc Bộ ăn trưa, nhưng “ xóm bàn lớn” dần dần thưa người, rồi vắng hẳn. Chỉ c̣n một ḿnh, Lư đổi chiếc bàn con khiêm nhượng trong góc pḥng. Mỗi lần nh́n cái bàn lớn và hai dăy ghế không người trống trải, tưởng đến bộ đi , dáng ngồi, giọng nói, tiếng cười của các bạn, Lư thấy nhớ lạ lùng. Đêm đêm, mùi nước hoa như vẫn c̣n thoang thoảng đâu đây trên giường trên gối. Mỗi lần chỉ nghĩ đến Minh thôi, Lư lại thấy dư vị lâng lâng say sưa, c̣n dâng lên trong ḷng.
Tiếng của Minh nghe như vẫn c̣n nồng ấm bên tai.
• Lư có một thân h́nh tuyệt đẹp, Lư có biết không?
Lư nũng nịu:
• Đáng lẽ Minh phải phát giác ra sớm hơn mới phải!
Lư bâng khuâng không biết đấy là một giấc mơ hiện thành sự thực, hay là sự thực tan biến vào hư vô như một giấc mơ.
Để tránh xuống tinh thần, Lư muốn t́m một khía cạnh vui khác. Đời mẹ đă qua rồi, mặc dầu không được hưởng hạnh phúc cùng “ tát bể Đông” với cha, nhưng mẹ có Lư, đứa con duy nhất để săn sóc, để thương yêu, và bây giờ tuổi già, cũng có con thăm viếng.
C̣n Lư ở cớ vô thường này, nếu một này kia có phải ngồi xe lăn, dù không ai thăm viếng, th́ ít nhất trong kư ức thuở xa xưa, đă ghi nhận có một kỷ niệm huyền diệu ngày sinh nhật nào đó, để thỉnh thoảng nhớ đến và quên đi như người ta thường nhớ và quên một giấc mơ.
LINH BẢO 1968
(Trích trong tuyển tập Mây Tần)