(trích trong tuyển tập truyện
ngắn Mây Tần)
Chiều 27 Tết, nhà Lan trống không. Ai cũng mứt
bánh hoa quả ăn Tết. Lan trốn Tết. Đồ
đạc, nàng đă bán, cho và gói hết. Áo quần, nàng thu
gọn trong mấy chiếc va-li, đợi mai lên
đường.
Lan trải chiếu nằm dưới sàn nhà, hai con nằm
hai bên. Gian pḥng trống rỗng có vẻ dễ
thương lạ. Lan thấy tâm hồn nhẹ nhàng
thư thái. À, bây giờ nàng mới hiểu rơ cái bực ḿnh
của nàng. Th́ ra một phần v́ đồ đạc
nhiều quá. Những món đồ gỗ nặng nề ám
ảnh, đè nặng tâm hồn nàng. Lan thấy bứt
rứt băn khoăn: trong gian pḥng nhỏ, đầy những
món đồ gỗ bao vây nàng một cách chặt chẽ và
càng ngày càng nhiều thêm lên.
Mỹ ôm đầu nàng quay sang trái, hỏi:
- Me ơi, tại sao ḿnh không ăn Tết?
Lan chưa kịp trả lời th́ Ly đă ôm đầu
nàng quay sang phải, hỏi dồn:
- Sao me không cho con ăn Tết? Tụi nó ăn Tết
hết cả rồi me ơi!
- Me bắt con nằm dưới đất.
- Ḿnh ăn Tết ở đâu hả me?
Hai con nằm hai bên, mỗi đứa một câu, làm nàng
trả lời không kịp. Khi một đứa hỏi, nó
vặn đầu nàng quay về phía nó.
- Về Hongkong ăn Tết.
- Sao lại phải về Hongkong? Ở đây không được
sao?
- Ở đây cũng được, nhưng buồn
lắm.
- Hongkong vui lắm hả me?
- Không, buồn hơn.
- Thế sao me lại đi? Thôi, con đi nhảy hu-la-húp
đây. Me không cho con ăn Tết!
Hai con bé rủ nhau xuống sân nhảy ṿng. Lan
được yên tỉnh nghĩ ngợi.
Có những đêm Lan thao thức. Nàng trăn trở măi trên giường,
cố t́m một
dáng nằm êm ái, thích hợp, để dễ t́m giấc
ngủ. Nhưng trăn trở măi vẫn không t́m
được. Trong cuộc sống, nàng cũng đă có
cái cảm giác như thế: sống ở quê nhà, ở
hải ngoại, sống chung, sống riêng, chả có
một cuộc sống nào làm cho nàng dễ chịu.
Lan thay đổi, xê dịch, cố t́m một lối
sống, như một lối nằm thích hợp trong
đêm không ngủ, nhưng t́m măi vẫn không thấy.
Lúc xa quê hương, nàng tưởng như nắng quê
hương ấm áp, đủ sưởi ấm ḷng, và
những người bạn của quê hương làm cho
nàng hết cô độc. Nhưng sự thực trái
lại: nắng làm cho nàng đổ mồ hôi một cách
mệt nhọc, và những người bạn, lúc họ
quan tâm đến nàng, chỉ làm cho nàng khổ, và lúc họ
không quan tâm đến, càng làm cho nàng khổ hơn.
Những người bạn trong làng văn, thỉnh
thoảng đến bảo nàng viết, nhưng
họ chỉ đăng khi nàng kư cái tên văn nghệ
của nàng. Và một cô bạn gái độc nhất
của Lan cũng quan tâm đến nàng, nhắc nhủ:
- Này, đừng có viết nhiều ở ngoài mà hóa ra
nhảm nhí đấy. Gắng viết những bài thực
là “ văn nghệ”, kẻo hỏng mất cả tên
tuổi.
“Văn nghệ”, “ tên tuổi”! Toàn là những cái áo kim tuyến
lấp lánh, rực rỡ
dưới ánh đèn. Ai chả muốn mặc thứ
ấy, nhưng c̣n phải có điều kiện mới
mặc được chứ. Nghĩa là, ít nhất
phải đủ năng lực sắm nổi cái áo rực
rỡ.
Lan nghĩ đến cái nồi “ văn nghệ” của
ḿnh, bên trong chỉ toàn nước lă chứ không phải
cơm. Một tháng viết một truyện ngắn,
đăng xong, vài ba tháng sau mới lănh được
mấy trăm bạc. Ô, th́ ra văn nghệ là một
thằng chồng nghèo mà ghen tuông vào hạng nặng.
Hắn ta không nuôi nổi vợ, nhưng cũng nhất
định không cho vợ đi làm để nuôi thân. Và
nếu lỡ hắng có chết ngủm, chết dịch
làm sao, th́ vợ hắn phải “ thủ tiết” với
hắn cho trọn đạo văn chương.
Tên tuổi! Hai mươi năm sau nữa, những cái tên
và cái mà người đời nay gọi là “ tác phẩm”
sẽ thành lạc hậu, không hợp thời, thế mà
người ta vẫn tưởng chừng như một ngh́n
năm sau, đời vẫn c̣n ca tụng ḿnh. Hừ,
thực ra có ai biết thị mẹt nào là cái thị
mẹt nào!
Mỗi ngày, u già vẫn dậy từ sáu giờ sáng,
nhắc nhở:
- Cô cho tiền chợ, tiền gạo, tiền than.
- Đây là giấy đ̣i tiền nhà, tiền điện
nước, tiền học em, tiền thuốc . . .
Văn nghệ ơi là văn nghệ mi chạy đi
đâu mất rồi! Lan băn khoăn thắc mắc,
sắp
viết cái đề tài nàng suy nghĩ, xếp đặt
từ mấy hôm, chỉ một câu nó của u già quét
sạch ráo cả nguồn văn.
Để thanh toán những con số, Lan phải dạy
học, đi làm và viết những bài không văn nghệ
tí nào. Các bạn làng báo thấy nàng gần hơn một
chút. Các bạn làng văn xa nàng hơn một chút, v́ nàng đă
bỏ làng văn, đi lang thang kiếm ăn ngoài làng báo.
Tết sắp đến, các bạn bảo:
- Viết một bài nhé! Văn nghệ cơ đấy!
Ô ḱa, văn nghệ là cái quái ǵ? Văn nghệ có ở cái
căn pḥng bé nhỏ này đâu!
Trong lúc tâm hồn nàng trống rỗng, không có một chút
hơi văn nghệ nào, mà chỉ đầy rẫy
những băn khoăn, thắc mắc, th́ họ lại
muốn nàng viết những bài văn nghệ. Sao họ
yêu cầu cao quá vậy?
Ai bảo người văn nghệ ở bất cứ
nơi nào, hoàn cảnh nào, cũng có thể “ thai nghén”
những đứa con tinh thần lành mạnh? Sự
thực, văn nghệ chỉ cao khi nào không cần
tiền, không cần cơm gạo. Văn nghệ đă
cần đến tiền nó sẽ thấy ngay những con
số. Số chữ, số trang, số cột. Nó sẽ
thấy chê bai, d́m, và cả năn nỉ hạ giá v́ báo
ế, báo nghèo v.v... Rồi lúc người văn nghệ
giơ tay ra lấy tiền th́ thực là cả một
trời văn nghệ đổ sụp xuống chân. Có khi
con người văn nghệ c̣n phải đi lại ră
cẳng mấy bận, mà vẫn không thấy
được cảnh “ văn nghệ đổ sụp
xuống chân” mới sầâu chứ!
Trong một lúc “ thủy triều” xuống rất thấp,
Lan đă t́m thấy “ chân lư” ấy. Nàng bán đồ
đạc, từ giả các bạn để lên
đường. Các bạn nàng ngạc nhiên hỏi:
- Đi đâu làm ǵ, ở lại đây làm văn nghệ
với anh em có vui hơn không?
Lan lắc đầu cười:
- Ấy, chính là muốn làm văn nghệ, nên mới phải
đi! Đi để trở lại làm văn
nghệ. Cái duyên hay cái nợ văn nghệ? Ai muốn hiểu
sao th́ hiểu.
Bạn hoài nghi, nhưng Lan cố tin tưởng: Khi trong
đầu nàng hết cái chuyện gạo củi mắm muối,
nàng sẽ có thể viết được.
Lan chợt thấy ḷng êm dịu hẳn lại, lúc nhớ
đến Hương, một người bạn thân.. Vô
lư đến thế là cùng. Th́ ra chính Hương cũng có
dự một phần trong tất cả mọi hành
động của nàng. Hương tử tế thân
mật, nàng làm việc với một tâm t́nh khác.
Hương lạnh nhạt, nàng làm việc một cách khác.
Trong lúc “ thủy triều” trong ḷng nàng xuống thấp
nhất, nàng lại chợt t́m ra cái “ chân lư” văn nghệ
tai hại kia. Giá có Hương bên cạnh, chắc
Hương sẽ bảo nàng đi nghỉ mát một
nơi nào đó vài ngày, đợi lúc “ thủy triều”
lên, Lan lại làm việc say sưa. Nhưng chẳng may
Hương đi xa suốt mấy tháng trời và tính Lan
khi quyết định việc ǵ là làm ngay, v́ nàng biết nếu
để chậm lại, nàng sẽ không làm nữa.
28 Tết, mọi người náo nức rộn ràng, lo
đón Xuân, ăn Tết. Lan cô đơn dắt hai con lên
phi trường. Các bạn thân của Lan đă có ḷng
tốt t́m nhiều cách cố giúp để Lan ở
lại, đều không được. Tất cả
đă tốt với Lan nhưng, - như một nhà
đại văn hào ngoại quốc đă nói:” Địa
ngục lát toàn bằng hảo ư” – Lan gặp nhiều “
hảo ư”, và phải chăng chính những “ hảo ư”
ấy đă làm cho Lan run sợ.
Lan bước lên phi cơ với ư nghĩ có lẽ ḿnh
đang từ giă một cái “ thành hảo ư” này để
đến một cái “ thành hảo ư” khác, và biết đâu
lại chả phải trở lại cái “ thành hảo ư”
này!
Và Lan vẫn c̣n phải băn khoăn t́m một cách
sống thích hợp, như t́m một dáng nằm êm ái,
để được ngủ yên trong một đêm
trằn trọc.
Mệt mỏi với cuộc sống cũng như
cảnh đêm dài thao thức, Lan thấy tṛ chơi hú tim
văn nghệ cũng vui vui!
Linh Bảo, 1958